Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 7: Ăn chơi trác táng
Sáng sớm hôm sau, Vân Trần bị tiếng rao hàng dưới lầu đánh thức, theo bản năng vỗ vỗ bên cạnh, Sở Tôn Hành tuy đã tỉnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trên giường không động đậy.
Từ sau khi vết thương lần trước ở ám môn lành lại, hắn lại muốn dọn chăn xuống đất ngủ, bị Vân Trần cau mặt mấy lần mới miễn cưỡng giữ được người trên giường.
Đêm qua Vân Trần đột nhiên nổi hứng buộc hai cổ tay hắn lại với nhau, rồi buộc đầu kia của sợi dây vào cánh tay mình, sợ hắn không thoải mái còn cố ý buộc lỏng hơn một chút, hắn chỉ cần hơi dùng sức là có thể giãy ra.
Vốn tưởng rằng sáng nay tỉnh dậy bên cạnh vẫn trống trải như mọi ngày, không ngờ hắn thật sự không đi, ngay cả vòng dây đỏ kia vẫn nhẹ nhàng vắt trên cổ tay.
Lòng Vân Trần mềm nhũn, lật người chọc chọc má hắn, đối với cảnh tượng này vô cùng hài lòng.
Sở Tôn Hành thấy y tỉnh rồi, đáy mắt cũng dần dịu dàng hơn, hắn khẽ hỏi: "Điện hạ tỉnh rồi, thuộc hạ có thể cởi dây xuống giường không?"
"A Hành nếu muốn ở lại thêm một lát cũng không sao." Vân Trần chống cằm cười đáp.
Y vốn dĩ đã thích trêu chọc hắn lúc rảnh rỗi, từ nhỏ đã như vậy. Một là vì trong lòng vui vẻ, hai là cũng cảm thấy bộ dạng cổ hủ cứng nhắc của hắn khi bị trêu đặc biệt thú vị.
Mấy ngày nay tâm trạng Vân Trần khá tốt, có lẽ vì rời khỏi hoàng cung không còn quá nhiều ràng buộc, Sở Tôn Hành cũng không còn cung kính quá mức với y như trước, thỉnh thoảng cũng sẽ lỡ lời. Tuy rất nhanh sẽ bị hắn phát hiện rồi thu lại, nhưng Vân Trần cũng cảm thấy rất vừa ý.
Có một số việc cần phải xây bậc thang từ từ, nếu một bước lên trời, vạn nhất ngã xuống chỉ sợ sẽ thê thảm.
Vân Trần bước xuống giường, khoác áo choàng xong mới cởi dây trên cổ tay hắn ra: "Hoàng huynh hôm nay không biết khi nào mới đến, ngươi theo ta ra phố mua chút đồ ăn để sẵn. Tính ra chúng ta nhàn nhã dạo chơi cũng đã mấy ngày, đám tai mắt mà Liêu Thu cài cắm bên ngoài, cũng không thể để người ta đợi lâu như vậy được."
Sở Tôn Hành gật đầu, thu dây lại đặt bên cạnh gối rồi theo ra cửa.
Lúc này còn sớm, trời cũng vừa mới tờ mờ sáng, trong các cửa hàng hầu như không có ai, ngược lại rất hợp ý Vân Trần.
Chưởng quầy tiệm bánh cầm tràng hạt trong tay, đang ngồi trước quầy nhàn nhã trò chuyện với bạn. Thấy có khách vào cửa, vội vỗ tay đứng dậy đón: "Ôi chao, hai vị công tử cứ tự nhiên xem, bánh ngọt nhà ta đều làm theo tay nghề của kinh thành đấy."
"Chưởng quầy, lời đã ra khỏi miệng thì phải giữ lời đấy." Vân Trần trêu chọc, "Có thể cho chúng ta nếm thử không?"
"Công tử cứ nếm thử, tay nghề sư phụ nhà ta ở huyện Nam Thủy này ai mà không biết, không hợp ý ngài không lấy tiền!"
Chưởng quầy vừa nói vừa càng thêm hào hứng, thao thao bất tuyệt kể hết những thành tích huy hoàng mà ông tích lũy được bao năm nay, cứ như sợ người khác không biết vậy.
Sở Tôn Hành vốn dĩ không có năng khiếu giao tiếp, nhiều nhất chỉ là đứng bên cạnh ngẩn người, theo thói quen quan sát bố cục cửa hàng. Vân Trần liếc hắn một cái, nhón một miếng bánh nhét vào miệng hắn, cười hỏi: "Thử xem, mùi vị thế nào?"
Sở Tôn Hành không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng ngậm bánh tan trong miệng.
