Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 39: Quyết ý bày tỏ
Lục Phúc công công dù sao cũng đã có tuổi, chạy đuổi theo rất vất vả, thở hổn hển cúi người ngẩng đầu thì đã lạc mất người. Ông đành dựa vào thói quen trước đây của Vân Trần men theo đường nhỏ sau vườn tìm đến cái ao nhỏ, quả nhiên tìm thấy bóng dáng đang giận dỗi kia dưới mái đình bên bờ ao.
Ao được xây ở nơi khuất phía sau, bình thường không có mấy người đến, cũng vừa hay cho Vân Trần hưởng chút thanh tịnh. Y mặt mày đen sầm nhíu chặt mày, nghiêng người ngồi trên ghế đá hờn dỗi nhìn mặt ao.
Y chỉ cảm thấy những con cá chép vốn dĩ lanh lợi đáng yêu bơi lội tung tăng trong ao này, hôm nay không hiểu sao càng nhìn càng thấy bực bội, tùy tay nhặt một hòn đá ném xuống, cột nước bắn tung tóe làm loạn hướng bơi của đàn cá, chẳng mấy chốc đã hoảng hốt tản ra không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lục Phúc công công chống tay lên cột đá, đợi đến khi hơi thở đang đảo lộn trong ngực thuận xuống, mới vội vàng tiến lên đoạt lấy những viên đá còn lại trong tay y, khuyên nhủ nhẹ nhàng: "Điện hạ mau bớt giận, cá có ném chết cũng không sao, nhưng nếu tức giận làm hại đến thân thể thì làm sao bây giờ?"
Vân Trần mặc kệ ông giành lấy hòn đá trong tay đi, thấy ông đi theo ra, lại nhớ tới vừa nãy tức giận ra khỏi điện cũng không bảo Sở Tôn Hành đứng dậy, theo cái đầu óc cứng nhắc của người kia chắc là sẽ cứ quỳ đến khi mình trở về mất.
Y lúc này đang giận dỗi không muốn để ý đến hắn, nhưng lại không yên tâm hắn thật sự cứ quỳ ở đó mãi, liền muốn sai Lục Phúc công công trở về nói một tiếng, nhưng lời đến miệng lại đột nhiên bị y nuốt xuống.
Từ lúc y rời điện đến giờ, tổng cộng còn chưa đến một chén trà, y thực sự có chút không xuống nước được, đành ấm ức quay lưng đi.
Lục Phúc công công sao có thể không nhìn ra tâm tư của y, lập hiểu ý giả vờ giận dữ nói: "Cái tên Sở thị vệ này cũng quá không hiểu quy củ rồi, lại còn làm Điện hạ tức giận! Chi bằng để hắn về phòng phụ tự mình suy nghĩ cho kỹ, cũng tránh cho Điện hạ về thấy lại thêm phiền lòng."
Vân Trần thấy ông hiểu ý, đưa một ánh mắt ngầm đồng ý rồi phất tay bảo ông trở về, mình thì tiếp tục lang thang vô định bên bờ ao giết thời gian.
Cổng hoàng cung lúc này chậm rãi mở ra, một chiếc xe ngựa chậm rãi tiến vào trong cung.
Tiêu Vị Trọc và Vân Tế thực ra từ ngày rời Nam Thủy đã giải quyết xong hậu sự ở huyện Trấn Tuyền rồi lên đường về kinh, nhưng vì vị Tam Điện hạ này là một chủ tử được nuông chiều từ bé, bất đắc dĩ trên đường đi Tiêu Vị Trọc chỉ đành cố gắng thả chậm tốc độ xe ngựa, đến nỗi muộn mất mấy ngày mới chậm trễ về đến hoàng thành.
Vân Tế toàn thân rã rời, một bước cũng không muốn đi, ủ rũ nằm sấp trên lưng Tiêu Vị Trọc nhàm chán nhìn quanh.
Đang lắc đầu nguầy nguậy lại vô tình liếc thấy tứ hoàng đệ của y không biết trúng tà gì mà cứ đi vòng quanh cái ao không ngừng, y còn tưởng trong ao có thứ gì hiếm lạ, vội vàng vỗ vỗ vai Tiêu Vị Trọc bảo hắn thả mình xuống.
Chạy mấy bước đến bên ao, thò đầu ngó nghiêng mấy vòng cũng không thấy gì, y dứt khoát nằm sấp xuống đất thò tay xuống ao mò mẫm, miệng còn gọi Tiêu Vị Trọc, bảo hắn qua cùng mình.
Tiêu Tướng quân bất đắc dĩ thở dài một tiếng, không nói hai lời tiến lên túm lấy cổ áo xách người lên: "Vừa nãy chẳng phải còn nói đi đường cũng không nổi sao? Lúc này lại đi được rồi?"
Vân Tế giật tay ra, hùng hồn đáp một câu: "Đi bộ sao thoải mái bằng Tiêu Tướng quân cõng được?"
