Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Chương 7
Trong đầu Thẩm Lệnh Nghi không ngừng hiện lên gương mặt của quận chúa Vạn Ninh mà nàng vừa nhìn thấy. Nàng biết lúc này quận chúa đang ngồi ở phía sau tấm bình phong vì thế không khỏi thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về hướng đó.
Sự phân tâm ấy khiến tay nàng chậm hơn khi gắp đồ ăn. Đột nhiên, một chiếc chén ngọc mát lạnh chạm vào môi nàng.
“Đang nghĩ gì vậy? Ngay cả rượu mà Đoan Vương kính cũng không uống sao?”
Giọng nói trong trẻo của Lục Yến Đình vang lên, êm ái như tiếng sáo ngọc được thổi lên, dù giữa những lời bàn tán ồn ào xung quanh vẫn giữ nguyên vẻ thanh tao, lịch lãm.
Hương rượu thơm nồng len lỏi qua hơi thở.
Thẩm Lệnh Nghi bừng tỉnh, gần như không kịp suy nghĩ đã đón lấy chén rượu từ tay Lục Yến Đình. Nàng cúi người hành lễ với Đoan Vương, sau đó ngửa đầu uống cạn.
Nhưng hành động này lại khiến sắc mặt Đoan Vương trầm xuống. Đôi mắt hơi đục của ông ta nhìn Lục Yến Đình đầy vẻ lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên cười mỉa:
“Lục đại nhân đây là có ý chê trách bản vương, đến cả rượu bản vương kính cũng không thèm uống một ngụm sao?”
Vừa nghe những lời này, khuôn mặt Thẩm Lệnh Nghi lập tức đỏ bừng.
Nàng hoàn toàn không biết rằng ly rượu ấy là Đoan Vương kính Lục Yến Đình, vậy mà giờ đây nó đã bị nàng uống cạn. Điều này chẳng khác nào Lục Yến Đình không chịu nể mặt Đoan Vương.
Bị kẹp giữa hai người, Thẩm Lệnh Nghi chỉ biết thầm than khổ. Nàng không chút do dự, lập tức quỳ xuống để nhận tội.
Nhưng ngay khi nàng vừa định quỳ, một bàn tay mát lạnh như băng ngọc đã giữ chặt lấy cổ tay nàng, buộc nàng phải đứng thẳng lên.
Thẩm Lệnh Nghi không hiểu chuyện gì, ngước mắt nhìn Lục Yến Đình. Trên gương mặt hắn vẫn là nụ cười nhẹ nhàng, ôn hòa như gió xuân nhưng nụ cười đó hoàn toàn không chạm tới đáy mắt.
“Vương gia đây là khinh thường ta, hay khinh thường người của ta?”
Vừa nói, hắn vừa cúi đầu chỉnh lại tay áo hơi xộc xệch của Thẩm Lệnh Nghi.
Khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy. Không khí nặng nề đến mức không ai dám thở mạnh.
Sắc mặt Đoan Vương trở nên cực kỳ khó coi. Ông ta siết chặt nắm tay đặt lên cạnh bàn, vẻ giận dữ hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt.
Nhưng Lục Yến Đình lại như chẳng bận tâm. Hắn nhẹ nhàng vỗ lên eo Thẩm Lệnh Nghi, ung dung ra lệnh:
“Nếu Đoan Vương đã không muốn giữ, vậy chúng ta cũng không ngồi lại. Đi lấy áo choàng của ta, chúng ta xin cáo lui trước.”
Trong căn phòng rộng lớn, không khí vẫn lặng ngắt như tờ. Tiếng bước chân của Thẩm Lệnh Nghi vang lên rõ mồn một, phá tan sự yên tĩnh.
Nàng không dám chậm trễ, vội vã rời khỏi phòng tiệc, bước nhanh về phía căn phòng phía tây nơi đặt áo choàng.
Nhưng khi nàng vừa rẽ qua góc hành lang, một bóng dáng mảnh mai đã chắn trước mặt nàng. Mùi hương quen thuộc, thoang thoảng nhưng mỗi lúc một nồng hơn, lan tỏa khắp không gian.
“Đồ tiện tỳ phản bội, hôm nay bản quận chúa phải giáo huấn ngươi một bài học!”
Nói xong, một tiếng “chát” vang lên trong không trung. Quận chúa Vạn Ninh vừa dứt lời, bàn tay đã giáng xuống má nàng.
Quận chúa Vạn Ninh xuất hiện quá bất ngờ, đến mức Thẩm Lệnh Nghi hoàn toàn không kịp phản ứng và một cái tát trời giáng đã giáng thẳng xuống mặt nàng.
Ngay khi âm thanh chói tai vang lên bên tai, Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy trời đất quay cuồng. Nàng lùi lại vài bước, cố gắng giữ vững trọng tâm mới có thể đứng yên được.
Thế nhưng, Vạn Ninh không buông tha. Nàng ta bước tới gần, vung tay định giáng thêm một cái tát nữa. Nhưng lần này, cổ tay của nàng đã bị Thẩm Lệnh Nghi bất ngờ nắm chặt.
Vạn Ninh khựng lại, không thể tin nổi. Nàng không ngờ rằng Thẩm Lệnh Nghi lại dám công khai phản kháng mình như vậy.
