Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 99: Dư vị chưa tan
Mặt trời vừa ló dạng, sương sớm mỏng manh, rèm bên giường vẫn chưa ai vén lên. Trong ánh sáng mờ ảo hiện ra hai bóng người, một người nửa tựa vào đầu giường, một người nghiêng mình yên tĩnh nằm ở bên trong.
Vân Trần nhiều năm đã thành thói quen, đến giờ là không ngủ được nữa. Dù đêm qua y đè Sở Tôn Hành giày vò đến nửa đêm, lúc này cũng không khỏi dụi mắt mơ màng tỉnh giấc.
"Điện hạ nằm thêm lát nữa đi, còn chưa ngủ được mấy canh giờ." Sở Tôn Hành rũ mắt gạt mái tóc đen rủ xuống cánh tay y ra, chiếc chuông nhỏ giữa cổ hắn theo động tác lại khẽ rung mấy tiếng, ngay sau đó bị một bàn tay có chút cứng rắn giữ chặt.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn từ trên đỉnh đầu truyền xuống, tiếng vang nhẹ ái muội khơi gợi lòng người xao động. Vân Trần không nhịn được cong cong khóe mắt, bò dậy quỳ ngồi trên đùi hắn, chút mơ màng vừa rồi đã bị y vứt sang một bên, không có ý tốt khẽ lay hai cái vào chiếc chuông bạc đã ngừng ngân.
"Ấn nó làm gì?" Vân Trần gạt tay hắn ra, lười nhác nói, "Đặc biệt chọn ở quầy hàng đấy, không lớn tiếng, không làm ồn đến người khác."
Hai người đều chỉ mặc một chiếc áo lót rộng thùng thình, một tay y nghịch chiếc chuông trên người Sở Tôn Hành, một tay còn lại không yên phận vượt qua lớp áo lướt khắp người hắn.
Đầu ngón tay lúc chạm lúc dừng, chậm rãi lướt qua lưng rồi ra trước ngực, để lại những vệt ấm áp mang theo nhiệt độ cơ thể. Lại như nổi hứng chơi đùa, dừng lại ở vùng eo bụng rắn chắc khẽ nhéo một cái, bị người kia cứng ngắc giơ tay ngăn lại mới coi như thôi.
Sở Tôn Hành kéo kéo sợi dây, thương lượng hỏi một câu: "Điện hạ bao giờ thì... tháo nó ra."
Tuy nói vật này không có gì lạ, đồ trang sức cổ của nam tử bình thường cũng có nhiều loại dùng chuông làm phụ kiện. Nhưng bình thường là bình thường, nếu đặt trong tình cảnh hiện tại, lại là chuyện khác rồi, nhìn thế nào cũng có chút khiến người ta liên tưởng.
Những ký ức hoàn toàn khác nhau ùa về trong đầu, nếu nói lần đầu tiên tỉnh lại trên đảo hắn còn có chút không tự nhiên, thì lần này đã quen thuộc hơn nhiều, bây giờ cũng thản nhiên hơn không ít.
Tay bị người ta ghì lên chăn, hắn thật sự không còn cách nào, chỉ có thể bất đắc dĩ chờ Tứ Điện hạ thỉnh thoảng lại nghịch chiếc chuông trên người mình.
"Vội gì, lát nữa sẽ tháo cho ngươi."
Vân Trần bịt tai hắn lại, đùa nghịch đã đủ rồi liền thu tay không trêu chọc hắn nữa. Tháo chiếc chuông xuống đặt trên sợi dây đỏ bung ra bên cạnh gối, nhìn những vết đỏ mình để lại trên ngực hắn, y thoả mãn nằm sấp xuống nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Đêm qua y cũng không biết vì sao đầu óc lại lên cơn thế nào, vậy mà ngăn Sở Tôn Hành đang định xoay người lại, đè hắn xuống dưới.
Sợi dây đỏ xuyên qua chiếc chuông buộc giữa cổ và cổ tay người kia, Vân Trần chỉ cảm thấy tim mình đập rất mạnh, đầu óc nóng lên dứt khoát không cho hắn động đậy, còn mình thì mò mẫm thăm dò khắp người hắn.
