Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 83: Gọi ca ca
Hai trang giấy dày đặc hầu như đều là chuyện vặt vãnh của Sở Tôn Hành trong những ngày ở trên đảo, chuyện lớn thì có việc đột xuất ở trưởng lão đường, chuyện nhỏ thì có hành trình mỗi ngày của bản thân, ngay cả ba bữa ăn khi nào ăn gì hắn cũng viết rõ ràng đen trắng.
Vân Trần đọc từng chữ từng câu, dường như thật sự có một người nhỏ quen thuộc đang nghiêm túc kể lại những chuyện này trong đầu y.
Lâu Thương trước kia để giải Huyết Hồn Cổ trong người Sở Tôn Hành mà dứt khoát ở lại trên đảo, Uyển Nhi cũng dẫn theo Trạm An ở lại cùng ông.
Trong thư nhắc đến vị thuốc cuối cùng mà Trạm An cần đã tìm được, Lâu Thương sắc thuốc cho cậu bé uống, dưỡng thêm vài ngày nữa là cậu bé có thể nói cười nô đùa như những đứa trẻ khác.
Cha mẹ của Trạm An không có ý định đón cậu bé về, Chung Ly Niên thấy đứa bé này đáng yêu, liền đồng ý cho cậu bé lớn lên ở trên đảo.
Trạm An.
Vân Trần lại nghiền ngẫm cái tên này mấy lần, trầm ngâm một lát.
"Công công, đi lấy cho ta chút giấy bút, rồi lấy một cái hộp nhỏ nữa." Y hất cằm về phía Lục Phúc công công.
Lục Phúc công công nghe xong mặt mày hớn hở, liên tục "vâng" mấy tiếng.
Lòng chủ tử nhà ông gần như đã lệch khỏi người rồi, vừa nãy hỏi chuyện Sở Tôn Hành, thấy y ảm đạm uể oải không muốn nói nhiều, còn tưởng là hai người xảy ra hiểu lầm gì, nghiêm trọng đến mức ngay cả về cung cũng không cho đi theo. May mà lúc này thấy y như vậy, cũng coi như yên tâm không ít, bụng phệ bước đi cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Đoán được Vân Trần lấy hộp là để đựng thư, ông còn đặc biệt chọn một cái tốt nhất đưa qua.
Vân Trần cầm bút chấm mực, thoáng chốc đã viết xong mấy trang giấy. Y nghĩ nghĩ, lại theo hình dáng tượng gỗ vẽ thêm khuôn mặt mình vào góc dưới bên phải.
Nhét thư vào ống trúc buộc vào chân bồ câu, vỗ nhẹ bộ lông trắng mềm mại bóng loáng: "Làm phiền rồi."
Bồ câu vỗ cánh cọ cọ vào lòng bàn tay y, sau đó sải cánh bay lên bệ cửa sổ rồi biến mất.
Lục Phúc công công nhận lấy thức ăn từ tay tiểu thái giám, Vân Trần nhìn mâm cơm thịnh soạn toàn cá thịt trước mặt lại không có khẩu vị, gắp vài đũa bỏ vào bát rồi dặn ông chia phần còn lại cho đám cung nhân bên ngoài.
Ở trên thuyền đầy bụng tâm sự cũng không ngủ ngon giấc, y tùy tiện ăn vài miếng lót dạ, liền không chống lại được cơn buồn ngủ nhắm mắt tựa vào giường.
Giường vẫn giữ nguyên cách bài trí trước khi y ra khơi, hai chiếc gối mềm, hai chiếc chăn. Khác biệt duy nhất là, bên cạnh y từ con người ấm áp ôm y đã biến thành một tượng gỗ lạnh lẽo chưa bằng bắp tay hắn.
Thật sự không quen chút nào.
Lục Phúc công công đợi ngoài điện mấy canh giờ, sau đó nhẹ tay nhẹ chân vào điện cắt bớt bấc nến, lại kéo nửa người Vân Trần đang nằm ngoài chăn đắp lại, tiện thể còn kéo chăn đắp cho cả tượng gỗ nhỏ, rồi mới lui ra khỏi điện.
Tiếng mõ canh đêm trong cung nhẹ nhàng vang lên suốt đêm, đến khi dừng lại thì ánh rạng đông đã ló dạng.
