Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 41: Âm thầm dò hỏi
Sở Tôn Hành nghe vậy cúi đầu nhìn y, vừa vặn đối diện với vẻ mặt đầy ý trêu ghẹo, hiếm thấy có chút lúng túng, nhưng vẫn chậm rãi đáp: "...Với ta thì được."
"Như vậy thì ta yên tâm rồi, đỡ phải có người lật lọng, đến lúc đó ta chẳng có chỗ nào mà nói lý."
Vân Trần thấy hắn như vậy thật không nhịn được mà cười khẽ hai tiếng, ung dung vén một góc áo ngoài của hắn, quấn quanh ngón tay mân mê xoay tròn.
Bộ y phục này vẫn là bộ lần trước mua cho hắn ở Nam Thủy, tuy nói cũng chưa lâu, chất liệu nhìn qua cũng còn mới tám chín phần, nhưng Vân Trần vẫn cảm thấy nên đổi rồi. Đằng nào về sau tiền bạc dùng để nuôi tam thê tứ thiếp đều dùng để nuôi một mình hắn, xa xỉ chiều chuộng một chút cũng không sao.
Lục Phúc công công đứng canh ở hòn non bộ, vẫn luôn cố ý vô tình ngó đầu vào trong điện, đợi lâu như vậy cũng không thấy bên trong có động tĩnh gì.
Lúc đó ông vâng mệnh Vân Trần, cố ý bước nhanh hơn mong sớm quay về, nhưng khi đến cửa điện, tay vừa định đẩy cửa lại khựng lại. Hai người này đều là ông nhìn từ bé đến lớn, không ai hiểu rõ hơn ông về mối ràng buộc sắp sửa bộc lộ giữa hai người.
Ông xuyên qua cửa sổ nhìn bóng người đang quỳ trong điện, trong lòng hạ quyết tâm, thân thể luyện võ quỳ mấy canh giờ chắc không có gì đáng ngại, liền dứt khoát nhẹ tay nhẹ chân lui ra ngoài, coi như không nghe thấy mệnh lệnh của Vân Trần, để y tự mình xử lý.
Lục Phúc công công lại nghiêng tai đợi một lát, trong lòng vừa tính toán muốn bịa ra lý do gì đó để vào xem, ngẩng đầu lên lại vừa vặn đụng phải cung nữ được Vân Trần phái tới tìm ông.
"Công công, Điện hạ có việc tìm ngài." Cung nữ cúi người hành lễ với ông.
Lục Phúc công công nghe vậy vui vẻ đáp một tiếng "ừ", chắp tay sau lưng đi về phía điện.
Cửa điện chỉ khép hờ, Vân Trần xuyên qua khe cửa nhìn thấy bóng dáng hơi mập mạp kia, liền gọi ra ngoài một tiếng.
"Vào đi."
Tay y vẫn chưa buông vạt áo Sở Tôn Hành, quấn quanh ngón tay lay động qua lại. Lục Phúc công công vào nhìn thấy cảnh tượng này, ông nhìn hai người từ trên xuống dưới, tặc lưỡi, trên mặt không giấu được ý cười.
Vân Trần ung dung đợi đến khi ánh mắt ông cuối cùng dừng trên người mình, mới khẽ hắng giọng, mang theo vài phần ý tứ trách móc: "Công công bây giờ ngay cả lời của ta cũng không nghe rồi sao?"
Lục Phúc công công biết y chỉ dọa mình thôi, vội vàng tiến lên cười hành lễ xin tha: "Lão nô tuổi cao rồi, trí nhớ càng ngày càng kém, xin Điện hạ đừng trách tội."
Vân Trần buồn cười lắc đầu, đưa chiếc hộp gỗ trên bàn qua: "Vậy chiếc hộp gỗ này công công coi như lập công chuộc tội, rảnh rỗi giúp ta đưa đến cho——"
"Điện hạ."
Lời còn chưa dứt, một cung nữ đã khom người cúi đầu bước vào điện. Ý thức được mình đã cắt ngang lời chủ tử, hai chân nhất thời mềm nhũn, quỳ trên đất hồi lâu không nói được lời nào.
Vân Trần nghiêng đầu nhìn, tùy ý phất tay: "Không sao, có việc gì?"
"Thật là đúng lúc, vừa nhắc tới đã tới." Vân Trần vô thức sờ về phía chiếc hộp gỗ kia, sau đó cầm lấy nó đứng dậy ra khỏi điện, trước khi đi còn không quên dặn dò Sở Tôn Hành một câu: "Không được chạy lung tung, lát nữa ta sẽ về."
Đợi người kia gật đầu đáp một tiếng, y lúc này mới yên tâm ra cửa.
Chu Hiên Dung ở ngoài cửa thấy y đi tới, vẻ mặt khó đoán hành lễ: "Tham kiến Tứ Điện hạ."
Vân Trần đưa chiếc hộp gỗ cho hắn: "Phủ tướng quân nhờ ta mang cho ngươi."
Chu Hiên Dung nhận lấy hộp gỗ, ôm vào lòng ngẩn người một lát, ngón tay siết chặt mép hộp, không bao lâu thì viền mắt đỏ hoe. Năm đó hắn bất chấp lời khuyên của Sở lão Tướng quân cố ý vào cung, đến nay đã mấy năm rồi, nhưng Sở lão Tướng quân vẫn cứ nửa năm gửi cho hắn một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng ngân phiếu có lẽ cả năm hắn cũng không dùng hết.
