Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 91: Ta tin ngài
Vừa qua giờ Ngọ, đường phố rõ ràng không còn náo nhiệt như lúc nãy, mấy người đi qua ngõ nhỏ một hồi lâu, mới dừng chân trước một căn nhà gỗ nhỏ.
Bọn họ theo sau Trì Hướng Vãn cũng không cố ý che giấu hành tung, ngũ quan khi mất đi một hai thứ thì những thứ còn lại sẽ càng thêm nhạy bén. Vân Trần thấy nàng dừng lại trước cửa thì khựng lại một chút, liền biết nàng đã nhận ra có người theo dõi.
Trì Hướng Vãn xoay người lại, dựa vào âm thanh cực kỳ nhẹ tìm đến hướng của bọn họ, cúi người xuống chấm một chút nước đọng trong lồng hấp, viết lên cửa: Mấy vị cũng theo một đoạn đường rồi, có chuyện gì tìm ta sao?
Không đợi mấy người trả lời, nàng lại tiếp tục viết gì đó.
Cửa gỗ không lớn, chữ viết của nàng cũng nhỏ, chồng lên những chữ cũ nhìn có hơi lộn xộn, Vân Trần tiến lên mấy bước nhìn kỹ một hồi mới nhận ra nội dung nàng viết.
——Nhìn bộ dạng mấy vị cũng không giống người Lư Châu, ta xưa nay không tiếp khách lạ, vẫn xin mời về cho.
Nàng lùi lại nửa bước tránh Vân Trần, buông chốt cửa định vào nhà khóa trái, Sở Tôn Hành kịp thời đưa tay chống vào khung cửa, cũng không vòng vo, thẳng thắn hỏi: "Ngươi có nhận ra Hà thái y không?"
Hắn vốn định trực tiếp hỏi Trạm An, nhưng lời đến miệng lại đổi hướng, hai chữ "Trạm An" e là người khác đặt cho, nàng chưa chắc đã biết. Hơn nữa nếu nàng thật sự là mẹ ruột của Trạm An, vậy người trong cung nàng có thể quen biết, chắc cũng chỉ có Hà thái y.
Động tác trên tay Trì Hướng Vãn khựng lại, do dự quay đầu lại.
Trong hốc mắt nàng mọc một vòng thịt chết, rõ ràng trống rỗng vô hồn, nhưng Vân Trần vẫn bắt được từ đó vài phần đề phòng và sợ hãi sau vẻ mông lung.
Nàng đưa cây gậy trúc ngang ngực, ý cự tuyệt rất rõ ràng: Các người là người trong cung? Đến đây có việc gì?
"Không cần lo lắng, chúng ta không phải đến tìm ngươi gây phiền phức đâu." Vân Trần nhẹ nhàng ấn cây gậy trúc xuống, hạ giọng, "Chỉ là có vài chuyện muốn hỏi ngươi thôi."
"Công tử nói đúng đó." Cảnh Hà Tồn cũng muốn giúp xua tan lo lắng của nàng, "Nếu chúng ta có ý định tìm ngươi gây khó dễ, ngươi cũng không có cơ hội viết nhiều chữ như vậy với chúng ta đâu, ngươi nói đúng không?"
Trì Hướng Vãn nhíu mày hơi do dự, thật sự suy nghĩ một chút, gõ gõ xuống sàn: Vào đi.
Cảnh Hà Tồn như lập công nháy mắt với Vân Trần, Sở Tôn Hành né mặt cậu ra, đẩy người vào nhà.
Bên trong nhà chỉ vừa đủ chỗ đặt chân, ngoài vài vật dụng cần thiết ra không có bày biện gì thừa thãi. Góc xó đều được quét dọn sạch sẽ, trong không khí còn thoang thoảng một mùi thơm thanh khiết không nói ra được tên, thêm chút ấm áp, đủ thấy chủ nhân ngôi nhà đã tốn không ít tâm tư.
Nhà nghèo vách trống không có gì để chiêu đãi, Trì Hướng Vãn liền lấy bánh gạo buổi sáng chưa bán hết ra bày trên bàn, chấm chút nước lạnh viết: Mấy vị nếu có gì muốn hỏi thì hỏi bây giờ đi, lát nữa ta cần nghỉ ngơi rồi.
"Liên quan đến một đứa trẻ." Vân Trần nhón chút bánh gạo đưa cho Sở Tôn Hành, tiện thể ngước mắt đánh giá người đối diện.
Trì Hướng Vãn nghe vậy, tay không cầm chắc, chén nước trong tay đổ tràn ra bàn, cảnh giác lùi lại mấy tấc.
