Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28)
Đêm khuya yên tĩnh, trong gian gác rộng lớn, các thị tỳ đều đã lui xuống, chỉ còn Hoàng Phủ phu nhân ngồi bên giường, để Hoàng Phủ Nam quỳ tựa đầu lên gối, nhẹ tay chải tóc cho nàng.
“Ngày nào cũng chải ngàn lượt, máu huyết lưu thông, nhan sắc không tàn.” Phu nhân dịu giọng nói, tay v**t v* mái tóc dài đen nhánh mềm mại như nước, đầy vẻ yêu thích không rời, “Tóc đẹp như thế này, ta thật chẳng nỡ cắt sạch.”
Hoàng Phủ Nam ngẩng mặt nhìn bà, gương mặt tràn đầy từ tâm kia khiến nàng không khỏi khẽ gọi: “Cô mẫu…”
Phu nhân khẽ gật đầu, ngầm thừa nhận danh xưng kiêng kỵ ấy. Ánh đèn mờ mờ bao trùm hai người, phu nhân nâng cằm nàng lên, chăm chú ngắm hồi lâu, bỗng như chìm trong ký ức:
“Năm Chiêu Đức thứ mười, khi phụ thân con dắt con đến kinh đô, con khi ấy bé xíu, búi hai búi tóc nhỏ, chạy lanh lẹ, gan dạ lại líu lo không dứt. Ta liền bảo với thúc phụ con: đây là một mầm mống mỹ nhân, mà cũng là một tiểu yêu tinh khiến người ta nhức đầu.”
Hoàng Phủ Nam nghe vậy bèn mỉm cười e thẹn. Nhắc đến thuở ấu thơ, lòng nàng cũng thoáng ngẩn ngơ.
“So với con, Lục ca con còn vụng về hơn nhiều, bị con sai khiến đến xoay như chong chóng,” Giọng phu nhân mỗi lúc một dịu dàng, chẳng hề có chút trách móc, “Lúc ấy ta đã nói với phụ thân con: hay là gả con vào nhà họ Hoàng Phủ đi.”
Hoàng Phủ Nam ngẩn ra, phu nhân khẽ thở dài: “Chỉ tiếc mẫu thân con không đồng ý. Khi ấy ta mới hay, người Ô Toản có một hủ tục gọi là ‘xin cốt’.”
Hoàng Phủ Nam chưa kịp nghe hết, đã vội nói: “Phụ thân con…”
Phu nhân vỗ nhẹ vai nàng, dịu dàng nói: “Phụ thân con cũng thuận theo, một là không muốn kết oán với Vân Nam vương, hai là…” Phu nhân do dự, một chuyện ly biệt bi thảm, nghĩ đến là đau lòng, mà còn có thể gây họa đến cả nhà họ Hoàng Phủ, bà thật không muốn nói ra.
Hoàng Phủ Nam nín thở chờ đợi, phu nhân mới ghé sát tai nàng, thì thầm: “Khi ấy bệ hạ đã hạ quyết tâm thanh trừng những tội trạng lâu năm của thái tử. Thúc phụ con cũng mạo hiểm đến mức đầu rơi khỏi cổ, mới dám báo tin ấy cho phụ thân con. May sao ông ấy cứng rắn, đưa con về đất Ô Toản, nếu không, nhà họ Đoàn chúng ta… e rằng đã tuyệt hậu rồi.”
Hoàng Phủ Nam vội nắm chặt tay phu nhân, tay ấy lạnh như băng. Nàng ngước mắt van nài: “Cô mẫu, phụ thân con ở Giao Châu mười năm, chưa từng vướng vào chuyện gì với thái tử cả.”
“Ông ấy là do phạm lỗi mới bị đày tới Giao Châu.” Phu nhân sắc mặt lạnh đi, “Nếu không phải vì người Thổ Phiên làm loạn, hơn mười năm trước ông ta đã phải chết rồi.”
