Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 58
"Ta cũng không rõ chi tiết, chỉ là lúc trước trên thuyền có thấy được trên cuộn trục do Thái phó đưa." Vân Trần hồi tưởng lại, đem nội dung trong đó nói lại một cách chân thật, "Năm đó trên đảo bỗng nhiên xảy ra mấy trận hỏa hoạn không rõ nguyên nhân, liên tục thiêu chết không ít người, chẳng bao lâu sau người trên đảo Sương Hàn đã dọn đi sạch."
Trên cuộn giấy ngoài vị trí chi tiết của đảo Sương Hàn ra, những ghi chép khác vô cùng ít ỏi, so ra càng giống như để cho đủ số lượng mà tùy tiện viết vài dòng, lật đi lật lại cũng chỉ có mấy câu đó.
Sở Tôn Hành gật đầu đáp một tiếng, thấy y theo bản năng rụt người lại, lập tức đặt tay lên vai y cảnh giác hỏi: "Điện hạ có chỗ nào không thoải mái sao?"
Vân Trần lắc đầu, thuận thế nắm lấy bàn tay trên vai mình về trong lòng bàn tay: "Không sao, hơi lạnh thôi."
Sở Tôn Hành nghe vậy, lúc này mới phản ứng lại Vân Trần hiện tại chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh.
Trước đây khi lên đảo quần áo hai người đều bị nước biển thấm ướt, hắn liền cởi hết áo ngoài ra phơi ở bên ngoài. Trên đảo rừng rậm um tùm, ánh sáng không thể xuyên vào được, đợi đến giờ mới miễn cưỡng khô được phần lớn.
Hắn thầm mắng mình sơ suất, vội vàng rút tay chạy ra ngoài hang lấy chiếc áo choàng có lông mang vào khoác lên người Vân Trần, chỗ lông còn ẩm ướt thì khẽ lật ra phía sau tránh chạm vào da thịt.
"Vẫn chưa khô hẳn, Điện hạ dùng tạm vậy."
Đợi bọc người xong xuôi, hắn lại như làm ảo thuật lấy ra một cây gậy đánh lửa từ trong ngực, quẹt mãi mới lóe lên chút ánh sáng vàng.
"Ngâm nước biển mà vẫn có thể đốt được sao?" Vân Trần thấy động tác của hắn, có chút kinh ngạc nói.
Sở Tôn Hành che chắn ngọn lửa yếu ớt kia, đợi đến khi nó hoàn toàn không có vẻ gì sẽ tắt mới từ từ thở phào nhẹ nhõm: "Trước đây biết sẽ ra biển, để phòng bất trắc liền dùng vải dầu gói lại cất, may mà vẫn còn dùng tạm được."
"Có A Hành ở bên cạnh ta thật sự không cần phải lo lắng gì nữa." Vân Trần nghiêm trang cảm thán.
Nhớ lại đủ chuyện trước đây, dường như quả thật chỉ vần có hắn ở bên cạnh thì mình chỉ cần làm một kẻ ngồi mát ăn bát vàng là đủ. Hễ quay đầu nhìn lại, hắn luôn có thể thu xếp mọi việc đâu vào đấy.
Y dựa vào một bên khẽ cười thành tiếng, rồi lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nụ cười trong chớp mắt cứng đờ lại, giật mạnh chiếc áo choàng đang quấn chặt trên người ra, không ngừng lục lọi thứ gì đó trước ngực.
"Điện hạ mất thứ gì sao?" Sở Tôn Hành nghi hoặc hỏi, đưa cuộn dây đỏ vẫn luôn đặt trên đùi đến trước mặt y, "Có phải đang tìm cái này không?"
Vân Trần lắc đầu không đáp, rồi lại căng thẳng tìm kiếm hồi lâu, cho đến khi sờ thấy một chiếc ngọc bội ở bên hông, mới cuối cùng yên tâm.
"May mà vẫn còn, đây là ngươi tặng ta, không thể mất được." Y cẩn thận buộc lại ngọc bội vào cổ, nửa thật nửa đùa trêu chọc, "Sau này nếu có người hối hận, ta còn phải dùng nó để đòi lại công bằng chứ."
Sở Tôn Hành ngẩng mắt đối diện với vẻ mặt hơi trêu ghẹo của y, một câu "sao có thể" còn chưa kịp thốt ra, Vân Trần đã đưa tay véo má hắn, giả vờ chất vấn, "Khuyên tai ta tặng ngươi đâu?"
"Ở đây." Sở Tôn Hành kéo chiếc khuyên tai trước ngực khẽ lắc lắc trước mặt y.
Vân Trần nhanh mắt thấy hắn đã thắt bốn năm cái nút chết ở đầu dây, trong lòng rất hài lòng, buông tay xoa xoa gò má hơi ửng đỏ của hắn vì bị mình véo: "Về cung sẽ thưởng."
Hôm nay y không ăn gì nhiều, Sở Tôn Hành liền dùng gậy đánh lửa đốt cành khô, chơi với y thêm một lát, tính toán thời gian muốn ra ngoài tìm chút trái cây.