Cơn thẹn quá hóa giận bùng lên, Vạn Ninh theo bản năng giơ chân định đá vào người đối phương. Tuy nhiên, cổ tay bị nắm chặt của nàng đau buốt vì lực siết của Thẩm Lệnh Nghi khiến nàng hoàn toàn không có sức chống cự.
“Đồ tiện tỳ, buông tay!” Vạn Ninh giật mạnh tay ra nhưng nhận ra rằng nếu so về sức lực, nàng ta hoàn toàn không phải là đối thủ của Thẩm Lệnh Nghi.
“Quận chúa bớt giận.” Thẩm Lệnh Nghi bình tĩnh đáp, giữ được vẻ điềm tĩnh trước sự phẫn nộ vô cớ của Vạn Ninh: “Nô tỳ không biết mình đã làm gì khiến quận chúa tức giận?”
“Ngươi không biết?” Vạn Ninh bật cười lớn, giọng nói đầy mỉa mai:
“Đồ tiện tỳ, đừng tưởng rằng ngươi được Lục Yến Đình thu làm ngoại thất là đã hóa thành phượng hoàng! Ngoại thất còn chẳng bằng được những kẻ làm thiếp ở các gia đình quyền quý. Nói ra ngoài, ngươi cũng chỉ hơn đám kỹ nữ trong thanh lâu chút ít mà thôi!”
Lời lẽ cay nghiệt của Vạn Ninh như từng nhát dao đâm vào lòng Thẩm Lệnh Nghi. Dưới ánh trăng sáng rực, gương mặt nàng được phủ một lớp ánh bạc dịu dàng, tôn lên vẻ đẹp trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ.
Đối diện với Thẩm Lệnh Nghi, sự ghen tuông trong lòng Vạn Ninh càng bùng lên dữ dội khiến nàng ta không thở nổi. Cơn giận dữ cuồn cuộn trào dâng trong lòng, như ngọn lửa thiêu đốt mà nàng ta không thể kiềm chế.
Suy nghĩ lại, Vạn Ninh trách bản thân đã quá sơ suất.
Đêm qua, khi sai người đưa canh giải rượu cho Lục Yến Đình, nàng ta cố tình chọn một gương mặt mới lạ, phòng khi sự việc bị bại lộ, nàng ta có thể nhanh chóng phủi sạch liên quan.
Vì gấp gáp, nàng chỉ nhìn lướt qua đám nha hoàn thô kệch và cảm thấy gương mặt của Thẩm Lệnh Nghi khá hợp ý.
Nhưng giờ nghĩ lại, nàng nhận ra rằng có lẽ chính gương mặt này vì có vài nét giống với một người khác nên đã khiến nàng vô tình chọn sai.
Lập tức có hai nha hoàn từ bóng tối bước ra, tiến tới giữ chặt vai Thẩm Lệnh Nghi, ép nàng phải buông tay và quỳ xuống đất.
Hai đấu một, Thẩm Lệnh Nghi không thể chống lại được.
Vạn Ninh nhìn cảnh tượng trước mặt, cười lạnh. Nàng chậm rãi cúi xuống, đưa tay bóp chặt cổ họng Thẩm Lệnh Nghi, buộc nàng phải ngẩng đầu lên đối diện với mình.
“Đừng tỏ vẻ cứng rắn với ta. Ngươi là hạng người gì, ta rõ hơn ai hết. Ngươi nghĩ rằng chỉ cần được Lục Yến Đình thu nhận là có thể an nhàn suốt đời sao? Đừng ngây thơ! Giấy bán thân của ngươi vẫn còn nằm trong hộp khóa tại cung của ta!”
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Lệnh Nghi khẽ mở to nhưng nàng không thể nói gì vì hàm dưới đang bị móng tay nhọn của Vạn Ninh ghì chặt, đau đến không thể thốt nên lời.
Vạn Ninh cảm thấy lòng hả hê hơn, cúi đầu nhìn nàng với ánh mắt thương hại đầy mỉa mai, giọng điệu dịu lại như ban ân:
“Dù sao thì giữa ta và ngươi cũng từng có chút duyên phận. Hôm nay ta sẽ rộng lượng, tốt bụng mà cho ngươi biết một điều.”
Nói xong, Vạn Ninh nghiêng người xuống, ánh mắt đầy phẫn nộ chăm chú quan sát gương mặt của Thẩm Lệnh Nghi. Sau một lúc, nàng bĩu môi cười nhạt:
“Tối qua, ngươi cho rằng Lục Yến Đình thu nhận ngươi vì ngươi may mắn sao? Ha! Thẩm Lệnh Nghi, đừng quá ngây thơ. Ngươi có biết mình chỉ là một kẻ giả mạo, hơi giống với ai đó không?”
Thấy Thẩm Lệnh Nghi nhíu mày khó hiểu, Vạn Ninh tiếp tục:
“Gương mặt của ngươi, nhìn kỹ, có chút giống với Công chúa Chiêu Nguyên. Ngươi có biết Công chúa Chiêu Nguyên là ai không?”
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Đánh giá:
Truyện Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Story
Chương 7
10.0/10 từ 41 lượt.