Thân là vợ tể tướng, đã từng chứng kiến bao nhiêu sóng gió chốn triều đình, bà khi nhắc tới cái chết, đã chẳng còn mảy may cảm xúc, “Nhà đế vương cốt nhục tương tàn, ắt phải có người chết. Ngay cả thái tử còn bị phế truất, bị ban chết, phụ thân con tính là gì? Ông ấy không chết, chẳng lẽ bắt bệ hạ phải mang tiếng vô đức sao?”
Hoàng Phủ Nam quỳ ngồi, mặt trắng như tuyết. Phu nhân gọi nàng đứng dậy để búi tóc, nhưng nàng cứ cứng cổ không nhúc nhích. Bà cũng nổi giận: “Đừng trách ta. Từ khi gả cho Hoàng Phủ Đạt Hi, ta đã là người mang họ Hoàng Phủ. Ta vốn tưởng đời này không còn gặp lại con nữa, ai ngờ Lục ca con gan to như vậy, lại lén đưa con trở về. Trớ trêu thay, giờ con cũng mang họ Hoàng Phủ rồi. Chữ ‘Đoàn’ kia, không được nhắc nữa! Cũng như cái tên ‘Di Nam’ kia, con hãy quên hết những gì ở Giao Châu và đất Ô Toản đi!”
Không thể quên được. Khi khắc bia ở Tây Lĩnh, hai chữ đó đã khắc sâu vào lòng nàng. Hoàng Phủ Nam ngoan ngoãn nói: “Vâng, bá mẫu.” Bị phu nhân kéo tay, nàng cũng thuận thế đứng dậy.
Bà búi tóc cho nàng, cây trâm ngọc sắc nhọn lướt qua da đầu, Hoàng Phủ Nam cứ thế lặng lẽ nhìn gương mặt trong đồng kính, không hề chớp mắt.
Khi cài trâm xong, phu nhân dịu giọng nói: “Chuyện của Thôi Tiệp Dư, con đừng sợ, ta và bá phụ con đã có tính toán rồi.” Bà liếc vào gương, ánh mắt sâu xa nhìn Hoàng Phủ Nam, “Chỉ cần nhớ kỹ, con phải nghe lời ta, đừng có tự cho mình thông minh.”
Hoàng Phủ Nam không chớp mắt, đáp nhẹ một tiếng “Vâng”. Phu nhân nhìn mà chỉ thấy qua loa lấy lệ, liền cười nhạt: “Dẫu sao cũng không phải do ta sinh ra, vẫn cách một tầng. Ta biết con luôn có chủ ý, không giống như mấy đứa em họ của con, chỉ biết nháo nhác. Ta bảo đi đông, chẳng ai dám trái lời đi tây.”
Giọng bà nghiêm lại, dặn rõ: “Nếu con dám làm chuyện trái ý, thì đừng trách ta không nhận con nữa.”
Hoàng Phủ Nam nhẹ nhàng nói: “Bá mẫu yên tâm.”
“Còn một việc nữa,” phu nhân do dự, “bá phụ con lo mấy năm nay Lũng Hữu không yên, muốn Lục ca con ở lại kinh thành, mà nó cứ đòi về Thản Châu. Con hãy khuyên nó một chút.”
Lũng Hữu không yên… là vì tin đồn kinh thiên về Cờ Xuy Vưu chăng? Hoàng Phủ Nam còn đang nghĩ ngợi, thì bên ngoài có tiếng tỳ nữ khẽ hô: “Tướng công đã về.” Có lẽ biết Hoàng Phủ Nam đang ở trong các, Hoàng Phủ Đạt Hi yết hầu khẽ ho một tiếng ngoài bình phong, nàng vội đứng dậy.
Giờ này mới về phủ. Phu nhân liếc nhìn chân đèn, trên ấy đầy xác nến, tim bỗng đập thình thịch: “Lại có chuyện gì xảy ra sao…”
“Con cũng ở đây à?” Hoàng Phủ Đạt Hi mặc triều phục tím, thắt đai ngọc, bước vào trong, thấy Hoàng Phủ Nam định cáo lui thì ánh mắt hắn thoáng khó đoán, khẽ nói: “Ở lại ngồi cùng đi.”
