Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 60: Quyết không nuốt lời


Sở Tôn Hành khẽ khựng lại.


Trước đây ở phủ, hắn là nô tài duy nhất làm việc không cần trả bạc, đại phu nhân đương nhiên đổ hết mọi việc dơ bẩn nặng nhọc lên người hắn, sơ sẩy một chút liền phải chịu phạt. Gần như cả ngày không được một khắc rảnh rỗi, thường là đêm khuya tối mịt mới có thể đẩy cửa phòng củi nghỉ ngơi một lát.


Vốn tưởng rằng những ngày sau này cũng cứ như vậy mà qua, trước sau cũng chỉ vài chục năm thôi, nhưng ông trời cuối cùng vẫn ban cho hắn chút may mắn.


Hắn không muốn nhắc nhiều đến chuyện này trước mặt Vân Trần, liền nói qua loa: "Cũng gần giống trong cung, đều là giúp phủ làm chút việc vặt."


Vân Trần nhàn nhạt liếc hắn một cái, hiển nhiên không tin những lời nói dối này: "Thành thật khai ra, vết thương trên lưng từ đâu mà có? Trước đây ở Nam Thủy hỏi ngươi ngươi cũng không chịu nói."


Sở Tôn Hành thấy bộ dạng hờn dỗi như thể không có đáp án sẽ không bỏ qua của y, đáy mắt không hợp thời mà mang theo vài phần ý cười, do dự một lát vẫn nói thật: "Mắc tội với đại phu nhân, bị mấy roi, không sao đâu."


Tay Vân Trần đặt trên eo hắn siết chặt lại, câu nói nhiều nhất y nghe được từ miệng người này chính là "không sao đâu". Mười mấy năm như một, nhưng trong đó lẫn lộn thật giả, y sao có thể không phân biệt được.


"Ngươi nếu vào cung từ sớm thì tốt rồi."



Sự im lặng kéo dài bị một tiếng thì thầm nhẹ nhàng phá vỡ, Sở Tôn Hành nghe vậy đột nhiên ngẩn người, hồi lâu mới chậm rãi hoàn hồn, nở một nụ cười nhẹ nhõm.


Hắn nào có không muốn?


Nhưng hắn đã vào cung, vâng mệnh đi theo bên cạnh Vân Trần, như vậy cũng đủ rồi, con người luôn phải biết đủ.


Ngoài hang mưa nhỏ tí tách rơi, hạt mưa rơi trên lá cây tạo thành một khúc nhạc "ào ào" trầm bổng. Xung quanh tĩnh mịch lại lẫn với tiếng gió bên tai, vậy mà lại không hiểu sao sinh ra chút cảm giác thư thái.


Có lẽ là do vẫn còn bệnh, Vân Trần hiếm khi lộ ra vài phần ỷ lại bất an, y dùng đỉnh đầu cọ cọ vào ngực Sở Tôn Hành, lên tiếng hỏi: "A Hành có thể luôn ở bên cạnh ta không?"


"Đương nhiên." Sở Tôn Hành không chút do dự đáp, đưa tay vén những sợi tóc đen hai bên má y ra sau tai, giọng nói trầm ấm nhưng không mất đi sự đáng tin, "Ta vốn là thị vệ của Điện hạ, nhất định sẽ luôn ở bên cạnh Điện hạ, cả đời trung thành với Điện hạ."


Hắn nghĩ nghĩ, xoa dịu bầu không khí rồi cười nói: "Trừ khi Điện hạ đuổi ta đi."


"Ta sao lại đuổi ngươi đi, còn nói bậy nữa về đánh ngươi." Vân Trần bất đắc dĩ đánh hắn một cái, được một câu trả lời chắc chắn trong lòng cũng yên tâm hơn không ít.


Gió lạnh ngoài hang thổi qua, y tự nhiên rụt người vào lòng Sở Tôn Hành.



Hồi nhỏ xem tứ thư ngũ kinh đến hoa mắt chóng mặt, lén lút trốn Thái phó ở Lâm Uyên Điện xem truyện chữ giải buồn. Lúc đò y còn không hiểu lắm, vì sao những người trong đó luôn vì một chữ "tình" mà lo này lo kia như vậy.


Nhưng hiện tại y đã hiểu, tình cảm chi phối hành động, đều không thể tự chủ.


Y rời khỏi lòng Sở Tôn Hành, nhìn người kia với vẻ mặt khó hiểu hồi lâu, đáy mắt ẩn chứa cảm xúc không rõ ràng, chợt trong lòng khẽ động: "Nhắm mắt lại."


Sở Tôn Hành không hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo lời y nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc, trên mí mắt truyền đến một cảm giác mát lạnh.


Vân Trần chống nửa người dậy, một tay che lên hai mắt hắn, chậm rãi tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi hắn.


Sở Tôn Hành thoáng ngẩn người, sau đó liền nghiêng đầu đáp lại. Ngực hắn chậm rãi phập phồng, mặc cho Vân Trần cọ xát một hồi, cũng không rời khỏi bàn tay đang che mắt, mò mẫm ôm lấy vai y, kéo người vào lòng chặt hơn một chút, rồi đáp lời: "Điện hạ yên tâm, tuyệt đối sẽ không nuốt lời."