Thị vệ ngoài điện ra hiệu đổi ca cuối cùng, người được thay ra ngáp dài duỗi người giãn gân cốt đã mệt mỏi cả đêm, tranh thủ lúc không có việc gì vội vàng về phòng bên nghỉ ngơi.
Vân Trần trằn trọc cả đêm khó khăn lắm mới ngủ yên giấc, lại bị tiếng ồn ào đột ngột ngoài điện đánh thức, Lục Phúc công công vội vàng cuống quýt, nhưng vẫn không ngăn được.
"Trần Nhi!"
"Trần Nhi còn đang ngủ, sao ngươi cũng không nói với ta một tiếng hả." Y u oán liếc nhìn Lục Phúc công công một cái.
"Lão nô biết sai..." Lục Phúc công công trong lòng kêu khổ không ngừng, rõ ràng là Tam Điện hạ nhà ông muốn bất chấp xông vào, sao lại đổ lên đầu mình rồi chứ.
Con ma buồn ngủ chạy mất rồi thì không bắt lại được, Vân Trần thở dài, khá bất đắc dĩ nói: "Hoàng huynh hớt hải như vậy chẳng lẽ lại là Vị Trọc chọc giận huynh?"
"Không phải." Vân Tế giơ ngón trỏ lắc lắc, "Vị Trọc hôm nay không vào cung."
"Vì sao?"
Lục Phúc công công đúng lúc kéo một chiếc ghế tròn đặt sau lưng Vân Tế.
"Hắn ở bên ngoài giúp người ta bắt trộm." Vân Tế ngồi xuống nói, "Thời gian này chúng ta không ở kinh thành nên không biết, trong kinh thành xuất hiện một tên trộm rất lợi hại, mọi người đều gọi hắn là Nhân Kiến Bất Sầu (Người Thấy Không Lo)."
"Nhân Kiến Bất Sầu?" Vân Trần nghe cái tên này bật cười, "Sao không phải là Nhân Kiến Tất Sầu (Người Thấy Mà Lo)?"
Vân Tế ôm một bụng chuyện phiếm đang đợi câu này của y, nghe vậy xoa xoa tay, trên mặt khó giấu vẻ hưng phấn.
"Những thứ tên đó trộm gom lại, lớn nhỏ cũng đủ mua một căn nhà rồi, mà mỗi lần hắn trộm đều không ai nhìn thấy. Trèo tường vào nhà trộm, đi trên đường lớn cũng trộm, làm cho lòng người hoang mang, chỉ sợ sơ sẩy một chút là đồ vật có giá trị sẽ không cánh mà bay."
Y tiếp tục: "Trước đó có người báo quan, quan phủ vốn tưởng mất vặt nên đuổi người ta về. Nhưng sau đó càng ngày càng có nhiều người báo quan, lúc này mới khiến người ta chú ý đến chuyện này. Nhưng quan phủ cũng bó tay với hắn, đây không phải vừa hay đụng phải Vị Trọc rồi sao, liền cầu xin hắn giúp một tay."
"Người này đến không dấu đi không vết, quả đúng là thấy thì không lo, không thấy mới lo."
"Đúng vậy." Vân Tế thấy y miệng tuy hỏi, động tác tay chân lại đã thu dọn đồ đạc, cười híp mắt nói, "Đây chẳng phải thấy Trần Nhi vừa về cung sẽ buồn chán, dẫn đệ ra ngoài xem náo nhiệt đó sao. Mấy ngày nay triều chính bận rộn, phụ hoàng dù muốn khen thưởng đệ, cũng phải đợi thêm vài ngày nữa."
Vân Trần nghe y viện một đống lý do để đẩy mình ra ngoài cuộc, không nhịn được lắc đầu cười, thay một bộ quần áo giản dị hơn rồi cùng y ra ngoài.
Hai người đều không ngồi kiệu cũng không mang theo tùy tùng, dọc đường thong thả cũng cảm thấy thoải mái.
Kinh thành xưa nay vốn náo nhiệt rộn ràng, dù người dân e ngại tên Nhân Kiến Bất Sầu này, nhưng vẫn không ngăn được cảnh tượng người xe tấp nập trên đường.
Vân Trần theo đám người chen chúc trước một cửa hàng trang sức, tua kiếm bạch ngọc y tặng Sở Tôn Hành ở Nam Thủy lần trước mãi không thấy hắn dùng, trước đó vô tình nhắc đến một câu, người kia ấp úng hồi lâu mới nói là sợ làm vỡ ngọc, nên vẫn luôn cất giữ bên người.