Hoàng Phủ Nam và phu nhân đưa mắt nhìn nhau, lại quay về ghế tròn ngồi xuống.
“Thật là chuyện lạ.” Hoàng Phủ Đạt Hi vuốt râu, lời thì nói với phu nhân, nhưng ánh mắt lại liếc qua sắc mặt Hoàng Phủ Nam, “Giám thư khố vừa gấp rút dâng mấy đạo tấu chương, dâng sớ hạch tội Thôi Thị một trận ra trò.”
Phụ thân của Thôi Tiệp Dư được phong tước bá, nói ra thì Hoàng Phủ Đạt Hi, thân là tể tướng, cũng chẳng lấy gì làm vẻ vang, bèn hắng giọng nói: “Giám thư khố dâng sớ tội nàng ta tư thông với người Thổ Phiên.”
“Tư thông với Thổ Phiên?!” Phu nhân thất thanh kêu lên, “Ả ta gan lớn đến thế sao?”
“Bất kể là tư thông với Thổ Phiên, Ô Toản hay ai đi nữa… đã là người được bệ hạ sủng ái, thì chắc chắn đã nhận không ít hối lộ, không chịu nổi bị tra xét.”
Hoàng Phủ Đạt Hi cười hì hì, “Tội danh to lớn thế đè xuống, dù tước vị của Bá gia nhà ả khó mà lấy lại ngay, thì bệ hạ thế nào cũng phải lạnh nhạt vài hôm, vừa khéo tiện cho chúng ta ra tay.”
Phu nhân vội ngắt lời hắn: “Ả ta đắc tội gì với Giám thư khố?”
“Ai mà biết?” Hoàng Phủ Đạt Hi chưa từng bận tâm đến mớ bòng bong giữa phi tần và thân vương, vừa dùng phất trần phủi lớp bụi trên áo, vừa cười khẩy: “Giám thư khố ấy, qua lại với phủ Thục vương chẳng ít đâu.” Rồi như đùa cợt mà quay sang hỏi Hoàng Phủ Nam: “Con nói xem, chuyện này có kỳ lạ không?”
Ban đầu cứ tưởng Hoàng Phủ Nam nhất định sẽ bịa chuyện qua loa cho xong, ai ngờ nàng đảo mắt, liền mỉm cười nói: “Bá phụ xưa nay hành sự ngay thẳng, tâm không tàng ác, đương nhiên thấy kỳ quái rồi!” Nói đoạn, nàng uyển chuyển hành lễ một cái rồi lui ra ngoài.
Hai vợ chồng nhìn nhau, Hoàng Phủ phu nhân tức đến bật cười:
“Chàng xem cái kiểu chẳng trên chẳng dưới ấy kìa!”
Hoàng Phủ Đạt Hi “ừm” một tiếng: “Việc này nhất định là con bé xúi giục Tam lang. Họ Thôi vốn hay châm chọc Thục vương trước mặt bệ hạ, lại thêm việc gã thợ nề được phong tước, khiến người khác đỏ mắt, đúng lúc bị bắt thóp thôi.”
Nói đến đây, lòng Hoàng Phủ Đạt Hi khẽ động, “Tam lang họ Lý quả thật nhìn chuẩn thời cơ, nếu thật sự ầm lên…” Hắn nhíu mày nhìn lên trần, trầm ngâm một hồi, rồi lắc đầu cười đầy vẻ hả hê, dù sao kẻ xui xẻo cũng không phải là ta, ta cứ đường đường chính chính, lo gì?
Lúc này hắn mới sực nhớ ra chính sự, quay đầu hỏi: “Lục lang…”
Phu nhân đáp: “Thiếp cũng đã bảo con bé khuyên nhủ rồi, chàng còn lạ gì? Nó là đứa cứng đầu như trâu.”
