Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 64: Kiếm tên Thanh Ngô


Chỉ nghe thấy tiếng mà không thấy người, Vân Trần nhìn đống cỏ bị gió thổi lay động ngoài cửa, phi tiêu đuôi én trong tay áo lặng lẽ lộ ra một góc sắc bén.


Khoảnh khắc tiếp theo ánh sáng lóe lên, theo động tác giơ tay của y, phi tiêu đuôi én không những không rời tay mà ngược lại bị một luồng chưởng phong ép dừng lại tại chỗ, gãy làm hai đoạn.


Sở Tôn Hành thấy vậy sắc mặt hơi đổi, chỗ gãy cách đầu ngón tay Vân Trần không quá nửa tấc, một chưởng mang theo nội lực chấn gãy phi tiêu đuôi én, nhưng không làm tổn thương đến phần còn lại dù chỉ một li.


Công phu của lão nhân này cao thâm khó dò, chắc chắn vượt xa hai người.


Vân Trần ngẩn người nhìn đoạn phi tiêu trong tay một thoáng , trong lòng tự nhiên cũng hiểu rõ, suy nghĩ hồi lâu rồi dứt khoát ngồi thẳng người, chắp tay vái ra ngoài cửa: "Thân thủ tiền bối cao minh, vãn bối xin lĩnh giáo."


Lời vừa dứt, người ngoài cửa mới chịu cười lớn hiện thân. Tóc mai bạc phơ, là một lão giả áo vải thô. Vân Trần quen nhìn người trước tiên nhìn vào mắt, lão giả tuổi này, mắt lại không hề đục ngầu, mà là sâu thẳm trong trẻo, dường như liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu lòng người.


"Ngươi cũng là kẻ biết lễ nghĩa đấy." Lão giả vuốt râu đi thẳng vào nhà, mang theo ánh mắt dò xét như có như không.


Sở Tôn Hành bê chiếc ghế gỗ ở cửa đặt sau lưng lão, lên tiếng hỏi: "Tiền bối quanh quẩn ngoài nhà cũng đã một lúc rồi, dám hỏi có việc gì cần?"


"Ồ?" Lão giả nhướn một bên mày, tay xoay xoay con dao nhỏ hắn ném ra ngoài cửa sổ, giọng điệu không giấu vẻ kinh ngạc nghi ngờ, "Ngươi biết lão phu đến từ khi nào?"



Sở Tôn Hành khẽ đáp: "Tiền bối đã ở đây một khắc rồi."


"Khinh công của lão phu tuy không phải tuyệt diệu, nhưng cũng không đến nỗi bị một thằng nhóc phát hiện ra, vừa nãy quả thật đã coi thường ngươi rồi."


Tay lão giả dừng lại, thuận thế ngồi xuống ghế, nheo mắt cười cười, không khỏi có chút hứng thú với hắn. Lão ngước mắt nhìn lướt qua, chạm phải khuôn mặt Sở Tôn Hành, trong chớp mắt có hơi thất thần, thoáng qua rất nhanh, nhưng vẫn bị Vân Trần thu vào đáy mắt.


"Ngươi..." Lão giả há miệng chần chừ hồi lâu, cuối cùng vẫn thu lại vẻ mặt, làm như không có chuyện gì chuyển lời hỏi, "Các ngươi đến đảo Sương Hàn này là có chuyện gì? Chẳng lẽ đột nhiên nổi hứng chạy một quãng đường xa xôi đến cái nhà rách nát này để tiêu khiển?"


Ngón tay thon dài của Vân Trần vô thức gõ nhẹ lên đùi, lão giả trước mắt thân phận không rõ, tốt nhất nên ít nói thì hơn: "Có chút việc riêng, xin thứ cho vãn bối không tiện tiết lộ."