Bánh quế hoa vừa vào miệng đã xốp mà không mềm, hương thơm nồng nàn lập tức tràn ngập khoang miệng, dường như thật sự chứa đựng cả một rừng quế hoa trong miếng bánh nhỏ này.
Nhưng lại quá ngọt, ngọt đến hơi ngấy.
Chưởng quầy nhanh chóng mang ra mấy hộp đựng thức ăn, Vân Trần mỗi thứ một ít nhét đầy ắp rồi mới đặt hai thỏi bạc xuống coi như thanh toán.
Sau khi thuê một tiểu nhị trong tiệm mang đồ về khách sạn, hai người ngầm hiểu ý liếc mắt nhìn nhau, rồi cố ý tăng nhanh bước chân rẽ vào một con hẻm, ẩn sau mái hiên lợp cỏ.
Không lâu sau, trong hẻm quả nhiên xuất hiện hai người ăn mặc như người đánh xe ngựa, người đến cau mày nhìn quanh, thấy sắp mất dấu, miệng lẩm bẩm chửi mấy câu rồi định đuổi theo ra ngoài.
Vân Trần chắp tay sau lưng, chậm rãi bước ra từ sau mái hiên lợp cỏ, nghiêng đầu hỏi: "Hai vị tìm ai? Có phải lạc mất người nhà rồi không? Có cần tại hạ giúp đỡ không?"
Một người trong đó nghe tiếng liền kéo thấp vành nón xuống một chút, liên tục khoát tay cười khan: "Không dám phiền công tử, tiểu nhân tự đi tìm là được."
"Ra là vậy." Vân Trần thở dài, có chút tiếc nuối nói, "Tại hạ còn muốn xin Liêu đại nhân chút công thưởng, giờ lại không giúp được gì, làm sao bây giờ?"
Hai người kia lập tức cứng đờ lại, biết thân phận đã bại lộ, liền nhấc chân vận khí định trốn lên mái nhà, lại bị Sở Tôn Hành từ phía sau xông ra chặn đứng lại.
Thấy tình hình tiến thoái lưỡng nan, một người dứt khoát rút một con dao nhỏ từ trong ngực ra nhắm thẳng ngực Sở Tôn Hành, cá chết lưới rách mà dồn hết sức đâm tới. Sở Tôn Hành thấy vậy chỉ hơi nghiêng đầu, chân cũng chẳng thèm nhúc nhích, cúi người tránh thoát, tay phải kéo lấy cổ tay cầm dao của người kia, mượn lực xoay hắn nửa vòng, lòng bàn tay dùng sức một cái liền khiến hắn tự mình rạch cổ mình.
Vân Trần mỉm cười nhìn người còn lại, xòe tay vô tội nói: "Thấy rồi chứ? Là hắn tự giết mình, đừng trách chúng ta đấy."
Người kia biết không thoát được, nghiến răng hạ quyết tâm, miệng vừa động đậy thì Sở Tôn Hành đã mắt nhanh tay lẹ tháo khớp cằm hắn, vung tay vỗ vào sau gáy hắn một cái, ép hết thuốc độc hắn giấu trong miệng ra.
"Khổ cho các ngươi canh giữ chúng ta bao ngày nay, cũng nên nghỉ ngơi rồi." Vân Trần vẫy tay ra sau, "Ra đây, đưa hết bọn chúng xuống."
Phía sau mái hiên lợp cỏ truyền ra vài tiếng động, mấy tùy tùng bước ra, hành lễ với Vân Trần, rồi khiêng hai người một sống một chết lên xe.
Vân Trần đã sớm phái người đợi ở đây rồi, nhàn nhã lâu như vậy, cũng đến lúc lại đến Liêu phủ một chuyến.
"Điện hạ muốn xử trí thế nào? Giết hay giữ lại?" Tùy tùng quay người hỏi.
"Kẻ sống thì các ngươi mang về hỏi xem, nếu hỏi ra được gì thì xong việc rồi giết. Nếu không hỏi ra được gì, trực tiếp tìm chỗ chôn cho sạch sẽ." Vân Trần nói, "Kẻ chết thì cứ để lại, còn cần hắn giúp ta một việc."
Sở Tôn Hành bừng tỉnh: "Điện hạ muốn mang người này đến Liêu phủ?"
"Vẫn là A Hành hiểu ta." Vân Trần kéo tay hắn, liếc thấy vết máu bắn trên cổ áo hắn, mày mắt có chút không vui, kéo hắn đi ra ngoài ngõ, "Đến nhà người ta làm khách đương nhiên không thể tay không, cái xác này coi như là quà ra mắt vậy."
Sở Tôn Hành khẽ đáp một tiếng.