Nghĩ đến đây y không khỏi khẽ bật cười, mân mê những sợi tua kiếm xếp chồng lên nhau trong quầy hàng tỉ mỉ chọn lựa.
"Thằng nhãi ranh kia đứng lại cho ta!"
Phía sau truyền đến một trận náo động, đám người theo bản năng dạt sang hai bên, chừa ra một lối đi nhỏ vừa cho một người đi ở giữa.
Bà chủ quán mặc tạp dề vung vẩy chiếc xẻng gỗ, vừa thở hổn hển đuổi theo thanh niên phía trước, vừa la hét bảo mọi người giúp bà ta chặn cậu ta lại.
Thanh niên kia đầu tóc rối bời, đôi dép rơm rách nát dưới chân cũng đã bung ra gần hết, trong cơn hoảng loạn vội vàng xô đổ mấy sạp hàng bên đường để cản đường, vừa chạy vừa xô đẩy về phía trước.
Vân Trần bỏ lại mấy lượng bạc vụn cất tua kiếm đi, thò đầu ra nhìn một cái, vừa hay chạm phải ánh mắt người kia. Người nọ lập tức chuyển hướng, dứt khoát đẩy những người còn lại ra sau lưng Vân Trần trốn.
"Ca ca tốt cứu ta với!"
"Trẻ tuổi không lo học hành, lại học cái thói trộm cắp của tên Nhân Kiến Bất Sầu kia!" Bà chủ quán th* d*c hai bước đuổi tới trước mặt, mặt mày hung dữ, chống nạnh giơ một tay ra quát lớn, "Trả bạc lại đây!"
"Ta, ta không có bạc." Người đàn ông không dám ngẩng đầu, bốn chữ này như khiến cậuphải chịu nỗi nhục nhã lớn lao nào đó, giọng cậu càng nói càng nhỏ, thậm chí còn mang theo chút nức nở.
"Không có bạc mà dám đi trộm đồ, lúc này ngươi lại còn bày ra vẻ mặt oan ức đáng thương hả? Ta oan uổng ngươi sao?"
Bà chủ quán thấy nhiều loại vô lại này rồi, hùng hổ dọa người, vừa nói vừa định vòng qua Vân Trần lôi người đàn ông ra.
Thanh niên không chịu, giãy giụa van xin Vân Trần cứu cậu.
Đám đông vây xem càng lúc càng nhiều, ngay cả mấy chủ sạp bị cậulật đổ cũng đến đòi bồi thường bạc. Vân Trần xưa nay thích xem kịch, ai ngờ hôm nay lại thành người bị xem.
Y thầm thở dài trong lòng, thấy người này nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, cuối cùng cũng ngăn tiếng mắng của bà chủ quán lại, hỏi: "Hắn trộm của bà bao nhiêu bạc, ta trả cho hắn."
"Ô hô, thật đúng là để thằng nhãi ranh này ôm được tên ngốc." Có người trả bạc, khí thế của bà chủ quán cũng dịu đi không ít. Bà ta đếm ngón tay lẩm bẩm, cũng không nói giá, "Mười cái bánh bao thịt sáu cái bánh bao chay, công tử thấy sao thì đưa."
Vân Trần nghe vậy nhíu mày, quay đầu nhìn dáng người hơi gầy của người thanh niên kia, thầm than sao lại ăn được nhiều như vậy chứ?
Y tùy ý đưa chút bạc qua, lướt qua vẻ vui mừng đột ngột nở rộ trên mặt bà chủ quán, sau khi lần lượt bồi thường cho mấy chủ sạp đang tụ tập, liền xua tay bảo mọi người giải tán.
"Đa tạ ca ca tốt." Thanh niên lau mặt, lộ ra khuôn mặt tuấn tú ưa nhìn, "Ca ca tốt có ơn với ta, ta nhất định sẽ báo đáp."
Vân Trần không để ý đến chuyện này, nhìn quanh tìm bóng dáng Vân Tế, lơ đãng hỏi: "Báo đáp thế nào?"
Thanh niên cắn môi vẻ như có chút khổ sở, hồi lâu sau mới hạ quyết tâm nói: "Vậy... ta bán mình cho ngài có được không?"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 83: Gọi ca ca
10.0/10 từ 48 lượt.