Lão giả thấy y phòng bị quá nặng, vẻ mặt khó tin, nhất thời tức giận bật cười: "Tiểu tử, lão phu bốn bể là nhà phiêu bạt khắp nơi, nơi nào có chỗ dừng chân thì dừng lại thôi. Hai người các ngươi lão phu còn chưa để vào mắt, nếu thật sự muốn làm gì các ngươi, e rằng cũng không cần nhẫn nại hỏi mục đích các ngươi đến đây làm gì."


Vân Trần nghe xong chỉ cong môi cười, an ủi lão giả ngồi xuống, không hề có ý thỏa hiệp: "Tất nhiên biết tiền bối không có ác ý, chỉ là chuyện này liên quan đến mọi người trên đảo, chưa được đảo chủ cho phép, chúng ta cũng không tiện tự ý nói ra."


"Đảo chủ?" Lão giả kéo dài âm cuối, đầy vẻ khinh miệt khẽ hừ một tiếng, "Đừng nói là hai người các ngươi tự ý nói ra, cho dù lão phu tự ý vào đảo trong, lão già kia cũng không dám làm gì."


Lời lão nhấn mạnh hai chữ "tự ý", Vân Trần đợi khí thế kia qua đi mới chậm rãi nói: "Đảo chủ quản lý chuyện của đảo chủ, chúng ta là khách ngoài, giữ đúng quy tắc là được."


Lời này bình thản xa cách, nhẹ nhàng lại không chỗ nào không lộ ra vẻ kiên quyết không lay chuyển.



Không có duyên cũng không cưỡng cầu, lão giả tức giận không tranh giành mà cười mắng hai câu: "Đồ cứng đầu, lạ thay lạ thay."


Sở Tôn Hành ôm kiếm đứng một bên, đúng lúc chuyển chủ đề hỏi: "Tiền bối xưng hô thế nào?"


Lão giả trong lòng vẫn còn nhớ chuyện hắn vừa nãy động tay với mình, thầm mắng một câu thằng nhóc hỗn xược, thổi thổi râu, nửa đáp nửa không: "Chung Ly Niên."


Sở Tôn Hành khẽ đáp một tiếng, hơi cúi người xin lỗi: "Chung Ly tiền bối, vừa nãy mạo phạm nhiều chỗ rồi."


"Ta chấp nhặt với một thằng nhóc như ngươi làm gì." Chung Ly Niên liếc xéo hắn một cái, ánh mắt dừng lại trên thanh trường kiếm trong tay hắn mấy giây, hờ hững hỏi, "Bội kiếm của ngươi tên gì?"


"Thanh Ngô." Sở Tôn Hành nói.


"Thanh Ngô." Lão giả dời mắt, tượng trưng lặp lại một lần, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, lại hỏi, "Từ đâu mà có?"


Vân Trần đứng bên cạnh nghe, nghe vậy cũng theo bản năng nhìn về phía thanh trường kiếm kia.


Y tuy quen dùng phi tiêu nhưng không phải là không biết dùng kiếm, thanh kiếm kia chỉ cần để ý một chút liền biết là một thanh kiếm tốt, gia công tỉ mỉ, lưỡi kiếm sắc bén. Thân kiếm không giống những thanh kiếm thông thường cứng nhắc, mà lại giàu tính đàn hồi, có thể chịu lực uốn cong ở mức độ nhỏ, cầm trên tay cũng không có chút cảm giác nặng nề nào.


Trong ấn tượng của y, Sở Tôn Hành từ khi ở bên cạnh mình vẫn luôn mang theo thanh kiếm này, mình cũng chưa từng hỏi hắn nguồn gốc của thanh kiếm từ đâu mà ra.



Một thanh kiếm làm vật trao đổi, về sau hắn và phủ Tướng quân không còn bất kỳ ràng buộc nào nữa.


Hắn cũng biết rất ít về nó, chỉ cảm thấy dùng tốt nên chưa từng đổi, ngay cả tên kiếm Thanh Ngô, cũng là hắn sau này vô tình nhìn thấy từ chuôi kiếm trong một gian phòng nhỏ.


