Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16)


Trời đã vào hạ, oi bức khó chịu. Hoàng Phủ Nam lười nhác, chán chường, cầm một cành liễu gãy phe phẩy đuổi đám ruồi nhặng đang vo ve trước mặt.


Vẫn là cảnh náo nhiệt bên bờ Khúc Giang, du khách nối nhau như mắc cửi. Diều giấy lượn lờ giữa trời xanh, bên khung xích đu còn buộc thêm những dải xương bồ, tựa những thanh kiếm xanh biếc nhỏ nhắn đâm thẳng vào trời mây. Vài bàn tay nõn nà tranh giành dây xích đu, kéo đứt xương bồ rồi giẫm nát dưới muôn sắc giày thêu.


Các cô nương nhà họ Hoàng Phủ cũng ăn diện rất tỉ mỉ, đầu cài trâm bùa, ngực đeo túi hương trừ độc, khung xích đu đung đưa, vải lụa tung bay tán loạn như cánh bướm.


Trên cầu đá có gia nhân Hoàng Phủ gia đứng gác, ngăn cản đám tiểu thương và người qua lại.


Có người gọi tên nàng, Hoàng Phủ Nam lắc đầu, nàng sợ nóng, thà trốn dưới bóng cây ngẩn ngơ còn hơn tham gia náo nhiệt.


“Tiểu thư” Hồng Thược ghé sát vào tai nàng, thì thầm, “Lục lang gọi người qua bên kia.”


Hoàng Phủ Nam nghi hoặc liếc nhìn nàng, Hồng Thược liền bĩu môi về phía khung xích đu: “Gọi người đi một mình, đừng để các cô nương khác biết.”


Hoàng Phủ Đạt Hi mới hôm trước vừa mở miệng giải lệnh cấm túc cho Hoàng Phủ Cật, vậy mà y lại muốn gây chuyện sớm thế sao? Nàng không đáp, đưa tay lấy chiếc quạt tròn trên đầu Lục Tú xuống, phe phẩy mấy cái.


“Đi mau” Hồng Thược thúc giục nhỏ giọng, “Lục lang đợi sốt ruột rồi đấy.”


Hoàng Phủ Nam đứng dậy, dặn Lục Tú: “Nói với họ ta đã về phủ.” Dắt theo Hồng Thược, nàng lặng lẽ rời khỏi bờ sông, rẽ vào con ngõ trong khu phường.


Hoàng Phủ Cật đã đứng chờ dưới tấm biển đá, tay dắt ngựa. Y không ngờ Hoàng Phủ Nam chỉ mặc chiếc áo mỏng, váy ngắn ngang ngực, đến khăn che mặt cũng không đeo, ngẩn người nói: “Muội về thay khăn màn đi đã.”


“Thật phiền phức.” Hoàng Phủ Nam chẳng mấy để tâm, xách váy bước lên bàn đạp ngựa, ngồi nghiêng trên lưng: “Ta úp mặt vào ngực huynh chẳng phải xong rồi sao?”


“Được rồi.” Hoàng Phủ Cật đành leo lên, nắm dây cương, dặn Hồng Thược: “Ngươi về trước đi.”


Hoàng Phủ Nam đã bám chặt lấy áo y, mặt áp sát vào ngực. Nàng cưỡi ngựa còn êm hơn người thường đi bộ, song Hoàng Phủ Cật vẫn cẩn thận dắt ngựa chầm chậm, lúc đi lúc dừng, đến tiệm lưu ký ở Trường Hưng Lý.


Trên lầu vang tiếng rèm trúc lay động, Lý Linh Quân đứng cạnh cửa sổ vội quay đầu lại. Ánh mắt hắn sáng lên, vẻ sốt ruột tan biến, miệng trách: “Các người chậm thật.”


Hoàng Phủ Nam dừng bước, đưa mắt đảo qua giữa Hoàng Phủ Cật và Lý Linh Quân, lập tức hiểu rõ: phụ thân đã bắt đầu nới lỏng thái độ với phủ Thục Vương. Không biết Lý Linh Quân đã nói gì trước mặt ông?