Vân Trần thấy phản ứng của nàng như vậy liền biết không sai, lấy một miếng vải khô vừa lau vừa cười như nói chuyện nhà: "Ngươi không cần sợ, cũng không có chuyện gì lớn đâu, chỉ là thân thể Trạm An đã khỏe hơn rồi, uống thêm mấy thang thuốc nữa cũng không sao đâu."
Trì Hướng Vãn ngẩn người nhìn ra xa hồi lâu, nghe thấy lời này mới khẽ nhúc nhích tiến lên, trên mặt không biết nghĩ đến cái gì, biểu cảm trong thoáng chốc dịu dàng hẳn, tay vẫn không khỏi có chút rụt rè: Trạm An, đó là tên của nó sao? Nghe hay lắm.
"Trạm An là tự của nó." Vân Trần lắc đầu nói.
Trì Hướng Vãn mím môi cười khẽ: Nó bây giờ có khỏe không?
"Rất khỏe." Vân Trần nói, "Hà thái y đã giao nó cho một vị thần y chăm sóc, hiện giờ ở trên một hòn đảo nhỏ ẩn thế, không xảy ra chuyện gì đâu, không cần lo lắng."
Trì Hướng Vãn nhận được câu trả lời an tâm, thầm thở phào nhẹ nhõm: Nó khỏe là tốt rồi, như vậy là tốt rồi.
Ngoài cửa sổ không biết mây đen kéo đến từ lúc nào, che phủ nửa bầu trời, xoay vần hồi lâu cuối cùng cũng lóe lên một tiếng sấm kinh người, những hạt mưa to như hạt đậu nối tiếp nhau rơi xuống, từng hạt đập vào mái hiên và mặt đất bùn lầy, lộp độp lộp độp không ngừng.
"Để ta làm cho." Sở Tôn Hành thấy nàng đi lại khó khăn, liền nhanh chân bước tới giúp nàng khép chặt cửa sổ.
Cảnh Hà Tồn ăn hết hơn nửa đĩa bánh gạo, giữ vững ý niệm "ăn của người ta phải làm việc cho người ta", xoa xoa bụng tháo lồng hấp trên xe kéo của nàng xuống rửa.
Vân Trần đảo mắt nhìn quanh phòng, cũng đứng dậy lặng lẽ nhét chút bạc dưới gối nàng, sau đó mới làm như không có chuyện gì ngồi trở lại.
Y khẽ gõ ngón tay lên lòng bàn tay không phát ra tiếng động, trong lòng tuy tò mò về quá khứ của nàng, nhưng nhìn tình cảnh trước mắt cũng không tiện hỏi nhiều, đành phải nén lại.
Trì Hướng Vãn cũng không đoán được những hành động thiện ý có vẻ vô tình của mấy người này rốt cuộc là xuất phát từ lòng tốt hay là có mục đích khác, mò mẫm nắm lấy hai tay Vân Trần xoa xoa, là dáng vẻ quen được nuông chiều, bèn hỏi: Công tử và Hà thái y có quen biết nhau không?
Vân Trần "ừ" một tiếng, y vốn là người khéo ăn nói, hạ giọng nói thêm vài câu thân mật liền khiến chút đề phòng cuối cùng của nàng tan biến hết.
Trì Hướng Vãn nhìn cũng không lớn hơn bọn họ mấy tuổi, dáng vẻ đường hoàng cử chỉ đoan trang, nghĩ cũng là tiểu thư khuê các nhà quyền quý.
Chỉ là dù là giai nhân tuyệt sắc đến mấy rơi vào thâm cung, phần lớn cũng chỉ có thể gặp kết cục tiêu hương ngọc vẫn.
Nàng liền thuận theo nếp áo Vân Trần v**t v* một hồi, đứng dậy lấy ra một vật tròn được bọc kín bằng vải thô từ trong tủ.
Trong vải bọc lại là một viên dạ minh châu lớn bằng bàn tay, dù hiện tại đang là ban ngày, cũng không ngăn được ánh sáng trong trẻo dao động của nó.
Vân Trần mơ hồ nhớ ra đã thấy vật này ở tẩm cung của Li phi, nhưng chuyện này sao lại liên quan đến Li phi?
Trì Hướng Vãn phân biệt động tĩnh của y, hỏi: Công tử có nhận ra cái này không?
"Nhận ra." Vân Trần thật thà nói, cuối cùng lại chợt nói thêm một câu, "Là đồ của người quen."
Trì Hướng Vãn chỉ vén vải thô lên một thoáng rồi lại đậy lại, dường như một câu "người quen" đã khiến nàng tin tưởng bọn họ không có ác ý, những khổ sở chôn giấu bấy nhiêu năm cuối cùng không nhịn được mà trút ra.
