Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30)
“Thái tử phế truất kia, bản tính ngang ngược, u mê cuồng vọng, mạo phạm nghi lễ, chẳng xứng ngồi ở Đông Cung, chẳng màng tổ huấn, chẳng hiểu lòng trẫm.” Hoàng đế từng lời như đinh đóng cột, “Khiến đến huynh đệ tương tàn, cha con bất hòa.”
Ông bỗng xoay người, ánh mắt tựa tên độc vun vút bắn về phía Hoàng Phủ Đạt Hi, “Lại còn có người vọng tưởng thay hắn biện bạch, là dư đảng tà đảng chưa trừ, hay là bọn chúng cũng bị tà vật mê hoặc, muốn kéo trẫm xuống nước, để phục danh cho một kẻ đã chết?”
Hoàng Phủ Đạt Hi như có con rắn lạnh lẽo trườn dọc sống lưng, mồ hôi lạnh đầm đìa, liền “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống: “Thần biết tội! Xin bệ hạ thứ tội!”
Hoàng đế hất tay áo: “Bãi chức, tra xét triệt để!”
“Thần tuân chỉ!” Hoàng Phủ Đạt Hi vội vàng nhặt những tấu chương rơi vãi dưới đất, nhét cả vào tay áo.
Sau cơn thịnh nộ, cơn mệt mỏi ập đến. Hoàng đế thở hổn hển, ngã người ngồi bệt sau án thư. Một bàn tay chầm chậm đặt lên trán ông, nhẹ nhàng xoa bóp. Tà áo rộng bằng lụa mỏng lướt qua tóc mai, phảng phất mùi xạ hương đậm đà. Cơn đau nhức như dùi đâm trong óc vừa rút đi, hoàng đế liền giật lấy tay áo, không vui nói: “Ngươi vào đây từ lúc nào?”
Thấy hoàng đế không có ý đẩy ra, thân hình mềm mại của Tiệp Dư họ Thôi lập tức đổ sà tới, ôm chặt lấy chân ông, đôi mắt chan chứa lệ: “Bệ hạ không cần ta nữa, định đuổi thần thiếp trở về giáo phường ư? Ta không đi, ta xin nguyện chết! Cầu xin bệ hạ ban cho cha con thiếp một dải lụa trắng là được rồi!”
Hoàng đế nay đã ngoài lục tuần, bị nàng vừa khóc lóc vừa quấn lấy như vậy, cũng đành bó tay: “Ngươi còn muốn làm trẫm phiền lòng đến bao giờ?”
Hoàng Phủ Đạt Hi khom lưng rũ mắt, làm như vừa điếc vừa mù, lặng lẽ bước nhanh khỏi điện Tử Thần.
“Miễn tội cho ngươi.” Hoàng đế cuối cùng cũng cất lời.
Thôi Thị mừng rỡ như hoa nở rộ, dùng khăn lụa lau đi nước mắt trên má, liếc nhìn sắc mặt hoàng đế, dè dặt hỏi: “Phụ thân thần thiếp… phần thực ấp đó…”
“Năm trăm hộ vẫn giữ nguyên cho ông ta.” Hoàng đế cất giọng khoan hòa, nhưng ánh mắt lại không thiếu phần lạnh lùng, “Với xuất thân của ngươi, trẫm đã cho ngươi chưa đủ sao? Người tham lam quá, át có thiên phạt.”
Thôi Tiệp Dư nép vào lòng hoàng đế, nũng nịu cười: “Cho dù trong triều ngoài nội, ai nấy đều đưa quà tới tay thần thiếp thì cũng có gì to tát đâu? Không họa quốc, chẳng loạn chính, cùng lắm chỉ là cài thêm vài món trâm ngọc lên đầu, thêm vài chiếc hộp đựng bánh thơm trong rương, chẳng qua để không thua kém các phi tần khác mà thôi.”