Lời này rất dễ nghe, Tiêu Vị Trọc khá tán đồng gật đầu đáp một tiếng.
Vân Tế vẫn còn nhớ thương "bảo bối" trong ao, cũng không nhiều lời nữa, nhấc chân đi về phía Vân Trần, lại thấy y đang nhìn một tòa đình viện phía không xa, sắc mặt hơi đổi.
Y đưa tay vỗ một cái vào lưng Vân Trần, tò mò hỏi: "Trần Nhi, đệ nhìn cô nương nhà người ta làm gì?"
"Hoàng huynh về khi nào vậy?" Vân Trần thấy y, đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau đó mới giải thích, "Ta quen nàng."
"Ngươi quen? Là ai vậy?" Vân Tế lại cẩn thận nhìn về phía đó một lát, vẫn thấy rất lạ mặt, không giống người thường xuyên vào cung.
Vân Trần cười cười đầy ẩn ý: "Con gái của Binh bộ Thượng thư Lê Túng - Lê Thu Văn."
Ngày đó ở Định Thủy Lâu, y mấy câu đã moi sạch gia cảnh của Lê Thu Văn, lúc này có thể thấy nàng trong cung, nghĩ chắc nàng là một trong những cô gái do Thuận Đế đích thân chọn cho Li phi.
Vân Tế không mấy quan tâm đến chuyện triều đình, đối với nữ tử lại càng không có hứng thú gì, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nhịn được hỏi ra nghi vấn ban đầu: "Trần Nhi vừa nãy vì sao cứ đi vòng quanh cái ao này mãi vậy?"
Vân Trần nghe vậy do dự một lát, đoán được tính tình Vân Tế nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên, vẫn quyết định qua loa cho xong: "Không có gì, ra ngoài đi dạo một chút thôi, hoàng huynh đường xá xa xôi mệt mỏi lâu như vậy rồi, còn không mau về tẩm điện nghỉ ngơi đi?"
Sau đó y lại chỉ vào Tiêu Vị Trọc đang đợi một bên, khẽ giọng uy h**p: "Nếu để Vị Trọc đợi sốt ruột, sau này e là không ai dẫn hoàng huynh ra cung chơi nữa đâu."
Vân Tế còn chưa biết chuyện Thuận Đế có ý định sắp xếp hôn sự cho Vân Trần, thấy y nói vậy cũng chỉ đành ủ rũ mặt mày chạy về bên cạnh Tiêu Vị Trọc, theo sau về tẩm điện.
Vân Trần nhìn theo hai người rời đi rồi đi về phía Lê Thu Văn, vừa đi đến hành lang, liền thấy nàng đột nhiên vỗ bàn đứng dậy, miệng bất mãn kêu la: "Chọn ta thì cái tên Tứ Hoàng tử kia cũng thật là mắt mù, bằng không nhiều tỷ tỷ muội muội xinh đẹp như vậy, sao cứ nhất định chọn cái loại người chẳng ra gì này như ta chứ!"
Những tỳ nữ vây quanh nàng bị lời nói không biết sống chết này dọa cho hồn vía lên mây, ai nấy mặt đều trắng bệch: "Tiểu thư đừng nói nữa, đây là trong cung chứ không phải trong phủ, nếu để người ta nghe thấy, bàn tán riêng về Hoàng tử là tội chết đấy!"
Lê Thu Văn nghe nàng ta nói vậy, cũng cảm thấy mình có chút to gan, khí thế lập tức suy giảm không ít, buồn bực ngậm miệng. Nàng suýt chút nữa đã quên đây là hoàng cung, mình đứng ở đây liên quan đến cả vận mệnh của cả Lê gia.
Tỳ nữ thấy nàng cuối cùng cũng thu liễm lại, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, chân lúc này mới đứng vững hơn chút.
Vân Trần đợi đến khi bên trong không còn ai lên tiếng nữa, mới ung dung đi vào: "Sao lại nói là ta mắt mù? Dung mạo cô nương quả thật không kém những người khác."
"Vân công tử?" hai mắt Lê Thu Văn đột nhiên trợn tròn, mấy bước vọt đến trước mặt Vân Trần, hậu tri hậu giác nhớ lại những lời y vừa nói, trên mặt đầy vẻ không tin, "Tứ Điện hạ?"
Vân Trần bị dáng vẻ kinh ngạc của nàng chọc cười, nghiêm trang chắp tay xin lỗi: "Trước đây bất đắc dĩ mới giấu cô nương, xin đừng trách."
Lê Thu Văn hơi há miệng, ngây người đứng đó, coi như không nghe thấy lời xin lỗi kia. Vân Trần tưởng là thân phận của mình dọa nàng sợ, vừa định lên tiếng an ủi thì lại thấy nàng từ vẻ ngây người ban nãy đột nhiên chuyển sang giận dữ, lời nói càng thêm nửa phần cay nghiệt nửa phần chế giễu.