Nàng thầm nghĩ, rồi mỉm cười nhạt, quay mặt về phía Hoàng Phủ Cật:
“A huynh, huynh lại khiến bá phụ nổi giận rồi, đừng lôi ta theo.” Nói rồi quay lưng bước đi.


“Tên người Thổ Phiên từng bắt cóc muội ở Bích Kê Sơn, muội thật định tha cho hắn sao?” Lý Linh Quân chợt hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt nàng, hàng lông mày tuấn tú hơi nhíu lại. Thắt lưng hắn đeo kiếm, dưới vạt áo lộ ra giáp mềm, hiển nhiên không phải đến để đùa giỡn.


Hoàng Phủ Nam trong lòng khẽ động, nhưng ngoài miệng vẫn thản nhiên: “Hắn là sứ giả của Tạng Vương, ta có thể làm gì được?”


Nói đoạn liền buông rèm trúc, quay người lại: “Huống hồ hắn đánh lén ta, đâu có động đến hai người, can dự vào làm gì?”



Lý Linh Quân lập tức nở nụ cười, mày giãn ra: “Hắn đánh muội, nhưng đối tượng lại là ta và Lục lang. Nếu không trả đũa, chẳng phải chúng ta quá vô dụng sao?”


Vẻ mặt của Hoàng Phủ Cật cũng tỏ rõ sự đồng tình. Thấy Hoàng Phủ Nam đã an vị bên bàn, không định rời đi nữa, y nhanh chân bước đến bên cửa sổ, cùng Lý Linh Quân nhìn về phía tòa lễ tân viện đối diện.


Lý Linh Quân đã theo dõi mấy ngày, nói: “Mấy tên người Thổ Phiên kia từng lộ mặt, nhưng không rõ ai là kẻ gây chuyện ở Bích Kê Sơn.”


Hoàng Phủ Nam lẩm bẩm: “Ngươi đánh lén ta, ta đánh lén ngươi, đến bao giờ mới dứt?”


Lý Linh Quân không chút do dự: “Đắc tội với ta, sao có thể cho qua?”


Nhìn vẻ căm ghét của hai người, cứ như thể nàng đã bị người Thổ Phiên làm nhục đến tột cùng. Hoàng Phủ Nam đúng ra phải thấy hả hê, nhưng chỉ khẽ nhếch môi, cầm quạt phe phẩy, ra dáng chẳng hề liên can. Trên bàn có đặt bình rượu và chén, mùi hùng hoàng xộc lên nồng nặc. Nàng liếc đi nơi khác, ngắm bức thủy mặc vẽ núi non treo trên vách.


Lý Linh Quân quay sang Hoàng Phủ Cật: “Lúc thi đánh cầu, tên đó có trong đội Thổ Phiên không? Chi bằng bắt trói lại tra khảo một phen.”


“Không phải hắn.” Giọng Hoàng Phủ Nam vang lên phía sau. Nàng đã lặng lẽ bước tới, đứng ngay giữa hai người, cắn môi đỏ, nhìn chằm chằm hồi lâu, chợt nói: “Là kẻ kia, đầu quấn khăn đen, bên cạnh hắn là người tên Xích Đô.”


“Là hắn, hôm ấy bị ta vụt cho một gậy.” Hoàng Phủ Cật cũng để ý đến thanh niên đội khăn đen: “Hắn tên Mãng Tán, Phụ thân là Tạng tướng quốc bản lĩnh khá, tính tình kiêu căng.”


“Đừng động vào hắn.” Thấy Lý Linh Quân đã nắm chuôi kiếm, Hoàng Phủ Nam liền dùng quạt tròn nhẹ gõ lên tay y.


“Thân phận hắn không tầm thường, lỡ bị thương, Hoàng Thượng nhất định truy hỏi vụ đi săn ở Bích Kê Sơn, khi ấy liên lụy tới bá phụ thì không ổn.”


Lý Linh Quân vẫn không cam lòng: “Chẳng lẽ cứ thế để yên?”


Hoàng Phủ Nam đương nhiên không chịu: “Ta muốn dằn mặt Xích Đô thật nặng, coi như giết gà dọa khỉ. Tên này đi đâu cũng mang theo túi rượu, nếu say rượu gây chuyện rồi bị đánh, chẳng thể trách người khác được, phải không?”