Nàng nói đến đáng thương, nghẹn ngào tiếp lời: “Bọn họ tâng bốc thần thiếp, cũng vì bệ hạ sủng ái. Đợi đến ngày bệ hạ chán ghét thần thiếp rồi, cho dù thần thiếp có lạy lục họ, họ cũng chẳng buồn liếc mắt lấy một cái…” Lời còn đượm oán than, thân hình lại uốn éo làm nũng, “Nghe nói Thục vương chê biệt cung năm xưa ở Ích Châu của bệ hạ đơn sơ nghèo túng, lại đang xây dựng tân phủ Thục vương, hao tài tốn của, bệ hạ sao không quản con mà chỉ quản thần thiếp?”
Hoàng đế dường như không nghe thấy hai chữ “Thục vương”, chỉ lặng lẽ nhặt chuỗi niệm châu trên án lên, nhàn nhạt nói: “Phần tư sản ngươi tích được, cứ giữ lại đi. Trẫm già rồi, còn ngươi còn trẻ, lại chẳng có chỗ nương tựa, có tiền trong tay thì sau này sống cũng dễ hơn chút.” Ông giơ tay ngăn tiếng nức nở của nàng, sắc mặt trầm xuống: “Chuyện nghị hòa với Thổ Phiên, ngươi không được can dự vào.”
Thôi Tiệp Dư vội đuổi theo, khẩn thiết dâng kế sách: “Nếu bệ hạ muốn dò xét Thổ Phiên có thật lòng cầu hòa hay không, chi bằng thử cầu thân. Nghe nói Tán Phổ chỉ có một ái nữ, nếu là giả vờ quy phục, tất họ sẽ không dám đáp ứng.”
Hoàng đế dừng bước, buồn cười nói: “Ngươi đúng là nói bậy. Chưa kể tuổi tác không hợp, trẫm mà cưới con gái hắn, chẳng phải hắn thành nhạc phụ của trẫm sao? Vậy rốt cuộc là trẫm ngang hàng hắn, hay hắn ngang hàng trẫm?”
Thôi Thị cũng ngẩn ra một lúc, rồi giậm chân, giận dỗi: “Thần thiếp là nói chọn một vị hoàng tôn cầu thân, ai nói là để bệ hạ cưới người ta? Bệ hạ đúng là… hừ!” Vừa làm nũng vừa dỗi, còn mạnh tay giật rụng mấy sợi râu của hoàng đế, “Đàn ông các người, quả là người già mà lòng chẳng già chút nào!”
Hoàng đế sa sầm nét mặt, quát khẽ nàng đừng hồ đồ: “Vậy theo ý ngươi, hoàng tôn nào là người thích hợp?”
Thôi Tiệp Dư mỉm cười: “Tam lang phủ Thục vương, tuổi tác, thân phận đều vừa vặn chẳng phải sao?”
Hoàng đế thong thả quay lại sau án thư, trầm ngâm một hồi, vừa lần tràng hạt sau lưng vừa liếc Thôi Thị qua khóe mắt: “Nếu sau này Thục vương được lập, mà chính phi của tam lang lại là người Thổ Phiên, hắn còn làm Đông Cung thế nào được nữa?”
Tim Thôi Thị như muốn nhảy khỏi lồng ngực, thấp giọng hỏi: “Bệ hạ định lập Thục vương ư?”
“Trẫm nói là giả dụ”. Hoàng đế cẩn trọng từng lời, không để hở chút kẽ hở, lắc đầu nói, “Hoàng tôn nào cũng không thích hợp.”
“Nếu không phải hoàng tôn, thì thân phận lại chẳng xứng đôi.” Nàng vẫn chưa chịu buông tha, “Nhớ khi triều Vĩnh Khánh, Thổ Phiên cũng mượn danh hòa thân, đợi đến khi tôn nhi của công chúa Bảo Doanh đến nơi, họ lại vin cớ là không phải hoàng tôn chân chính, giữ người lại làm con tin suốt mười mấy năm. Nếu là tam lang đi, bọn họ còn dám kiếm cớ gì nữa?”
“Nếu người Thổ Phiên thật sự mang tâm xấu, chuyến đi này của tam lang chẳng phải là đem dê vào miệng cọp sao?”