“Đâu chỉ là cứng đầu!” Hoàng Phủ Đạt Hi biến sắc, vỗ bàn đánh rầm một cái, “Nó là gan to bằng trời!”
“Sao vậy?” Phu nhân bị hắn làm giật cả mình.
Hoàng Phủ Đạt Hi nuốt nước bọt, đẩy chân đèn ra, nghiêng người sát lại, hạ giọng tiết lộ cơ mật trong chính sự đường: “Tiết Hầu từ Lũng Hữu dâng tấu lên bệ hạ, nói Thổ Phiên đã âm thầm thông đồng với Ô Toản nhiều năm, nuôi mưu phản loạn.”
Phu nhân hoảng hốt: “Chuyện này… là thật sao?”
Hoàng Phủ Đạt Hi hồi tưởng đến thế tử Vân Nam vương mà hắn từng gặp trước ngự tiền, tuổi tác tương đương Hoàng Phủ Cật, không sắc bén như Lý Linh Quân, vẻ ngoài lại có phần chất phác chân thành, “Nhìn qua thì không thấy gì…”
Hắn lẩm bẩm, lắc đầu với vẻ lo lắng, “Lại thêm Giám thư khố chen ngang, việc nghị hòa… trong nhất thời e là không thành được.”
Phu nhân chỉ lo cho Hoàng Phủ Cật: “Việc này thì liên can gì đến Lục lang?”
Hoàng Phủ Đạt Hi cười khẩy: “Chứ nàng tưởng nó ở kinh thành, ít lần thông tin với Tiết Hầu sao?” Hắn hạ giọng :“Ta biết ngay mà, ngoài mặt vâng lời, sau lưng giở trò, nó là tay lão luyện!”
Bà lặng người nhìn phu quân, chợt nhớ đến một chuyện, do dự nói: “Khi xưa là Lục lang đón con bé Hoàng Phủ Nam từ đất Ô Toản trở về, nếu bị người Ô Man nhận ra, đem chuyện ấy tố giác ra ngoài…” Nghĩ đến Đoàn Bình, bà rùng mình ớn lạnh.
“Đừng hoảng,” Hoàng Phủ Đạt Hi vốn bình tĩnh hơn phu nhân, “Mọi việc còn chưa điều tra rõ, bệ hạ sẽ không dễ gì đánh rắn động cỏ. Cát La Tố chỉ có hai đứa con, đứa đang ở kinh làm con tin, hẳn không dám vọng động đâu.”
Phu nhân vẫn thấp thỏm: “Tên công tử Ô Toản ấy cũng đang ở Nam Nha, hai người đều trẻ tuổi, sớm chiều chạm mặt, lỡ như…”
Hoàng Phủ Đạt Hi chống tay đứng dậy, mệt mỏi tháo đai lưng: “Nhân lúc còn thời gian, mau chóng thu xếp việc ấy cho xong đi.”
Hoàng Phủ Nam nhẹ nhàng thở ra, duỗi cánh tay ướt đẫm nước, kéo chiếc hộp khảm sừng tê hoa lệ trên án lại gần. Trong hộp là mấy viên xà phòng to bằng hạt hồ đào, sắc xanh nhạt, hòa vào nước tỏa ra mùi hương dìu dịu khiến nàng phải kinh ngạc: “Thứ gì vậy? Thơm quá.”
Dạo gần đây Hoàng Phủ Nam bỗng thay đổi tính tình, lúc tắm rửa không cho ai đến gần, bóng dáng thị nữ chỉ thấp thoáng sau rèm. Lục Tú đáp lời: “Là vỏ hạt Bồ Đề Hồng Xá mang về đó. Nô thấy nó vàng xỉn, lại đắng ngắt, e là có mùi, nên trộn thêm bao nhiêu loại hương liệu vào,” rồi giơ tay đếm, “Nào là bạch chỉ, bạch liên, bạch cập, bạch phục linh, bạch truật, trầm hương, xạ hương, keo gạc nai, bột đậu xanh…Người xem thử! Ai mà ác khẩu như thế, gửi toàn mấy món thô kệch quê mùa, làm uổng mất bao nhiêu hương liệu quý.”