"Chuyện đến Liêu phủ ngày mai nói sau, hiện tại còn có việc khác phải làm." Vân Trần kéo Sở Tôn Hành một mạch vào tiệm may, gõ gõ bàn gọi bà chủ đang đếm bạc, "Bà chủ, mấy ngày nay có vải tốt nào mới về không? Lấy mấy tấm lên xem."
"Công tử muốn bao nhiêu cũng có." Bà chủ cười tươi rói nghênh đón, không lâu sau đã lấy ra mấy tấm vải bày lên mặt bàn.
Vân Trần biết Sở Tôn Hành xưa nay không thích màu quá nhạt, liền chỉ giữ lại ba màu xanh lam, đen và xám. Đợi bà chủ dặn dò học việc cất những tấm vải khác trở lại rương, Vân Trần hỏi: "A Hành xem, có thích tấm nào không?"
Sở Tôn Hành không ngờ Vân Trần lại dẫn hắn đến chọn quần áo, ngẩn người một hồi lâu mới phản ứng lại, tùy ý chỉ vào một tấm vải đen.
Vân Trần thấy hắn như vậy liền biết hắn căn bản không nhìn kỹ, y hất cằm về phía bà chủ, nói: "Những tấm vải bà vừa lấy ra đều may hết, kiểu dáng theo hiện tại. Thời gian có thể chậm, nhưng chất lượng phải tốt. Lát nữa ta sẽ để lại địa chỉ, sau này làm xong thì mang đến."
Bà chủ vừa vào cửa đã cảm thấy Vân Trần không giống người thường, những thứ nàng đưa cho y đều là đồ tốt tốn kém, lúc này thấy y vừa muốn đã lấy nửa rương hàng, suýt chút nữa vui đến không mở được mắt, miệng liên tục vâng dạ: "Vâng vâng vâng, ta nhất định sẽ dùng hết tay nghề gia truyền để làm, công tử cứ yên tâm đợi là được."
Vân Trần nhìn quanh một vòng, đứng dậy lại chọn một bộ may sẵn ướm thử lên người Sở Tôn Hành một hồi lâu, sau đó đuổi người vào phòng trong thay quần áo, còn mình thì nhàn nhã ngồi bên ngoài thanh toán tiền chờ hắn.
Cùng lúc đó, trong khách đ**m, một người đàn ông áo đen cũng đang giữ nguyên tư thế ngồi. Thấy chủ nhà mãi không về, liền chỉ có thể buồn chán vặt lông trắng của chim bồ câu đưa thư bên cạnh bàn để trút giận.
Chim bồ câu bị vặt đau, cúi người mổ mạnh vào tay người đàn ông một cái, y lập tức bĩu môi kêu lên: "Hồng Viễn Tướng quân, bồ câu ngươi nuôi cũng nhỏ mọn quá rồi đấy, chỉ vặt mấy cọng lông mà cũng mổ người!"
Tiêu Vị Trọc ôm kiếm dựa vào cửa, bất đắc dĩ nói: "Tam Điện hạ không có việc gì đi trêu chọc bồ câu của ta làm gì?"
"Vậy ta không trêu chọc nó nữa, đổi sang trêu chọc ngươi có được không?" Vân Tế chớp mắt cười với hắn.
"Không được." Tiêu Vị Trọc tiến lên cứu con chim bồ câu ra, nhìn cảnh tượng bừa bộn trong phòng mà dở khóc dở cười, "Hay là ta đi tìm bọn họ? Tứ Điện hạ nếu không về nữa, ngươi sợ là muốn dỡ cả cái nhà này ra mất."
Vân Tế quay mặt đi hằn học: "Dỡ thì dỡ chứ sao, bản Điện hạ chẳng lẽ còn không đền nổi một cái khách đ**m?"
"Hào phóng thật đấy." Vân Trần nghe tiếng đẩy cửa bước vào, chỉ liếc mắt nhìn trong phòng một cái đã muốn đỡ trán, "Hoàng huynh đây là bị trộm à? Tướng quân cũng không trông chừng chút nào."
"Vậy cũng phải dựa trên tiền đề mạt tướng trông được chứ." Tiêu Vị Trọc thở dài, lắc đầu cười cười.
"Trần Nhi cuối cùng cũng về rồi, làm ta đợi lâu quá đó, sao chỉ có một mình đệ vậy?" Vân Tế thò đầu ra sau lưng y nhìn nửa vòng, quả thật không thấy bóng dáng Sở Tôn Hành đâu, "Không phải đệ cả ngày đều ở cùng Sở thị vệ nhà đệ sao?"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 7: Ăn chơi trác táng
10.0/10 từ 48 lượt.