Cũng không biết qua bao lâu, cảm giác xa lạ đột ngột khiến y nhất thời luống cuống tay chân, vừa tốn sức lại không tìm được phương hướng.
May mà sợi dây cuối cùng vẫn bị người kia giật ra, còn mình thì chẳng hiểu sao bị hắn đổi vị trí đè ngược lại. Động tác của hắn xưa nay đều nhẹ nhàng có chừng mực, cũng chưa bao giờ khiến mình quá đau đớn khó chịu.
Vân Trần nhớ lại đến đây, thành thạo giữ lấy cằm Sở Tôn Hành, ngón cái thò vào trong miệng hắn lướt qua lướt lại một hồi, sau đó mỉm cười nhìn khuôn mặt phóng to trước mắt, như chuồn chuồn lướt nước khẽ chạm vào đôi môi hơi lạnh của hắn, truyền sang một chút hơi ấm.
Y ấn người kia trở lại trong chăn, xoa xoa vết dây đỏ còn hằn trên cổ tay hắn, xuống giường búi tóc thay quần áo: "Ta đi mua chút điểm tâm về, A Hành có muốn ăn gì không?"
"Chuyện này đâu cần Điện hạ đi, để ta làm là được."
Sở Tôn Hành vừa nói vừa định ngồi dậy, Vân Trần đã sớm liệu trước giơ tay đẩy hắn trở lại, không cho phép cãi lại nói: "Ngay dưới lầu thôi, xuống một lát rồi về. Đã bảo ngươi hôm nay ngủ một giấc cho đủ, nếu ta về không thấy ngươi trên giường, đồ mua về không cho ngươi ăn, nghe rõ chưa?"
Sở Tôn Hành thấy vẻ mặt giả bộ nghiêm túc của y thì không khỏi buồn cười, dù không ngủ được cũng nằm trở lại, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần chờ y về.
"Được, nghe Điện hạ hết."
Chỉ là hắn nhắm mắt chờ đợi, ngoài Vân Trần ra, hình như còn có thêm hai chuỗi tiếng bước chân khác.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, Vân Trần vào phòng vẫy tay về phía ngoài cửa, theo sau y là Cảnh Hà Tồn ôm một giỏ lớn đựng đồ ăn, còn có một người phụ nữ dáng người uyển chuyển thướt tha.
Sở Tôn Hành nghe thấy tiếng bước chân thì đã thay quần áo xong, thấy người đến, hắn có chút bất ngờ, cũng xuống giường khom người chắp tay: "Thiệu môn chủ."
Người đến chính là môn chủ Thanh Vũ Môn đã từng giao dịch ở huyện Nam Thủy.
Thiệu Duyên Quân khẽ gật đầu đáp lễ, tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
Vân Trần ngồi đối diện nàng, đợi nàng uống xong chén trà trong tay, mới lên tiếng hỏi: "Thiệu môn chủ sao lại ở đây?"
"Đi kinh thành ngang qua nơi này, dừng lại nghỉ nửa ngày." Sắc mặt Thiệu Duyên Quân uể oải, giọng điệu bình thản nói, "Vốn định tối qua đi rồi, nhưng Song Loan nói với ta trên đường thấy ngươi và Sở công tử, nên lại ở thêm một đêm."
Vân Trần gật đầu, biết nàng không thể vô duyên vô cớ đến tìm mình một chuyến, liền nói: "Môn chủ không ở huyện Nam Thủy, đang yên đang lành đi kinh thành làm gì? Lại vì sao không đi thẳng từ Nam Thủy, còn phải đi qua Lư Châu?"
"Công tử không cần vòng vo, ta đã đến tìm ngươi, nhất định là có chuyện muốn nói." Thiệu Duyên Quân sảng khoái cười, nhìn thẳng vào mắt Vân Trần, bình thản nói, "Ta đã giải tán Thanh Vũ Môn rồi, về sau giang hồ sẽ không còn một chút tin tức nào về môn phái này nữa. Đệ tử còn lại bên trong cũng không nhiều, ta lần này đến, chính là muốn xin công tử có thể nghĩ cách bảo đảm bọn họ về sau được an ổn."