"Điện hạ đừng trách ta nói thẳng, cách làm của ngài thật sự quá không đáng được đặt lên mặt bàn. Ta với ngài nhiều nhất cũng chỉ là gặp gỡ thoáng qua thôi, nếu ngài thật sự bị ta hấp dẫn cũng không cần dùng thủ đoạn như vậy ép ta vào cung chứ. Ta đã có người trong lòng rồi, hành động này của Điện hạ chẳng phải quá ép người sao?"
Vân Trần vừa nghe nàng nói vậy liền biết nàng hiểu lầm, thấy cổ nàng đỏ lên, càng nói càng kích động, vội vàng lắc đầu ngắt lời: "Lê cô nương hiểu lầm rồi, ta không hề bị ngươi hấp dẫn. Ta cũng giống như cô nương có người trong lòng, việc lần này để cô nương vào cung ta cũng thật sự không hề hay biết."
Người trong cung toàn tâm kế, Lê Thu Văn thầm mắng y một tiếng, bán tín bán nghi đảo mắt hồi lâu mới miễn cưỡng tin y.
Nhưng chưa được bao lâu, nàng lại như nhớ ra điều gì đó ,đáy mắt hiện lên vẻ trách móc, không thiện ý lên tiếng chất vấn: "Ngươi đã có người trong lòng, vì sao còn phải ồn ào chọn vợ làm gì?"
"Nam nhân xưa nay bạc tình, càng đẹp lại càng bạc hơn!"
Vân Trần lắc đầu ra hiệu chuyện này y cũng vô tội, sau đó đáy mắt mang theo ý cười, ôn hòa sửa lời nàng: "Ta không phải kẻ bạc tình, sao có thể phụ hắn được."
Giọng y rất khẽ, Lê Thu Văn nghiêng tai qua cũng không nghe rõ. Nhưng thấy vẻ mặt y ảm đạm, đoán chừng là một đoạn chuyện buồn.
Nàng tuy không hiểu nổi với thân phận như Vân Trần, có người con gái nào mà y không có được, nhưng cũng không tiện mở miệng hỏi tiếp, đành khẽ hắng giọng hai tiếng, hơi gượng gạo chuyển chủ đề.
"...Điện hạ tìm ta không chỉ là để xin lỗi chứ?"
Vân Trần nghe vậy cũng ý thức được sự thất thố vừa nãy, vội theo lời nàng dẫn về mục đích tìm nàng lần này.
"Đương nhiên không chỉ, ta còn muốn thỉnh cầu cô nương giúp ta diễn một vở kịch."
Lê Thu Văn cảnh giác nhíu mày, không biết y lại muốn giở trò quỷ kế gì sau lưng. Vân Trần thấy vậy cũng không để ý, tiến lên vài bước khẽ giọng thương lượng với nàng điều gì đó.
Hai người ở trong sân thêm nửa canh giờ nữa, đợi đến quá trưa, Vân Trần mới đứng dậy nói lời cảm ơn với nàng, phái người sắp xếp chỗ ở ổn thỏa rồi trở về Lăng Uyên Điện.
Trong lòng y tính toán tính khả thi của chuyện vừa bàn với Lê Thu Văn, hoàn toàn không chú ý đến xung quanh điện lúc này không có một người hầu nào, ngay cả Lục Phúc công công cũng đợi ở hòn non bộ cách đại điện một khoảng, chỉ khi thấy y mới cúi người hành lễ.
Vân Trần tay phải nắm lại chống cằm, cúi đầu tâm sự nặng nề bước vào điện, vừa định ngồi xuống giường, ngẩng đầu lên lại kinh ngạc phát hiện Sở Tôn Hành vẫn còn quỳ nguyên tại chỗ.
Từ lúc y tức giận rời đi vào buổi sáng đến giờ ít nhất cũng đã hơn ba canh giờ rồi, chẳng lẽ hắn vẫn luôn quỳ ở đây?
Lòng Vân Trần thắt lại, cũng không màng lúc này còn đang giận dỗi với hắn, mấy bước chạy nhanh qua muốn kéo người dậy, ai ngờ vừa chạy đến bên cạnh Sở Tôn Hành, cổ tay đã bị hắn nắm chặt.
"Đừng thành hôn."
"Cái gì?" Vân Trần không nghe rõ.
Sở Tôn Hành dùng sức ở tay ép y thuận thế cúi người xuống, đối diện với vẻ mê man đang lóe lên trong đáy mắt y, khẽ khàng lặp lại một lần: "Điện hạ, đừng thành hôn."
-------------------------------------------------
Điện hạ: Ta sáng sớm đã bảo Lục Phúc công công qua gọi ngươi dậy rồi mà, vì sao còn quỳ?
Tiểu Sở: Lục Phúc công công không nói.
Điện hạ: ?
Lục Phúc công công: Chết, già cả rồi, tai hơi nghễnh ngãng.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 39: Quyết ý bày tỏ
10.0/10 từ 48 lượt.