Ngón tay nàng không tự chủ được khẽ run rẩy, ngay cả những nét bút rơi xuống cũng xiêu vẹo không thẳng. Vân Trần nhìn từng chữ chầm chậm hiện ra trên mặt bàn, lúc này mới mơ hồ ghép lại những trải nghiệm trước đây của nàng.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của y, Trì Hướng Vãn thật sự sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có, tứ thư ngũ kinh cầm kỳ thi họa đều là những thứ từ nhỏ đã bị phu tử thúc ép học.
Chỉ là đời người khó tránh khỏi nếm trải thăng trầm, sau khi gia đạo sa sút cha nàng nợ nần chồng chất không trả nổi, bị người ta dẫn theo đám côn đồ đến nhà đánh gãy cả hai chân.
Nàng đuổi hết người hầu trong nhà đi để xoay sở chút ít, mẹ nàng cũng bán hết trang sức gom góp được chút bạc, nhưng cũng xa xa không đủ bù vào những lỗ hổng kia.
Vân Trần nghiêng đầu nhìn những chữ tiếp theo nàng viết, trong dự liệu thấy một cái tên quen thuộc.
Minh Quý phi.
Vết nước trên đầu ngón tay khô đi, Trì Hướng Vãn buộc phải dừng lại chấm thêm chút nước rồi tiếp tục viết.
Nàng vốn định tìm chút việc nặng nhọc kiếm tiền nhanh bên ngoài để góp vào, nhưng đây vốn là một mối làm ăn béo bở người người tranh nhau như kiến, sao có thể để một người phụ nữ như nàng chiếm được lợi.
Đường cùng, nàng chỉ đành hướng mắt về phía bức tường cao của hoàng cung, dựa vào chút chữ nghĩa và sự hiểu biết mà vô tình trở thành tỳ nữ bên cạnh Minh Quý phi, gửi trả bổng lộc hàng tháng cũng coi như giúp đỡ gia đình được không ít.
Cảnh Hà Tồn khoanh tay đứng sau lưng Trì Hướng Vãn, nghe đến đây, một chút sơ ý liền để lộ ra nghi ngờ trong lòng: "Nghe có vẻ sống cũng không tệ mà, vậy sao ngươi lại thành ra bộ dạng bây giờ, ngay cả con cũng không thể giữ bên cạnh?"
Vừa dứt lời, cậu liền nhận ra mình lỡ lời, vội vàng bịt miệng lại nhìn Vân Trần luống cuống không biết làm sao.
Lời này như một nhát dao đâm trúng chỗ đau của Trì Hướng Vãn, nàng không chịu nổi khẽ khom lưng, cổ họng khàn khàn chậm rãi phát ra mấy tiếng nấc nghẹn không thành lời nhưng lại thấm đẫm bi thương tuyệt vọng.
"Cảnh Hà Tồn." Vân Trần trầm giọng trừng mắt nhìn cậu.
Mưa bão ngoài cửa sổ càng lúc càng dữ dội, không hề có dấu hiệu dừng lại, cửa sổ và ván cửa bị gió mạnh đánh vào kêu cót két, những mảnh gỗ vụn rơi xuống bay lơ lửng trong không khí, khiến người phụ nữ vẫn còn đang nức nở khẽ ho khan mấy tiếng.
Vân Trần đưa tay nhẹ nhàng vỗ tấm lưng mỏng manh của nàng, lại hâm nóng một ấm nước đưa lên, suy nghĩ một lát vẫn khẽ hỏi: "Trạm An là con của ai?"
Trì Hướng Vãn nở một nụ cười cực khổ, tự giễu lắc đầu, lâu đến mức Vân Trần tưởng nàng sẽ không trả lời, nàng mới chậm rãi viết: Là con của Bệ hạ.
Vân Trần đã sớm đoán được điều này, gật đầu, không chút gợn sóng rũ mắt xuống. Cảnh Hà Tồn thì trợn mắt há hốc nhìn Sở Tôn Hành, hai người đều nhìn thấy sự kinh hãi không thể diễn tả bằng lời trong mắt đối phương.
Trì Hướng Vãn uống liền mấy chén nước ấm, mồ hôi lạnh trên tay mới từ từ rút đi. Nàng không muốn giải thích nhiều về sự ra đời của Trạm An, liền bỏ qua đoạn này, chỉ kể những chuyện sau đó cho mấy người nghe.