Thấy bên ngoài dần tối sầm lại, muộn thêm chút nữa e rằng sẽ càng nguy hiểm, hắn do dự hồi lâu vẫn bàn bạc với Vân Trần: "Trên đảo không tìm thấy gà rừng thỏ rừng, mấy ngày nay cũng chỉ tìm được vài quả dại, lát nữa ta đi xa hơn tìm xem sao, Điện hạ ở trong hang đợi ta có được không?"
Hòn đảo này chỗ nào cũng lộ ra vẻ kỳ lạ, trước hết khoan nói nơi này lạnh hơn bình thường không ít, xung quanh rõ ràng toàn là rừng cây, vậy mà lại không tìm thấy bất kỳ dấu vết của động vật nào.
Mấy ngày trước Vân Trần còn chưa tỉnh, hắn không dám rời hang quá xa, chỉ có thể tìm kiếm gần đó trong khoảng cách quay đầu lại vẫn có thể nhìn thấy y.
Trong rừng quả thì nhiều, nhưng không quả nào không chua chát khó ăn, màu sắc kỳ dị. Hắn không phân biệt được trong đó có độc hay không, đành phải thử mỗi loại một miếng, xác nhận không có gì khác thường mới dám chọn vài quả có thể nuốt được nghiền nát đút cho Vân Trần.
Nếu nơi này thật sự như Vân Trần nói là chỗ cũ của đảo Sương Hàn, vậy thì snghĩ chắc hai đảo cách nhau cũng không xa, việc có thể làm bây giờ chỉ là đợi mấy người Tiêu Vị Trọc thuận lợi lên đảo rồi phái người tìm đến.
Mấy ngày nay mò mẫm, không khó để nhận thấy trong rừng giăng đầy cạm bẫy, mức độ nguy hiểm của nó không giống như để phòng thú, mà giống như phòng người hơn, sơ sẩy một chút liền mắc bẫy, hắn thật sự không muốn Vân Trần ra ngoài cùng mình.
Cành khô cháy xèo xèo được một nửa, xua đi chút hơi lạnh.
Người Vân Trần vẫn còn nóng, nhưng tay lại vẫn lạnh buốt. Sở Tôn Hành nhẹ nhàng xoa xoa tay y để sưởi ấm, lờ đi vẻ không vui rõ ràng trong mắt y, ôn tồn hứa hẹn: "Nhiều nhất nửa canh giờ ta sẽ về."
Vân Trần hiếm khi không từ chối hắn, ngược lại vẻ mặt không cảm xúc gật đầu.
Ngay khi Sở Tôn Hành tưởng y đã đồng ý, người kia lại đột nhiên rút tay ra dùng sức véo tai hắn, khó nén giận dữ nói: "A Hành có phải xem ta quá vô dụng rồi không?"
Sở Tôn Hành ngẩn người, nhất thời không để ý đến những thứ khác, vội vàng giải thích: "Ta không có ý đó, thân thể Điện hạ vẫn chưa khỏi hẳn, cần phải dưỡng cho tốt mới được."
Thấy Vân Trần vẫn nhìn mình không nói gì, trên mặt lộ rõ vẻ "không thỏa hiệp".
Hắn xưa nay không có cách nào với y, bất đắc dĩ đành khẽ thở dài kể lại tỉ mỉ tình hình bên ngoài: "Trong rừng đặt không ít cơ quan, Điện hạ nếu đi chỉ cần đi theo sau ta, không được chạy lung tung."
Hắn tuy nhượng bộ một bước, nhưng trong lời nói lại nghiêm túc không cho phép cãi lại. Vân Trần tự nhiên biết hắn lo lắng cho mình, liền cũng biết điều ngẩng đầu cười với hắn.
Sở Tôn Hành lấy một bộ quần áo tiện hoạt động thay cho y, sau đó dẫn y đi theo con đường mấy ngày nay mình đã dò xét kỹ càng vào rừng.
Hai người cẩn thận đi chưa được bao lâu thì bị một cây thấp mọc đầy quả xanh đỏ vướng chân, Sở Tôn Hành thấy vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Trí nhớ của hắn rất tốt, hôm qua đến nơi này cây này rõ ràng không có gì cả, sao chỉ một đêm lại mọc đầy quả?
Đang lúc không hiểu ra sao, Vân Trần vẫn luôn đi theo sau hắn lại kéo kéo vạt áo hắn: "A Hành, ngươi xem cái kia."
Cảm nhận được sự khác thường của y, Sở Tôn Hành lật tay nắm lấy tay y, nhìn theo hướng y chỉ.
Chỉ thấy bên cạnh cái cây thấp bị người ta khoét một lỗ, bên trong nhét một mảnh vải viền xanh đậm. Lỗ quá nhỏ, vải nhét không hết, còn thừa một nửa rủ xuống bên ngoài, gió nhẹ thổi qua liền lay động.
Đẹp, nhưng cũng quỷ dị vô cùng.
"Có gì không đúng sao?" Sở Tôn Hành theo bản năng che chắn cho y, lùi lại nửa bước.
Mảnh vải này hôm qua hắn cũng thấy, không nhận ra có gì đặc biệt.
Đáy mắt Vân Trần dần tối sầm lại, đối diện với hắn hồi lâu mới nghiêm túc nói: "Đây là đồ trong cung, sao lại xuất hiện ở đây?"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 58
10.0/10 từ 48 lượt.
