Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 43: Chuyện cũ năm xưa
"Là người Giao Nam Quốc." Sở Tôn Hành thu hồi ánh mắt, vị trí của hắn không nhìn rõ mặt người trong xe, chỉ mơ hồ chú ý đến một bộ vòng tay quen thuộc, bất động thanh sắc khẽ nhíu mày.
"Đoán cũng biết là bọn họ." Vân Tế đập mạnh xuống bàn, tức giận mắng một câu, "Lần nào vào hoàng thành cũng là người đến muộn nhất, trong khi Giao Nam Quốc rõ ràng cách Đại Thuận chỉ có nửa tháng đường. Nếu chỉ một lần thì thôi đi, lần nào cũng vậy thì chắc là cố ý ra oai rồi."
"Giao Nam Quốc không giống những nước nhỏ khác, huống hồ lần này cũng không phải quốc chủ đến." Tiêu Vị Trọc đưa cho y một bát hạt thông đã bóc đầy ắp, xen vào một câu, "Đại Thuận tuy trên danh nghĩa hơn Giao Nam một bậc, nhưng nếu thật sự luận về thực lực, hai nước lại ngang tài ngang sức."
Giao Nam Quốc nằm ở phía tây bắc Đại Thuận, tuy lãnh thổ không bằng Đại Thuận, nhưng gần núi kề sông, các điều kiện tài nguyên vô cùng ưu đãi. Hơn nữa người Giao Nam sinh ra đã hung hãn, giỏi bày binh bố trận, quốc chủ hiện tại Kim Thăng lên ngôi khi mới mười sáu tuổi, thực lực cũng không thể xem thường.
Giao Nam Quốc trước đây không hề an phận như bây giờ, khi tiên đế còn tại vị Đại Thuận từng đánh một trận với Giao Nam, trận chiến đó kéo dài hơn bốn tháng. Cuối cùng tuy nói là Đại Thuận thắng, nhưng trong lòng mọi người đều rõ như gương, lần này chỉ là do người Giao Nam ít quân ít đất, quân lương bạc không đủ cho một cuộc chiến lâu dài, nên mới bất đắc dĩ dâng thư đầu hàng tiên đế.
Bức thư đầu hàng này của quốc chủ Giao Nam đã ngầm xác lập giao hảo giữa hai nước, cũng thực sự khiến tiên đế âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu đánh tiếp, Giao Nam có thể chiếm được, nhưng Đại Thuận cũng phải hao tổn phần lớn quốc lực vì cuộc chiến chẳng ra gì này, thật sự không đáng.
Tiên đế bình ổn xong cuộc chiến này không lâu thì băng hà, Thuận Đế lên ngôi trái ngược với vẻ ôn hòa thường ngày, xử lý chính sự quyết đoán mạnh mẽ. Kim Thăng chẳng những không còn ý định gây loạn, mà ngược lại còn vì ngưỡng mộ năng lực trị quốc của Thuận Đế mà liên tục tỏ ý thân thiện, về sau hai nước cứ như vậy mà sống yên ổn đến nay.
Hiện giờ Kim Thăng tuổi đã cao, lần săn bắn tỷ võ này không tiện đi xa nên chỉ phái hai vị Điện hạ của Giao Nam Quốc đến.
"Hai vị Điện hạ?" Vân Tế ngạc nhiên lên tiếng, "Quốc chủ Giao Nam có hai người con trai, Nhị Điện hạ Kim Hạo Không ta biết, chỉ là chưa từng thấy mặt Đại Điện hạ, ta còn tưởng gã đã chết từ lâu rồi cơ."
"Ta cũng chỉ nghe người ta nói qua, vị Đại Điện hạ này là do phu nhân quốc chủ khó sinh mà ra, phu nhân còn suýt chút nữa vì vậy mà mất mạng. Tình cảm quốc chủ và phu nhân sâu đậm, thành ra cũng mang chút thành kiến với đứa con này." Vân Trần nói, "Hơn nữa nghe nói Đại Điện hạ vốn dĩ tư chất bình thường, lại ham mê tửu sắc, không được sủng ái, quốc chủ lại càng thiên vị con trai út hơn."
Vân Trần khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội, tiếp tục nói: "Nhưng đứa con út có chí mà không có mưu này của ông ta cũng chẳng ra gì, chỉ có thể nói so với người anh này vẫn còn khiến người ta yên tâm hơn chút. Chỉ tiếc quốc chủ Giao Nam anh dũng mạnh mẽ, con cái lại chẳng học được một hai phần."
"Quốc chủ không thiên vị hắn là đúng, lần trước Bệ hạ phái ta đến Giao Nam dự tiệc ta đã từng gặp vị Đại Điện hạ này." Tiêu Vị Trọc khinh bỉ hừ nhẹ một tiếng, "Ăn không ngồi rồi tự cao tự đại, nói gã là đồ bỏ đi còn quá khen gã đấy, nhiều nhất cũng chỉ là một đống bùn nhão không thể trát tường thôi."
Vân Tế tựa vào chân Tiêu Vị Trọc buồn chán nhét hạt thông vào miệng, nghe xong "phụt" một tiếng bật cười: "Tiêu Tướng quân với Trần Nhi mắng người đúng thật là không nể nang gì."
"Nói thật thôi, còn phải nâng niu gã nữa chắc." Tiêu Vị Trọc thờ ơ nhếch mép, "Mong là lần săn bắn tỷ võ này hai người bọn họ có chút tiến bộ, đỡ phải nghĩ cách giữ thể diện cho gã, phiền phức."