“Bệ hạ xem tam lang là dê sao?” Thôi Thị mỉm cười quyến rũ, “Tam lang thường nói, vì bệ hạ và hoàng hậu nương nương, dù là long đàm hổ huyệt cũng dám xông vào. Chẳng lẽ một chuyến đi Thổ Phiên dò xét thực hư, mà hắn lại sợ?”
Cánh tay mềm mại của nàng nhẹ nhàng ôm lấy vai hoàng đế, giọng nói như gió thoảng, nhẹ nhàng lướt qua tai: “Lời vừa rồi của bệ hạ, chỉ là ‘giả như’, nếu truyền ra khỏi cung, chẳng biết chừng Thục vương lại tin là thật? Thục vương chọn vợ cho tam lang còn kén chọn hơn bệ hạ tuyển phi, lúc thì nhà họ Tiết, lúc thì nhà họ Hoàng Phủ, bệ hạ chẳng lẽ không nên gõ nhẹ vào đầu ông ấy một cái?”
Nội thị vào bẩm sứ giả Thổ Phiên đã đến, Thôi Tiệp Dư vội đứng dậy lánh ra sau bình phong.
Mãng Tán đã nhiều lần được triệu kiến, đã quen thuộc phép tắc, vừa dập đầu ngồi xuống, hoàng đế liền đi thẳng vào vấn đề: “Trẫm muốn vì tam lang phủ Thục vương mà cầu hôn công chúa quý quốc, không biết ý Tán Phổ ra sao?”
Mãng Tán giật mình kinh hãi, miễn cưỡng đáp: “Việc này… thần cần về bẩm lại Tán Phổ, mới dám hồi đáp bệ hạ.”
“Đó là lẽ thường.” Hoàng đế nói năng hòa nhã, “Chẳng qua trẫm chỉ hỏi riêng khanh một câu: trong mắt khanh, việc hôn nhân này có xứng đôi không?”
Trong lòng Mãng Tán như đánh trống, lo sợ bị nhìn thấu, vội chắp tay hành lễ, cúi đầu thấp hơn: “Công chúa chúng thần từng nói, địa vị không quan trọng, điều cốt yếu là phẩm hạnh. Nàng phải đích thân nhìn thấy, vừa ý mới gật đầu.”
Nói đến đây, hắn dường như có phần tự hào, “Công chúa nhà chúng thần anh minh dũng cảm, không kém gì nam nhi.”
“Trẫm biết rồi, lui đi.” Hoàng đế không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi Mãng Tán rời đi, Thôi Thị bước ra từ sau bình phong, bước đi như hoa sen nở rộ. Hoàng đế cũng không trách nàng lén nghe, chỉ nhàn nhạt nói: “Không tình nguyện.”
“Câu trả lời mập mờ như vậy, chẳng phải là trá hàng sao?” nàng thấp giọng lẩm bẩm.
Hoàng đế vuốt râu không nói gì. Lúc này, thị lang trong phòng ghi chép việc thường ngày được Hoàng Phủ Đạt Hi sai đến, dâng lên một xấp tấu chương. Hoàng đế lập tức hỏi: “Có tin gì của Ngạc Quốc công chưa?”
“Khởi bẩm bệ hạ, Hoàng Phủ tướng nói, chắc cũng sắp có rồi ạ.”
“Hoàng Phủ Cật hôm nay có ở Nam Nha không?” Nghe đáp là có, hoàng đế dặn: “Truyền lời Hoàng Phủ Đạt Hi, bảo hắn cẩn thận, chớ để lộ dấu vết.”
Hoàng đế chẳng mấy quan tâm đến đám tấu chương kia, quay người định đi về Phật đường, Thôi Thị vội nắm lấy tay áo ông, ghé vào tai nhắc nhở: “Bệ hạ, chuyện thiếp từng nhắc… về tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ ấy…”
Thực ra hoàng đế chưa từng để ý tới người tên Hoàng Phủ Nam kia. Nghe nhắc đến cái tên ấy, ông lại chần chừ. Ánh mắt của Thôi Tiệp Dư nhìn chăm chăm nhìn ông, hồi hộp không thôi, lại nũng nịu: “Bệ hạ đã hứa với thiếp rồi mà…”
Một lúc lâu sau, hoàng đế không kìm được tò mò, chậm rãi nói: “Đưa nàng ta vào cung, để trẫm gặp một lần.”