Giải tán một môn phái không nghi ngờ gì là đã cắt đứt nơi nương tựa cuối cùng của nàng, Vân Trần vô thức chống cằm, y nhìn ra nụ cười sau vẻ quyết tuyệt của Thiệu Duyên Quân, không đáp mà hỏi ngược lại: "Ta và môn chủ tính ra cũng chỉ có một lần gặp gỡ ở Nam Thủy, ta không cứu được Thúy Nhi cô nương, ta cũng mặc kệ bà Ngô mất mạng, theo lý mà nói ta một chút cũng không giúp được, môn chủ tìm ta cũng có thể yên tâm ư?"
"Sao có thể nói là không giúp được? Công tử chưa từng trải qua, đương nhiên không thể cảm nhận được." Đôi mắt Thiệu Duyên Quân hơi trầm xuống, cười đến cô đơn, "Con người bị những mối lo lắng ràng buộc trên đời, hoặc là lo lắng của người nhà, hoặc là lo lắng của dã tâm, hoặc là lo lắng của trách nhiệm... Mấy năm đó bà Ngô cũng chỉ dựa vào một chữ 'đợi' mà chống đỡ, công tử liệu có hiểu cảm giác đợi là như thế nào không?"
Vân Trần khẽ cười gật đầu, gần một năm Sở Tôn Hành ở trên đảo Sương Hàn, y đều đếm từng ngày mà sống, sao lại không hiểu.
"Chết có gì đáng sợ? Chẳng qua chỉ là nhắm mắt một cái thôi. Cả nhà bà Ngô đều không còn, mối lo lắng của bà ấy tự nhiên cũng không còn nữa, sống có lẽ còn khổ sở hơn cả chết."
Vân Trần nghe ra ý tứ trong lời nàng, do dự hồi lâu vẫn hỏi: "Thiệu môn chủ, Thanh Vũ Môn có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Y hỏi cẩn thận, nhưng Thiệu Duyên Quân lại đáp rất dứt khoát: "Chết rồi, ngoài ta và chưa đến mười đệ tử ra, đều chết hết."
Vân Trần ngẩn người hồi lâu, từ hành động nàng nhờ mình sắp xếp hậu sự vừa rồi, kẻ đứng sau kia e rằng cũng không phải là hạng dễ đối phó: "Môn chủ lần này đi kinh thành, có phải đã tìm được kẻ thù diệt môn?"
"Đêm đó tấn công Thanh Vũ Môn là đội quân trong cung." Thiệu Duyên Quân thấy Vân Trần nhíu mày, không mấy để ý nói, "Là ai động tay ta vẫn luôn rõ, ta muốn tìm chỉ là kẻ chủ mưu đứng sau đội quân này thôi."
Vân Trần nghe vậy trầm ngâm một lát, nếu nói là người trong cung, vậy y cũng có chút ấn tượng về chuyện này.
Cách đây đã quá lâu, cụ thể y cũng không chắc, chỉ là năm xưa Thuận Đế từng lấy danh nghĩa diệt trừ tàn dư giang hồ mà phái ra mấy đội nhân mã. Dù đối phương có lợi hại đến đâu, một môn phái dù sao cũng chỉ có bấy nhiêu người, đương nhiên không thể chống lại triều đình, cho nên xe ngựa đi lại cũng chỉ tốn mất mấy ngày.
Lúc đó y còn nhỏ, những chuyện này tự nhiên cũng không đến lượt y hỏi han, liền chỉ để tâm một chút. Nhưng bây giờ nghe Thiệu Duyên Quân nói vậy, cái gọi là tàn dư giang hồ kia, hẳn là chỉ Thanh Vũ Môn rồi.
Thiệu Duyên Quân cực kỳ trân trọng nhẹ nhàng đặt tín vật của môn chủ lên bàn, là một mảnh lệnh bài bị vỡ mất ba góc. Không hề báo trước, nàng bỗng khẽ giọng nói với Vân Trần một đoạn chuyện xưa, như đang đau khổ, cũng như đang nhắc nhở bản thân đến chết cũng không được quên.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 99: Dư vị chưa tan
10.0/10 từ 48 lượt.