"Người ta không phải võ tướng, so tài cũng là với chúng ta, sao lại đụng phải một tướng quân như ngươi chứ." Vân Tế nhún vai, nhắc đến Kim Hạo Không, trong đầu lại nhớ đến một chuyện cũ, quay sang Vân Trần cười hỏi, "Nếu ta nhớ không lầm, vị Kim Nhị Điện hạ này hình như có chút hảo cảm với Trần Nhi thì phải, mấy lần trước đến đây, luôn thấy gã thỉnh thoảng lại tìm cơ hội bắt chuyện với đệ."
Vân Trần đang ở bên cạnh giữ ngón tay Sở Tôn Hành bẻ chơi, nghe vậy khựng lại, nhàn nhạt nói: "Chưa từng để ý đến gã."
Vân Tế liếc nhìn hai người, búng tay về phía Sở Tôn Hành: "Trần Nhi không để ý, ngươi cũng không để ý sao?"
Vân Trần lập tức nghi ngờ nhìn sang, y tuy không biết chuyện này là thật hay giả, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc: "Vậy ngươi không ngăn cản gã à?"
"Ngăn rồi, Điện hạ không chú ý thôi." Sở Tôn Hành do dự buồn bực đáp.
Từ lần đầu tiên Kim Hạo Không vào cung hắn đã cảm thấy không đúng rồi, vị Kim Nhị Điện hạ này vẫn luôn cố ý vô tình muốn đến gần Vân Trần, chỉ là Vân Trần từ đầu đến cuối không hề liếc mắt nhìn gã một cái nên đương nhiên không rõ, nhưng hắn thì biết rõ.
Do lòng riêng ích kỷ, hắn không muốn người khác tiếp cận Vân Trần quá nhiều, lại không tiện nói ra, chỉ có thể mượn cớ công việc đi theo bên cạnh họ, ngấm ngầm mà ngăn cản một tay.
Vân Trần nghe vậy cũng ngẩn người, cẩn thận nhớ lại một hồi lâu vẫn không nhớ ra được gì. Y thật ra không để ý người khác nghĩ gì về mình, dù sao y cũng sẽ không cho bất kỳ phản hồi nào.
Nếu thật sự phải nói là để ý, những năm qua y cũng chỉ đặc biệt để ý đến một người, còn là một kẻ chuyện gì cũng giấu trong lòng.
Nghĩ đến đây đáy mắt y không khỏi mang theo vài phần ý cười, vươn tay kéo cổ tay Sở Tôn Hành, giật giật vài cái, cong môi hỏi: "Chỉ để ý ngươi thôi, có được không?"
"... Được." Sở Tôn Hành có hơi không tự nhiên gật đầu, khẽ cười đáp một tiếng.
Vân Tế hai tay chống cằm, lắc lư đầu ngồi bên cạnh xem náo nhiệt, Tiêu Vị Trọc thì thảnh thơi mân mê tua kiếm trong tay, không nhanh không chậm chuyển chủ đề trở lại: "Tứ Điện hạ còn nhớ lần trước Kim Hạo Không tỷ võ với ai không?"
"Thế nào?"
"Không phải người quanh năm luyện võ." Sở Tôn Hành thẳng thắn nói, "Chắc là mấy năm gần đây mới bắt đầu cầm kiếm, thủ pháp nhìn có hơi vụng về, giống như chắp vá."
"Cái nước Giao Nam này, e rằng phải bắt đầu suy tàn từ đời này rồi." Vân Tế cảm thán hai tiếng, vô tình nhìn mặt bàn, rồi xụ mặt oán trách, "Tiêu Tướng quân, sao món ta gọi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy mang lên vậy?"
"Ta đâu phải đầu bếp, làm sao biết được." Tiêu Vị Trọc tựa kiếm vào bên cạnh đệm, tự giác đứng dậy nói, "Ta đi hỏi thử cho ngươi."
Vân Tế đang đợi câu này đây, chớp mắt mỉm cười tiễn hắn ra cửa, không lâu sau, liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng hỏi mang theo chút kinh ngạc của Tiêu Vị Trọc.
"Sao ngươi lại ở đây?"
"Tham kiến Tướng quân." Tiêu Cẩm Hàm rõ ràng cũng rất kinh ngạc, chỉ là hiện tại hắn không kịp giải thích nhiều, vội vàng khom người hành lễ, định bước nhanh ra cửa.
Tiêu Vị Trọc thấy bộ dạng này của hắn cũng sinh nghi, đương nhiên không thể để hắn cứ như vậy mà đi, nghiêng người chắn trước mặt hắn, trầm giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Sao vội vàng chạy vậy?"
Tiêu Cẩm Hàm ấp úng hồi lâu cũng không nói ra được nguyên do, Tiêu Vị Trọc lại là người cố chấp, không nói thì không cho đi. Hai người cứ giằng co qua lại như vậy, trên hành lang cũng xuất hiện một cô gái mặc áo đỏ vẻ mặt bất thiện đi tới.
Trong tay nàng nắm một cây gậy nhỏ, nhanh chân tiến lên đẩy mạnh Tiêu Vị Trọc ra, giơ cây gậy chỉ vào mũi Tiêu Cẩm Hàm, cao giọng nói: "Tiêu Cẩm Hàm ngươi to gan lắm rồi đấy? Bước chân thêm một bước nữa thử xem, có tin ta thiến ngươi không!"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 43: Chuyện cũ năm xưa
10.0/10 từ 48 lượt.