Nghe Lục Tú nói “quê mùa”, Hoàng Phủ Nam bật cười phì một tiếng, lông mi bị hơi nước làm ướt khẽ rung động: “Là người rừng ở núi đó.”
“Nương tử ta vào nhé ?” Hồng Thược bưng chậu đồng bước vào, rưới nước bồ kết lên mái tóc nàng. Hoàng Phủ Nam co vai lại, chìm mình xuống làn nước, mái tóc đen nhánh như lụa ướt phủ trôi trên mặt nước.
Hoàng Phủ Nam không đáp. Hồng Thược càng thêm háo hức, ghé sát lại: “Có phải… phủ Thục vương định đến cửa cầu thân không? Người đã nhận lời rồi sao?”
Hoàng Phủ Nam ngẫm nghĩ, rồi hỏi ngược lại: “Hồng Thược, ngươi là lương tịch, nếu Nội Giáo Phường chọn làm đào kép, hoặc nhà quan lại quyền quý muốn nạp ngươi làm thiếp, người đó thế lực rất lớn, tương lai có thể có vô số kẻ đến xu nịnh lấy lòng, ngươi có bằng lòng không?”
Hồng Xá lập tức đáp: “Đương nhiên là không bằng lòng!”
Hoàng Phủ Nam khẽ mỉm cười, giọng mang theo chút khinh thường: “Đến ngươi còn không bằng lòng.”
Hồng Thược sững sờ: “Tam lang muốn…”
“Không cần nghĩ gì cả,” Hoàng Phủ Nam cắt ngang dứt khoát, “Bá phụ sẽ không đồng ý đâu.”
Hồng Thược vẫn đứng sững không nhúc nhích, Hoàng Phủ Nam đẩy nàng một cái: “Mau ra ngoài đi.”
Đợi đuổi hết người ra, nàng cầm lấy gương đồng soi sau lưng, dấu nước lá ngô đồng dường như đã nhạt bớt. Hoàng Phủ Nam thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều, khoác áo ngủ ngồi bên giường. Hồng Thược và Lục Tú vây quanh nàng, một người lau tóc, một người trong màn xanh phía sau đốt hương. Hoàng Phủ Nam chợt nổi hứng: “Có đàn Nguyễn không?”
“Không có, chỉ có tì bà.” Hồng Thược thắc mắc nhìn nàng, từ trước tới nay nương tử chưa từng có hứng đánh đàn nửa đêm.
“Đưa lại đây.”
Hồng thược bưng cây tì bà đến. Hoàng Phủ Nam cầm lên, ngẫu hứng gảy thử mấy phím đàn. Âm thanh vang lên như roi san hô gãy, ngọc châu rơi vỡ, khiến hai a hoàn ngây ngẩn cả người. Ánh trăng từ ô cửa sổ thưa thớt chiếu vào, Hoàng Phủ Nam cúi đầu nhìn chằm chằm miếng gảy đàn trong tay, ngón tay trắng ngần nhẹ nhàng vẽ một chữ “Doanh”.
Đại Doanh khố!
Nàng bỗng mạnh tay bấm lên dây đàn, “treng” một tiếng vang sắc lạnh.
Miếng gảy răng đỏ dưới gối của A Phổ… là vật di vật nhà họ Vi vốn nên được chôn vùi nơi Tây Lĩnh hay sao?
Lời tác giả: Thợ thủ công không dám khắc nhũ danh của phi tần lên đồ dùng hoàng thất đâu. Nội khố triều Đường gồm: Khuê Lâm khố và Đại Doanh khố. Chiếc Yên cương của Lý Tam là vật quý lưu trữ trong Khuê Lâm khố đấy.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 28: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (28)
10.0/10 từ 25 lượt.