Thấy một già một trẻ bốn mắt đều dán chặt vào thân kiếm, hắn liền nói hết những gì mình biết.


Vẻ mặt Chung Ly Niên không đổi không dao động, chỉ khi nghe thấy câu "đồ đồng nát sắt vụn" mới từ trong mũi phát ra một tiếng khinh bỉ: "Đồ không biết hàng."


Tai Vân Trần rất thính, thu lại được tiếng khinh miệt gần như không thể nghe thấy này, có chút suy nghĩ nói: "Tiền bối có biết lai lịch của thanh kiếm này không?"


"Không phải chuyện hai người các ngươi nên quản." Chung Ly Niên dường như không muốn nhắc đến chuyện này, lời nói mơ hồ, lão tùy tay nhặt một hòn đá vụn bên chân ném về phía Sở Tôn Hành, "Nhóc, ngươi chỉ cần biết đây là một thanh kiếm tốt, giữ gìn cẩn thận là được."


Sở Tôn Hành nghe lời gật đầu.


Chung Ly Niên lấy từ trong ngực ra một tờ giấy Tuyên Thành đưa cho Vân Trần: "Lão phu và đảo chủ đảo Sương Hàn có chút duyên phận, trước đây lang thang từng cứu hắn một mạng, hai người các ngươi lại vừa hay hợp mắt lão phu. Nếu mục đích các ngươi đến đây là đảo chủ, cần thiết thì đưa vật này ra cũng có thể giúp một tay, chút mặt mũi này lão phu vẫn có, bọn họ chắc chắn không dám không nể."


"Nơi này đơn sơ, lão phu tối nay nói một tiếng với đảo chủ, ngày mai các ngươi liền lên đảo trong đi."


Vân Trần hai tay nhận lấy, cúi người khiêm tốn nói lời cảm tạ. Đầu vừa ngẩng lên đã không thấy bóng dáng Chung Ly Niên đâu, chỉ còn một câu nhẹ nhàng phiêu đãng trong gió.



"Chút chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc đến."


Vân Trần mở tờ giấy Tuyên Thành trong tay ra, nét bút nghiêm chỉnh đoan chính viết bốn đồ dạng, nhìn kỹ lại giống chữ viết, nhưng không phải là kiểu chữ hắn quen thuộc.


"A Hành, ngươi có nhận ra những thứ này không?"


Vân Trần gọi một tiếng về phía bên cạnh, Sở Tôn Hành nghiêng đầu nhìn hồi lâu, lắc đầu nói: "Không nhận ra, chắc là cách người trên đảo dùng để trao đổi riêng."


Vân Trần cảm thấy hắn nói có lý, liền cẩn thận gấp tờ giấy Tuyên Thành lại cất vào tay áo.


Đêm sắp đến, sóng biển ào ạt như sấm rền gió cuốn, nhưng lại trong nháy mắt trở về tĩnh lặng dưới sự va đập của đá ngầm. Xa xa sáng lên những đốm đỏ, đan xen tiến về phía trước, tiếng chuông đứt quãng trong đêm tĩnh mịch vô cùng chói tai.


Không kéo dài bao lâu, âm thanh kia liền càng lúc càng nhỏ, cho đến khi xung quanh lại khôi phục vẻ tĩnh lặng ngưng đọng.


Trong nhà tranh thắp một ngọn đèn dầu nhỏ màu vàng vọt, c*m v** khe hở giữa đống cỏ, ánh sáng chập chờn lay động.


Vân Trần nghiêng người an giấc trên giường, tay khẽ nắm lấy một góc chăn, vẫn để mình chìm vào giấc mộng nửa tỉnh nửa mê.


Sở Tôn Hành thì canh gác bên cạnh, thấy y trở mình quay mặt ra ngoài, liền nhẹ tay che bớt ánh đèn. Hắn hơi thất thần dựa vào mép giường, tay vô thức v**t v* chuôi kiếm.


Lại thêm một đêm không ngủ.


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 64: Kiếm tên Thanh Ngô
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...