Đang nói, Xích Đô dắt ngựa rời khỏi lễ tân viện, Lý Linh Quân và Hoàng Phủ Cật lập tức nhìn nhau, gật đầu: “Đuổi theo.” Rồi quay sang Hoàng Phủ Nam: “Mau thay y phục nam nhân.”


Hoàng Phủ Nam mỉm cười, thoái lui một bước, lắc đầu: “Các huynh đánh nhau, lôi ta theo làm gì?”


Lý Linh Quân cười theo, nắm chặt cổ tay nàng: “Giờ chúng ta đã cùng thuyền, còn muốn chạy ư?”


Hoàng Phủ Nam chỉ hơi giãy nhẹ, rồi giả vờ miễn cưỡng: “Được rồi.”
Nàng đặt quạt tròn lên bàn, đi vào sau bình phong. Lý Linh Quân cầm lấy chiếc quạt xoay vài vòng, thấy trên mặt quạt cũng thêu đầy rết và bò cạp, sinh động như thật, không khỏi bật cười: “Chiếc quạt này thêu thật khéo.”


Phía sau bình phong, Hoàng Phủ Nam hừ nhẹ một tiếng: “Là nha hoàn của ta nhất quyết đòi thêu. Ta ghét nhất là rết với bò cạp, nghĩ tới thôi đã rợn người.”


Rồi nàng cao giọng thêm chút: “A huynh, huynh cất quạt của ta cho kỹ, đừng để ai nhặt mất đấy.”


Lý Linh Quân đành phải giao lại quạt tròn cho Hoàng Phủ Cật. Thấy y đưa tay ra, trên cổ tay cũng buộc sợi chỉ ngũ sắc giống hệt Hoàng Phủ Nam, Lý Linh Quân không nói gì, nhưng lông mày lại khẽ nhíu. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thúc giục: “Mau lên, Xích Đô sắp không thấy nữa rồi.”


Sau bình phong là bộ y phục sạch sẽ mà Lý Linh Quân đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng Phủ Nam nhanh chóng thay xong, vừa bước ra vừa cài trâm gỗ lên búi tóc, xoay người một cái, đã hóa thành một thiếu niên áo vàng ngẩng cao đầu, chỉ là vóc dáng có phần mảnh khảnh hơn.



“Đi thôi!” Hoàng Phủ Cật xông lên trước, phóng mình qua rèm trúc.


Ba người mượn ngựa của tiệm lưu ký, âm thầm bám theo Xích Đô đến chùa Sùng Tế. Sau đó giao ngựa cho sư tri khách, vờ như tới ngắm tranh vẽ trên vách chùa, tay chắp sau lưng, dạo bước men theo tường son.


Hoàng Phủ Nam khẽ nói, giọng nhỏ như muỗi: “Hắn là người Thổ Phiên, tới chùa Sùng Tế làm gì?”


Lý Linh Quân đáp: “Hoàng thượng muốn ban tặng bản Kim Cương Kinh cho Thổ Phiên, đang thờ tại chùa Sùng Tế. Có lẽ hắn tới trước để chiêm bái báu vật Phật môn?”


Hoàng Phủ Cật lắc đầu: “Ngươi thấy hắn với Mãng Tán đều đội khăn đen, phần lớn quyền thần Thổ Phiên tin vào Hắc giáo, còn Tạng vương thì tin Phật.”


“Hắn cố tình khiêu khích Hoàng Phủ gia, chẳng lẽ là để chống lại Tạng vương?”


Lý Linh Quân khịt mũi cười lạnh: “Loại quân vương thế này, thật chẳng ra gì.”


“Nghe nói Tạng vương chẳng phải là con ruột của quốc quân đời trước.”


“A di đà Phật.”


Một tiếng tụng kinh trầm dài vang lên, ba người đều sững lại, vội vã dừng bước, mới phát hiện trước mặt là một vị hòa thượng với đôi mày trắng như tuyết. Bọn họ chỉ mải trò chuyện, suýt nữa giẫm lên guốc gỗ của vị hòa thượng kia.


Lý Linh Quân nhận ra vị ấy là pháp sư Pháp Không của chùa. Pháp Không đã tình nguyện theo sứ giả sang Thổ Phiên, giảng Kim Cương Kinh cho Tạng vương, được hoàng đế ban áo cà sa tím và túi bạc hình cá, gần đây danh tiếng rất lớn.