Tỳ nữ được Bệ hạ sủng hạnh mà có thai không phải là chuyện hiếm, nhưng không phải ai cũng có cơ hội sinh con trong bụng ra một cách an toàn. Ngay cả những nương nương cao vị trong hậu cung cũng không thoát khỏi số phận bị người ta cố ý làm cho sảy thai, huống chi nàng chỉ là một tỳ nữ.
Một khi dính dáng đến con cái hoàng gia, dù là chị em ruột thịt cũng không tránh khỏi âm thầm hãm hại. Minh Quý phi biết chuyện này liền quả quyết phong tỏa tin tức rồi sai người đưa thuốc phá thai đến, nhưng làm sao nàng có thể nhẫn tâm nhìn đứa con chưa chào đời của mình chết trong bụng?
Ở trong cung lâu như vậy, Minh Quý phi thấy nàng đáng thương, ngày thường cũng đối đãi không tệ, tưởng là một nô tài nhu nhược dễ bảo, đi đâu cũng mang theo, nhờ vậy nàng tự nhiên cũng biết được một số chuyện mà người khác không biết.
Trì Hướng Vãn nhấc tay khỏi mặt bàn, kéo lấy lòng bàn tay Vân Trần, từng nét từng nét viết trên đó một câu.
——Minh Quý phi có người bên ngoài.
Đầu óc Vân Trần thoáng chốc trống rỗng, cả người chấn động, phi tần tư thông bên ngoài là tội chết phải tru di cửu tộc, y nhíu chặt mày nhìn Trì Hướng Vãn, trầm giọng nói: "Lời này không được nói đùa."
Trì Hướng Vãn như biết y không tin, khẽ ra hiệu bảo y tiếp tục xem: Chính vì ta nắm được cái thóp này của bà ta nên bà ta mới đồng ý cho ta sinh Trạm An ra, chỉ là từ đó về sau bà ta mỗi ngày đều cho ta uống thuốc, công tử có biết những loại thuốc đó sẽ hại thân thể không, nếu không phải như vậy, Trạm An cũng sẽ không vừa sinh ra đã ốm yếu như vậy.
Sở Tôn Hành đọc lại những gì nàng viết, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, hắn lắc đầu, quả quyết nói: "Minh Quý phi nhất định không thể tha cho ngươi, cũng không thể để ngươi đưa Trạm An ra ngoài."
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Trì Hướng Vãn cũng mang theo chút khác thường khó dò, đầu ngón tay nàng nhấc lên rồi lại hạ xuống, hồi lâu sau mới đứt quãng viết: Ta cũng không nghĩ ra nguyên do, lúc đó cũng may Minh Quý phi mấy tháng liền vẫn cho ta uống thuốc, Trạm An sinh sớm hơn ta tính hai ngày, vừa khéo lúc đó bà ta bị cảm lạnh nằm liệt giường.
"Sau đó thế nào?" Thấy nàng mò mẫm hồi lâu không tìm được chén nước, Cảnh Hà Tồn liền đẩy nó lại gần hơn.
Trì Hướng Vãn nhớ lại nói: Sau khi Trạm An được sinh ra Minh Quý phi không biết vì sao lại không đến trả thù, ta biết mình chắc chắn không sống được nữa, chỉ nghĩ có thể đưa đứa bé ra ngoài cũng coi như trọn vẹn tâm nguyện cuối cùng. Sau đó Hà thái y đến đưa cho ta chút thuốc bổ, nói ra thật xấu hổ, ta từ nhỏ cũng chưa từng làm việc khổ cực gì, mới vào cung thân thể đã sinh bệnh, cũng nhờ Hà thái y chăm sóc nhiều.
Nàng viết xong một đoạn, rũ mắt xuống chắp tay vái về phía xa.
Chữ viết không chỉ có thể nhìn bằng mắt, mà còn có thể nghe bằng tai, nghe thấy tiếng cảm tạ không lời nhưng lại vang vọng như sấm bên trên mặt bàn.
Vân Trần nghe vậy trầm ngâm gật đầu, khi ở đảo Sương Hàn y tưởng chuyện này là do Thuận Đế chỉ thị, nhưng lúc này xem ra Thuận Đế dường như không hề hay biết, cũng chưa từng tham gia vào chuyện này.
Hà Minh Triết chỉ là một thái y của Thái y viện, sao có thể vô duyên vô cớ đưa thuốc cho một tỳ nữ? Lại có thể không một tiếng động giấu giếm Minh Quý phi lén đưa con nàng cho Lâu Thương? Phía sau chuyện này phần lớn là có người nhờ vả, còn phải là người có thể áp chế được Minh Quý phi.
Về phần người ủy thác phía sau là ai, trong lòng y cũng đại khái đã có một ứng cử viên.