Lý Linh Quân dẫn theo tùy tùng, đứng chờ bên ngoài chính môn phủ Thục Vương, ngóng trông không chớp mắt. Bỗng thấy một viên hiệu úy dẫn đầu đội quân dọn đường, vận y phục đỏ tía, lưng đeo thắt da, phóng ngựa như bay đến trước mặt y, lớn tiếng hô vang: “Thục vương điện hạ giá lâm!”
Hai hàng lọng ngọc cờ đuôi chim lượn lờ theo tiếng nhạc tiên uốn khúc tiến vào hẻm lớn, Lý Linh Quân mừng rỡ như điên, vội bước lên mấy bước, quỳ rạp bên rèm xe màu lam biếc: “Thần nhi kính điện hạ kim an!”
Sau lễ Vu Lan, chính là ngày khánh thọ của Hoàng đế. Trong số các chư vương được ban chỉ vào triều yết kiến, Thục vương đất ở xa xôi, lần này đến cũng là khá trễ.
Một cung nữ mặc áo vàng bước tới vén rèm xe. Thục vương vận triều phục, cúi người bước xuống xe. Gương mặt trắng trẻo, râu mảnh, tuy vẫn có vẻ mệt mỏi, nhưng thần sắc ôn hòa, ánh mắt đảo qua đoàn người trước mặt, đoạn mỉm cười hiền hậu: “Chư khanh cần mẫn, đều có ban thưởng.”
“Phụ vương…” Lý Linh Quân chưa kịp nghe được câu nào khác, khẽ ngập ngừng một chút, rồi vội đứng dậy, đỡ lấy tay Thục vương.
Thục vương lúc này mới quay lại, ánh nhìn cuối cùng cũng dừng lại trên mặt Lý Linh Quân, cha con cách biệt đã năm năm, trên mặt Lý Linh Quân còn vương đầy xúc động, thế nhưng ánh mắt Thục vương lại lạnh lùng nghiêm khắc, khiến y nhất thời lúng túng không kịp phản ứng: “Ngươi đi theo ta.”
Vào đến chính đường, Thục vương cởi triều phục, tháo mũ miện, bảo người hầu lui ra hết. Ông ngồi xuống la hán sàng, thần sắc chợt đổi, nghiêm mặt quát: “Giỏi cho ngươi đấy, làm nên chuyện hay lắm!”
“Con…” Lý Linh Quân ngập ngừng chốc lát, không biện giải, lập tức quỳ xuống.
Thục vương giận đến nghiến răng: “Xui người dâng sớ, đòi minh oan cho Đoàn Bình? Ba mạng người trong vụ của phi tần họ Vi, ngươi định đổ lên đầu ai? Ngươi định để hoàng thượng mang tiếng giết con? Hay muốn cả Thục vương phủ bị coi là bè đảng của phế thái tử, bị tru di tam tộc? Ngươi đúng là không biết sống chết là gì!”
Lý Linh Quân lúc này trấn tĩnh lại, nhẹ giọng đáp: “Trong vụ án của phế thái tử, bị kết tội đều là người chết cả rồi, không ai nói được gì, tội danh muốn đổ lên ai thì đổ, không nhất thiết cứ phải là hắn. Đoàn Bình khi xưa ở Nam Nha cũng chỉ là một viên lang tướng nhỏ bé, trung hay tà, chỉ là một niệm của bệ hạ.”
“Một niệm?” Thục vương cười khẩy, “Ngươi có biết, một niệm của bệ hạ, có thể khiến ngươi sống, cũng có thể khiến ngươi chết không?”
Lý Linh Quân tay siết thành nắm, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, một lúc lâu mới đáp khẽ: “Thần nhi biết.”