Lý Linh Quân liền chắp tay hành lễ rất cung kính: “Pháp Không sư phụ.”


Pháp Không không giận, cười hiền hòa: “Ba vị thí chủ, các vị đi đâu vậy? Trên đầu bần tăng chẳng có bích họa đâu.”


Hoàng Phủ Nam chớp mắt, đáp nhanh: “Ta đến bái Phật.”


Nàng bước qua ngưỡng đại điện trước, thấy đức Phật Thích Ca ngồi ngay ngắn trên bảo tòa, trước án hương khói mịt mù, tiền giấy vàng xếp cao đến ngang người. Cờ kinh vàng thêu đầy Phật ngôn, mái hiên vẽ hoa sen xen cỏ xoắn, tất cả đều hoa lệ đến choáng ngợp.


Sa Sa của bộ tộc Ô Toản cũng say mê A Xoa Da, nhưng việc thờ cúng của nàng ta lúc nào cũng tùy tiện, hái một bó hoa trên núi, đem một nắm quả rừng, đâu so được với Phật tổ cao quý và lộng lẫy nơi đây.


Hoàng Phủ Nam chọn một nén hương, cung kính vái lạy, rồi từ trong ngực áo lấy ra chiếc lược vàng và trâm ngọc trắng, không chút do dự đặt lên mâm đồng.


Pháp Không nói: “Ôi chao, ngươi chẳng tin Phật, sao lại phí của như thế?”


Hoàng Phủ Nam sững lại, vừa lúc Lý Linh Quân và Hoàng Phủ Cật cũng cầm lấy hương, Pháp Không liếc mắt thấy Hoàng Phủ Cật, mừng rỡ như bắt được bảo bối: “Thí chủ này mũi cao trán rộng, mắt có nhân quang, có tướng Phật!” Vẻ mặt ông như tiếc không thể lập tức kéo y đi cạo đầu xuống tóc.


Ông lại quay sang Lý Linh Quân, mỉm cười nghiêm trang: “Hoàng thượng tín Phật, thí chủ họ Lý đương nhiên cũng tín, tiếc là… chưa sâu lắm.”


Hoàng Phủ Nam không phục, đáp lại: “Sư phụ, Phật có ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp, chỉ nhìn ngoại hình mà đo lòng hướng Phật của người ta, chẳng phải quá nông cạn sao?”



Pháp Không nhẹ nhàng tụng một câu: “A di đà Phật. Chúng sinh có ơn với nhau, từ vô thủy đến nay, xoay chuyển trong ngũ đạo trăm nghìn kiếp, từng làm cha mẹ của nhau. Vì từng là cha mẹ, nên mọi nam nhân đều là từ phụ, mọi nữ nhân đều là bi mẫu, từ đó mới tu thành đại Bồ-đề tâm. Ngươi không có từ phụ, không có bi mẫu, cũng không có tự thân, sao có thể có Phật tâm được?”


Lời tuy cay nghiệt, nhưng giọng nói lại êm ái, từ tốn. “Xét tướng mạo của ngươi, Nhật Nguyệt giác thấp lõm, duyên với phụ mẫu mỏng nhạt, vô ích, vô ích! Dù có thắp hương lễ Phật cũng chỉ là giả vờ hình thức mà thôi.”


Lý Linh Quân và Hoàng Phủ Cật nghe mà kinh ngạc, còn Hoàng Phủ Nam lại bĩu môi, phản bác: “Sư phụ nói cứ như mấy kẻ lừa đảo ngoài giang hồ, mấy hòa thượng xứ Thiên Trúc còn lợi hại hơn, nào là mổ bụng, nào là cắt lưỡi.”


Pháp Không chỉ lắc đầu cười: “Tự tổn thân thể, bần tăng thực chẳng học nổi.”


Lý Linh Quân chợt nói: “Sư phụ, thì ra người biết xem tướng sao?” Hắn không nén nổi hứng thú: “Xin người xem giúp con một quẻ.”


Pháp Không hỏi lại: “Thí chủ muốn xem điều gì?”