Vân Trần gật đầu buông tay, men theo đường cổ lại vùi đầu vào lòng hắn.


Nói là không nhắm mắt được, lúc này không biết vì sao lại đột nhiên buồn ngủ, cựa quậy tìm một vị trí thoải mái, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.


Hơi ấm trong hang hoàn toàn dựa vào đống củi khô thưa thớt đáng thương kia gắng gượng duy trì, lúc này cũng đã cháy gần hết, tàn lửa chớp tắt càng lúc càng yếu ớt, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt ngấm.



Củi Sở Tôn Hành trước đó ôm vào đã dùng gần hết, chỉ còn lại một nửa khúc củi trơ trọi ở góc, ước chừng vừa đủ đốt hết đêm.


Hắn đợi một hồi, đợi đến khi hơi thở Vân Trần dần dần đều đặn mới thăm dò đứng dậy. Chân vừa động liền phát hiện vạt áo bên hông đang bị người ta khẽ kéo, hắn kéo hai lần không ra.


Cảm nhận được vật trong tay khẽ động, Vân Trần nhíu mày, theo bản năng kéo lại rồi nắm chặt. Đây vốn là thói quen xưa nay của y, nhưng Sở Tôn Hành nhìn vào chỉ cảm thấy trong lòng chua xót khó nhịn.


Hắn trước đây một mực trốn tránh, chưa từng dám trực diện đáp lại tình ý kia, hiện tại sự được mất lo âu của Vân Trần, thực ra đều là do chính hắn gây ra.


Hắn cụp mắt nhìn khuôn mặt đang ngủ với đôi môi hơi hé mở kia, dòng nước lũ cuộn trào trong lòng không có chỗ trút, chỉ đành từ từ nắm chặt hai tay, ngầm cảnh cáo bản thân, sau này nhất định sẽ không rời xa y nửa bước.


Mưa ngoài hang dần tạnh, những hạt nước còn sót lại trượt qua lá cây, lăn xuống đất vỡ tan. Ngọn lửa bên cạnh gắng gượng lay lắt hồi lâu cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa mà tắt ngấm, nhiệt độ trong hang đột ngột giảm xuống.


Sở Tôn Hành nhíu mày, cẩn thận gỡ tay Vân Trần ra, khẽ dỗ dành: "Điện hạ đợi chút, chẳng mấy chốc sẽ về thôi."


Hắn vừa nói vừa lấy ra cây gậy đánh lửa cuối cùng trên người, lại xé một miếng vải nhỏ từ tay áo, mượn đó mồi lửa đốt nửa khúc củi còn lại, sau đó dựa vào bên cạnh Vân Trần, nhét lại vạt áo vào tay y nhắm mắt dưỡng thần.


Mấy ngày nay đến đảo đêm nào cũng như vậy, xung quanh xa lạ khó lường, đương nhiên không thể không có người canh gác.



Trường kiếm đặt nghiêng bên khuỷu tay, hắn khép mắt nghỉ ngơi một lát rồi lại phải tỉnh dậy xem xét một lượt. May mà người luyện võ quen dùng nội lực điều tức, tuy thiếu ngủ, nhưng cũng không đến nỗi quá chật vật.


Dư nhiệt trên người Vân Trần mãi không tiêu tan, Sở Tôn Hành cứ nửa canh giờ lại thay khăn mát trên trán cho y một lần. Bận rộn suốt cả đêm, cuối cùng cũng ổn định không ít.


Hang động nơi họ ở có hình dạng lồi lõm, đêm qua cửa hang quá lạnh, Sở Tôn Hành liền ôm Vân Trần dời vào bên trong. Lúc này một tảng đá lớn nhô ra che khuất nửa tầm nhìn, chỉ có thể lờ mờ thấy bóng cây lay động in lên phiến đá ngoài hang qua đường cong của phiến đá đó.


Bình minh hé rạng, rừng cây sau cơn mưa so với ngày thường như thêm vài phần sinh khí.


Vân Trần dụi dụi mắt, ý thức còn chưa tỉnh táo tay đã theo phản xạ sờ sang bên cạnh, không ngờ sờ một hồi lại sờ phải khoảng không.


"Điện hạ tỉnh rồi?"


Chưa đợi lộ vẻ không vui mà ngồi dậy tìm người, Sở Tôn Hành đã rất tự giác đưa một tay ra để y nắm lấy, tay kia thuận thế đưa nửa bát nước sạch qua.


Nói là bát, thực ra chỉ là một mảnh sứ có thể đựng nước mà thôi. Bên trong không những không có chút vết bẩn nào, ngược lại vài chỗ còn bị bong tróc lớp men, hiển nhiên là đã được người ta cẩn thận lau chùi.


Vân Trần nhận lấy nước, đưa lên miệng khẽ nhấp một ngụm, giữa lông mày khẽ nhướng lên, có chút kinh ngạc hỏi: "Ấm?"


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 60: Quyết không nuốt lời
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...