“Ngươi cũng biết Đoàn Bình chẳng qua chỉ là một tên tướng con, vậy mà còn cố sống cố chết đòi lật lại án cho hắn, ngươi bị mỡ lợn che mắt rồi à?”
Thục vương nghe vậy bật cười: “Hắn suốt ngày quẩn quanh bên cạnh bệ hạ, ngay cả hắn còn chẳng vì Đoàn Bình mà mở lời, lại trông chờ Thục vương phủ ta ra mặt thay?”
Lý Linh Quân im lặng không nói gì.
“Cạn lời rồi sao?” Thục vương nâng chén trà, lại thở dài: “Còn nữa, ngươi rảnh lắm hay sao, mà đi dây dưa với cái ả họ Thôi kia?”
Lý Linh Quân nghiêm nghị đáp: “Thôi thị thường tiến lời gièm pha trước mặt Thánh thượng…”
“Gièm pha thì đâu chỉ mình ả?” Thục vương bất đắc dĩ nói, “Ả chỉ là thứ nữ từ giáo phường bò cột lên mà thôi. Dù có vạch tội được ả thì được gì? Nếu không vạch được, bị ả cắn ngược một cái, lúc đó có hối cũng chẳng kịp! Hừ, người càng già, tình càng bạc…”
Nói đến đây, ông ngừng lại, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Lý Linh Quân ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn Thục vương thật sâu.
“À phải rồi, chuyện Pháp Không, với cả mấy vụ cháy núi ở Bích Kê sơn…” Thục vương như tiện miệng nhắc tới, “Bệ hạ sinh nghi, cho rằng có người Ô Toản giở trò trong đó, đã phái Hoàng Phủ Cật đi theo dõi rồi.”
Ông liếc mắt nhìn Lý Linh Quân, cười mà không cười: “Ngươi chẳng phải xưa nay vẫn không phục Hoàng Phủ Cật sao? Ta thấy người ta làm cũng ra trò đấy, ở trước mặt Tể phụ và bệ hạ đều giúp Hoàng Phủ Đạt Hi được nở mày nở mặt. Còn ngươi thì sao? Đã làm được gì chưa?”
Lý Linh Quân thoáng rùng mình, khẽ đáp: “Là con sơ suất.”
“Sơ suất?” Thục vương cười lạnh, “Hay là mê sắc rồi?” Thấy toàn thân Lý Linh Quân chợt cứng đờ, Thục vương chỉ lắc đầu: “Phụ nữ trong thiên hạ có bao nhiêu? Còn ngươi thì hay rồi…”
Ông đặt chén trà xuống, dịu giọng nói: “Ta đã nghe mẫu thân ngươi kể rồi. Nữ nhi nhà họ Hoàng Phủ tuy xinh đẹp, nhưng lại quá kiêu ngạo, còn có phần tính toán so đo, cưới vợ nên chọn người hiền hòa, đôn hậu làm gốc, chuyện này… thôi tạm hoãn lại, chờ bàn sau đi.”
Ánh mắt Thục vương dừng lại trên người Lý Linh Quân, khẽ mỉm cười:
“Mấy lần ngươi dâng sớ tuy có phần hồ đồ, nhưng chí ít cũng biết vận động người khác thay mình cầm bút, cũng xem như có chút bản lĩnh thuyết phục người ta.”
Lý Linh Quân vẫn nhìn chằm chằm xuống nền gạch hoa văn liên châu gồ ghề trước mắt, chỉ đáp khẽ một tiếng: “Dạ.”
Sau khi đứng dậy, sắc đỏ nóng bừng trên mặt y đã tan đi hết, đôi mày đôi mắt so với thuở niên thiếu nay đã trổ nét sâu thẳm và lạnh lẽo hơn nhiều. Thục vương nhìn con, bất giác nhoẻn miệng cười, giơ tay đo l*n đ*nh đầu y một chút: “Chớp mắt một cái, đã cao hơn cả ta rồi.”
Ông chắp tay sau lưng, cảm khái đầy lòng: “Còn ta thì cũng đầu bạc cả rồi…”
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 30: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (30)
10.0/10 từ 25 lượt.