Lý Linh Quân trầm ngâm không đáp, Pháp Không liền cười: “Ngươi không dám nói, ta cũng không dám nói. Vậy thì hỏi làm chi, xem làm chi?” Nói đoạn, ông trả lại chiếc lược và trâm ngọc cho Hoàng Phủ Nam, rồi quay sang góc bên, gõ mõ tụng kinh.


Hoàng Phủ Nam và Lý Linh Quân còn đang mãi suy nghĩ điều riêng, Hoàng Phủ Cật bỗng kêu khẽ: “Xích Đô!”


Xích Đô siết chặt hai nắm tay, theo sư tri khách bước vào chính điện, miệng lớn tiếng nói: “Hòa thượng! Ta muốn tranh luận Phật pháp với ngươi!”


Lý Linh Quân lập tức tỉnh táo lại, quay sang Hoàng Phủ Cật dặn: “Huynh bảo vệ sư phụ Pháp Không.” Rồi kéo Hoàng Phủ Nam trốn sau tấm cờ kinh.


Xích Đô túm lấy Pháp Không, tranh cãi ầm ĩ. Hắn giọng to, nắm tay to, lại là sứ giả Thổ Phiên, các hòa thượng không dám động thủ, đành phải tranh luận với hắn, đôi bên đều quyết phải phân rõ thắng bại giữa Hắc giáo và Phật giáo.


Hoàng Phủ Nam nấp sau cờ kinh, bắt đầu thấy nhàm chán, bỗng ngửi thấy một làn rượu nhàn nhạt. Lý Linh Quân rất ưa sạch sẽ, chẳng bao giờ dùng hương, chỉ theo phép trong cung mà thoa rượu hùng hoàng lên trán và cổ để trừ trùng, tránh tà.


Hắn hơi nghiêng mặt, suýt chạm môi vào tai nàng, khẽ hỏi: “Muội bái Phật, cầu điều gì vậy?”


Hoàng Phủ Nam khẽ chớp mi, ngẩng cằm đáp: “Muội muốn hỏi Pháp Không, suốt ngày đối diện với giấy vàng và gấm vóc thế kia, làm sao còn giữ lòng thanh tịnh mà gõ mõ tụng kinh được?”


Lý Linh Quân nói: “Ông ấy là hòa thượng, trời sinh đã để gõ mõ, có gì kỳ lạ?”


Hoàng Phủ Nam khẽ thở dài, như tự nói với chính mình: “Phải rồi, ông ấy đã làm hòa thượng mấy chục năm, sao có thể giống muội được…”


Lý Linh Quân đầy nghi ngờ, nửa cười nửa hỏi: “Muội hỏi thế, chẳng lẽ muốn xuất gia làm ni cô, sợ phải gõ mõ cả ngày?”


“Muội đúng là sắp làm ni cô rồi đấy.”


Lý Linh Quân sững người, xoay hẳn người lại sau tấm cờ, may mà bên ngoài đang ầm ĩ, chẳng ai chú ý. “Cái gì?”


Hoàng Phủ Nam ánh mắt chợt dao động, khẽ cười nói với hắn:
“Thôi Tiệp Dư muốn nhận muội làm con gái nuôi, nhưng bá phụ sợ bệ hạ sẽ gả muội sang Thổ Phiên, thà để muội đi tu làm ni cô còn hơn.”


Sắc mặt Lý Linh Quân chững lại, hắn nhếch môi cười lạnh: “Không có chuyện hòa thân đâu. Mụ họ Thôi kia chỉ mong thiên hạ đại loạn, đừng quan tâm tới bà ta.”



“Nhưng hoàng thượng sủng ái Thôi Tiệp Dư. Chuyện do huynh quyết, hay là do hoàng thượng định đoạt?”


“Không có hòa thân, thì ta định đoạt.” Lý Linh Quân dứt khoát nói, như để trút giận, hắn rút kiếm ra, nhẹ nhàng chém ngang mấy dải phướn kinh đang tung bay quanh người hai người, chau mày nói:


“Trên chiến trường đánh không thắng, lại định đưa mỹ nhân và châu báu sang, tưởng bọn chúng sẽ tâm phục khẩu phục sao?”