Hắn có đức hạnh gì chứ.
Vân Trần chỉ lo đưa đồ đến tay, không có hứng thú xem hắn phản ứng thế nào, thấy vậy cũng không nán lại lâu, quay người đi đến tẩm cung của Li phi.
Tuy tình cảm của Thuận Đế đối với Li phi theo tuổi tác nhan sắc phai tàn đã không còn như xưa, nhưng chi phí ăn mặc trong cung lại chưa từng thiếu thốn một chút nào.
Vân Trần khi vào cố ý dặn dò hạ nhân không cần bẩm báo, Li phi đang ngồi trên sập lật xem một cuốn sách nhỏ đã ố vàng mà xuất thần, quay đầu thấy Vân Trần, liền cất đồ trong tay đi, đổi sang vẻ mặt tươi cười kéo y đến bên cạnh ngồi.
"Sao đến rồi cũng không bảo người thông báo một tiếng?"
"Sợ làm phiền mẫu phi, nên không bảo họ nói." Vân Trần cười cười, hỏi, "Vừa nãy nghe Chu công công nói người có việc tìm nhi thần, có chuyện gì vậy?"
Nhắc đến đây, Li phi mím môi, khẽ dò hỏi: "Vô tình nghe cung nhân nói một câu, con gái của Lê đại nhân cũng đã vào cung, Trần Nhi còn đặc biệt tìm cho nàng một chỗ ở?"
"Những cô gái phụ hoàng đưa vào cung nhi thần đều đã xem qua, cũng chỉ có con gái của Lê đại nhân có chút hứng thú, nên chiếu cố thêm một chút." Vân Trần thần sắc tự nhiên, nhàn nhạt đáp.
Li phi cong mắt cười cười, đưa tay đặt lên mu bàn tay Vân Trần: "Có được người con thích là tốt rồi, cũng không uổng công phụ hoàng con tốn bao nhiêu tâm tư chọn lựa."
Vân Trần cũng rất phối hợp gật đầu, sau đó liền không lộ vẻ gì chuyển chủ đề, lên tiếng hỏi: "À phải rồi, mẫu phi trước đây nói từng gửi một phong thư đến Nam Thủy, có thể cho nhi thần xem một chút con bồ câu đưa thư kia được không?"
Li phi nói: "Con chim bồ câu đó về rồi thì thả ở trong vườn nuôi, Trần Nhi nếu muốn xem, lát nữa ta bảo người đưa đến điện của con."
Vân Trần nghe vậy nhíu mày, bồ câu không hề tổn hại trở về cung, tức đúng là thật sự có người ngầm chặn thư Li phi gửi đến Nam Thủy, chuyện này tuyệt đối không nhỏ.
Li phi thấy y vẻ mặt lo lắng, khó hiểu hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì."
Chuyện này chưa xác định, y không muốn khiến Li phi cũng lo lắng, liền thu lại vẻ ưu tư. Nhớ tới hôm qua Sở Tôn Hành nói từng thấy cung nữ kia ở hoàng thành, liền do dự dò hỏi, "Minh quý phi gần đây có gì khác thường không?"
Bà nghĩ nghĩ, lại nói: "Nhưng nếu nói kỳ lạ, trước đây nàng ta xưa nay không muốn tiếp xúc nhiều với phụ hoàng con, nhưng không biết dạo này bị sao, có việc hay không có việc đều nghĩ cách để phụ hoàng con qua đó."
Li phi nhắc đến chuyện này, trên mặt không những không có vẻ ghen tuông, ngược lại còn mang theo vài phần lo lắng.
Vân Trần đem lời này suy nghĩ kỹ trong lòng, cảm thấy không có gì không ổn. Y không muốn hỏi nhiều những chuyện tranh giành tình ái vặt vãnh trong hậu cung này, liền tùy ý nói qua loa vài câu.
Ai ngờ Li phi lần này lại không theo ý y, cứ truy hỏi đến cùng, nhất định muốn hỏi ra Vân Trần vì sao đột nhiên lại nhắc đến Minh quý phi.
Vân Trần không còn cách nào, đành bịa ra một lý do, nói là lo lắng sau này mình có quá nhiều thê thiếp không đối phó nổi, nên muốn hỏi trước, lúc này mới lừa được Li phi nửa tin nửa ngờ cho qua.
Y cũng không để tâm Li phi tin thật hay giả vờ tin, trong đầu vẫn nghĩ đến con bồ câu trong lời bà vừa nói, liền muốn nhanh chóng trở về nói chuyện này với Sở Tôn Hành. Ai ngờ đợi đến khi y về điện đẩy cửa ra xem, bên trong trống rỗng, đâu còn ai nữa.
"Lại chạy đi đâu rồi?" Vân Trần lẩm bẩm một mình, tiện tay chặn một cung nữ đi ngang qua ngoài cửa, "Có thấy Sở thị vệ đâu không?"
Chu công công: Đa tạ Sở lão Tướng quân vẫn luôn nhớ đến ta.
Sở Mộ Sầm: ...Người nhớ đến ngươi là ta, năm đó không cho ngươi vào cung cũng là ta.
Điện hạ (lôi dây thừng ra): Lại biến mất rồi, quả nhiên vẫn phải trói lại mới ngoan ngoãn.
Tiểu Sở: (ngoan ngoãn đưa tay)
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 41: Âm thầm dò hỏi
10.0/10 từ 48 lượt.