Trì Hướng Vãn chợt đứng dậy từ trong túi vải bên cạnh xe kéo lấy ra chiếc sáo xương đặt lên bàn: Các người có biết đây là gì không?
"Sáo xương, cũng có tên gọi khác là sáo xương ưng, thường được làm từ xương cánh chim ưng." Cảnh Hà Tồn tùy tiện đáp một câu, sau khi thấy Vân Trần đưa tới ánh mắt khá tán thưởng liền gãi đầu cười hì hì, "Ca ca tốt đừng nhìn ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ như vậy chứ, chỗ nhà ta thường thấy lắm, không hiếm, không hiếm."
Vân Trần cười khan hai tiếng, từ khi gặp Cảnh Hà Tồn, tình huống không biết nói gì ngày càng tăng, dù y ngày thường miệng lưỡi dẻo quẹo, đối diện với người này cũng thật sự là không có cách nào phản bác.
Trì Hướng Vãn gõ chiếc sáo xương xuống bàn phát ra tiếng, sau đó lắc lắc cánh tay trái trống rỗng của mình: Đúng là sáo xương, chỉ là không phải xương ưng, mà là xương người, Minh Quý phi dùng xương moi từ cánh tay trái của ta ra, làm thành sáo tặng cho ta chắc cũng là muốn ta nhớ kỹ.
Căn phòng vừa nãy còn rôm rả tiếng nói chợt im lặng, Trì Hướng Vãn nghiêng tai nghe một chút, nói ra những lời còn chưa dứt: Ta vốn còn ngây thơ cho rằng ta có thể đưa Trạm An ra khỏi cung là Minh Quý phi mềm lòng ngầm cho phép, nhưng sau này mới biết bà ta cũng bị lừa. Cũng không biết vì sao bà ta đã hành hạ ta đến mức này rồi mà vẫn giữ lại cho ta một cái mạng tàn rồi vứt ra ngoài cung, sau này vẫn là Hà thái y đưa cho ta viên dạ minh châu này, lại giúp ta sắp xếp một chiếc xe ngựa đưa đến Lư Châu, mới khiến ta sống thêm được mấy năm.
Nàng không biết mình có thể sống sót rời khỏi cung là nhờ ai giúp đỡ, cũng không biết người giúp đỡ kia có quay lại lấy mạng nàng hay không, càng không biết đứa con mà nàng dốc hết tâm sức gửi gắm giờ sống chết ra sao.
Những ngày mới đến Lư Châu nảng ngày ngày đều lo lắng bất an, sự uy h**p do mù lòa và câm lặng mang lại, dù chỉ là một động tĩnh nhỏ nhất cũng có thể khiến tim nàng run rẩy.
Nàng nói trắng ra cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, một mình gánh vác những ngày tháng này, thật sự đã hành hạ nàng đến thân tâm mệt mỏi.
Nếu nói chưa từng nghĩ đến chuyện chết có lẽ cũng không ai tin, nhưng có người mẹ nào lại không muốn nhìn thấy con mình? Người mất rồi mới thật sự là không còn chút hy vọng nào.
Tuy không nhìn thấy, nhưng nàng vẫn còn một cánh tay, vẫn có thể mò mẫm ra dáng vẻ của con mình, như vậy chẳng phải cũng có thể sống tiếp được sao.
Nước trong chén đã vơi đi quá nửa, vết tích trên bàn khô rồi lại khô, thời gian chớp mắt đã là giờ Tuất ba khắc, ngón tay Trì Hướng Vãn nhấc lên rồi lại hạ xuống cũng không còn động đậy, nhưng mưa gió ngoài cửa vẫn không hề ngừng lại.
Ánh mắt Vân Trần sâu thẳm, đứng dậy dưới ánh nến mờ ảo và hỗn tạp, khẽ hứa với nàng: "Ngươi cứ sống tốt đi, sau này ta nhất định sẽ để ngươi gặp lại Trạm An."
Trì Hướng Vãn hiếm khi có chút e dè, dường như đã rất lâu rồi chưa từng có biểu cảm này, trên mặt gượng gạo có chút cứng nhắc.
Nàng hướng về phía Vân Trần mỉm cười hành lễ: "Ta không biết công tử là ai, nhưng ta tin ngài."
Đưa mấy người ra đến cửa, nàng lại đột nhiên vỗ mạnh vào đùi làm ra động tác "chờ một chút", quay người lại gõ gõ cây gậy trúc không ngừng tìm kiếm vật gì đó trong nhà.
Vân Trần nhìn một hồi, lên tiếng hỏi: "Đang tìm gì vậy?"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 91: Ta tin ngài
10.0/10 từ 48 lượt.