Hoàng Phủ Nam bảo: “Huynh đâu phải người trực tiếp ra trận, nói những lời ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Một đoạn phướn kinh bị Lý Linh Quân chém đứt, để lộ chân hai người bên dưới. Hoàng Phủ Nam xoay người, lặng lẽ đi ra cửa bên.


Lý Linh Quân cũng bước ra khỏi điện, hai người một trước một sau bước đi, tay áo thỉnh thoảng khẽ chạm vào nhau. Hoàng Phủ Nam tuy đã đổi sang y phục nam tử, nhưng vẫn chưa tháo sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay.


Lý Linh Quân lơ đễnh, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Ta cũng muốn như Hoàng Phủ Cật, đến Thản Châu tòng quân, nhưng hoàng thượng không cho phép.”


“Vừa rồi còn nói hoàng thượng không bằng huynh, giờ lại thế này.” Nàng trách nhẹ, giọng có phần nũng nịu, rồi chợt ngập ngừng: “Nhưng… huynh đừng đi thì hơn, con nhà quý tộc, không nên ngồi dưới mái nhà sắp đổ.”


Lý Linh Quân không hiểu sao lại hỏi: “Nha hoàn của muội khéo tay lắm sao? Biết thêu cả quạt trừ ôn dịch, lại biết bện cả dây ngũ sắc.”


Hoàng Phủ Nam tinh quái đáp: “Nàng ấy tên là Lục Tú. Nếu huynh thích, đưa về phủ Thục vương làm nô tỳ cũng được.”


“Ta chỉ thấy dây ngũ sắc ấy bện đẹp và tao nhã thôi, đâu cần tặng cả người cho ta?”


Lý Linh Quân nghẹn lời này trong lòng hồi lâu, cuối cùng cũng thốt ra được: “Sao Hoàng Phủ Cật và muội đều có, còn ta thì không?”


Lúc này Hoàng Phủ Nam mới làm ra vẻ bừng tỉnh, tay áo rộng buông xuống, nàng giơ cổ tay trắng như ngọc ra trước mặt hắn: “Thì ra huynh nói đến cái này à?”


Nàng khẽ mỉm cười: “Hai sợi này là ta tiện tay bện ở nhà, sao có thể đem tặng huynh, để người phủ Thục chê cười chứ?”


Chưa để Lý Linh Quân nổi nóng, nàng đã như mọc mắt sau gáy, lập tức xoay người lại: “A huynh tới rồi.”


Hoàng Phủ Cật vừa mới thoát khỏi cuộc tranh luận dằng dai giữa Xích Đô và Pháp Không, tai vẫn còn ù ù ong ong, y túm lấy tay hai người, có phần hoảng hốt: “Đi mau.”


Lý Linh Quân trêu: “Huynh thật có tâm Phật sao?” Rồi theo Hoàng Phủ Cật như bay ra ngoài chùa, tháo cương ngựa.


Hoàng Phủ Nam thì không muốn cùng họ đánh nhau nữa, nàng lặng lẽ nói nhỏ với Hoàng Phủ Cật: “A huynh, nếu huynh bắt được Xích Đô, đừng quên lấy một món đồ gì đó trên người hắn.” Hoàng Phủ Cật từ trước đến nay luôn tâm ý tương thông với nàng, chẳng hỏi thêm gì, chỉ gật đầu.


Hoàng Phủ Nam bẻ một cành liễu, giục ngựa quay về phủ Hoàng Phủ, chẳng liếc nhìn Lý Linh Quân lấy một lần.


Lý Linh Quân uể oải giục ngựa trở về tiệm lưu ký. Từ nhỏ hắn đã quen tự cao tự đại, chỉ cần không vui, đều thể hiện rõ ràng trên nét mặt. Nô bộc người Khôn Luân trong tiệm ra đón lấy cương ngựa, chỉ vào eo hắn, vui vẻ nói: “Lang quân phúc thọ song toàn!”


Lý Linh Quân cúi đầu nhìn, chẳng biết từ khi nào, sợi chỉ ngũ sắc của Hoàng Phủ Nam đã được buộc lặng lẽ lên vỏ kiếm của hắn.


Lời tác giả: Hắc giáo: tức Bổn giáo, từng là giáo phái chủ lưu của Thổ Phiên.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 16: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (16)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...