Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 37: Cuối cùng thành tiếc nuối


Cô gái trước mặt có dung mạo khá xinh đẹp, trên mặt chỉ dùng chút phấn son điểm xuyết, mắt cong môi mỏng, tươi tắn mà không kiêu, thanh nhã mà không tục. Giữa đôi mày mang chút anh khí, cử chỉ hành động cũng hoàn toàn không có phong thái khuê các.


Vân Trần nhân lúc ăn cơm không khỏi thầm cảm thán trong lòng, có thể nuôi dạy một cô nương thành tính tình như vậy cũng thật đáng khâm phục.


Tính tình Lê Thu Văn vốn cởi mở thích giao du, thêm vào đó Vân Trần câu nào cũng có lời đáp lại, hai người trò chuyện qua lại không dứt.


Uống cạn chén rượu cuối cùng, Lê Thu Văn sảng khoái lau miệng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Vân Trần và Sở Tôn Hành, do dự một chút, cuối cùng không kìm được tò mò hỏi: "Hai người các ngươi là bạn thân sao?"


Nàng vừa nãy đã thấy cử chỉ hành động của hai người rất kỳ lạ, rõ ràng mỗi người đều có đũa trong tay, sao cứ phải gắp thức ăn vào bát cho đối phương thế?


"Không phải." Vân Trần khẽ cong môi, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lời nói mang theo chút ý vị khó hiểu, "Cao hơn bạn thân một chút."


"Cao hơn một chút còn có thể là gì?" Lê Thu Văn chớp chớp mắt, nghĩ mãi không ra.


Vân Trần không trả lời nàng, chỉ tùy ý nói: "Sau này cô nương sẽ biết."


Lê Thu Văn không hài lòng với câu trả lời này, nàng nói chuyện xưa nay thẳng thắn, không thích những lời vòng vo ẩn ý. Vừa định hỏi tiếp, bên ngoài cửa sổ lúc này bỗng nổi lên tiếng trống chiêng rộn rã, nàng vội vàng nuốt những lời chưa nói hết vào bụng, nghiêng người ra ngoài nhìn.


Sở Tôn Hành nghiêng người nhìn sắc trời liền đoán được chắc là hội chợ bắt đầu rồi, liền nói với Vân Trần: "Chắc là đến giờ rồi, công tử có muốn qua đó bây giờ không?"



Vân Trần gật đầu đứng dậy.


"Các ngươi đi đâu vậy?" Lê Thu Văn nghe thấy tiếng động, quay đầu chặn hai người đang định ra ngoài, "Ta cũng đi."


Vân Trần giải thích: "Hôm nay trong thành có một hội chợ bán đồ từ thiện, cô nương muốn đi cùng không?"


"Là cái này à, ta còn tưởng các ngươi đi đâu chứ." Vẻ vui mừng trong mắt Lê Thu Văn thoáng qua rồi biến mất, thất vọng thở dài, nàng còn tưởng là nơi nào hiếm lạ lắm, mừng hụt, "Hội chợ này bổn cô nương đây không biết đã đi bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng là những thứ đó, chán chết, ta không muốn đi."


Vân Trần thấy nàng có chút ỉu xìu, liền cười hỏi: "Vậy cô nương có thấy nơi nào không chán không?"


"Đương nhiên có." Lê Thu Văn ngồi trên đất, duỗi thẳng chân lắc lư qua lại, "Ta muốn vào cung xem thử! Ông cha bảo thủ nhà ta cứ không đồng ý, ta lớn như vậy cũng chỉ lén lút nhìn trộm được một lần từ xa."


"Trong cung chẳng có gì hay ho đâu." Vân Trần nửa thật nửa giả dỗ dành, "Chỉ sợ cô nương đi một lần rồi không muốn đi nữa."


"Ngươi còn chưa đi thì làm sao biết?" Lê Thu Văn cãi lại y một câu.


Vân Trần lắc đầu cười cười, cũng không nói thêm gì nữa, từ biệt nàng rồi hòa vào dòng người trên phố đi đến hội chợ.


Vì hội chợ do chưởng quỹ một trà lâu chủ trì, địa điểm cũng thuận lý thành chương được đặt ở trà lâu. Vân Trần ghét tầng dưới chật chội ồn ào náo nhiệt, liền dẫn Sở Tôn Hành lên lầu hai, chọn một chỗ tầm nhìn thoáng đãng mà cũng khá yên tĩnh ngồi xuống.


Chưởng quỹ kiên nhẫn đợi hồi lâu, thấy người đến cũng kha khá rồi mới sai người đóng cửa lớn, từ trong phòng bưng ra một loạt đồ vật bày bên cạnh. Ông cầm dùi trống gõ liên tục, gõ đến khi mọi người im lặng hết mới vỗ tay, lần lượt giới thiệu những bảo vật trong tay.



Chỗ hai người Vân Trần ngồi cách đài hơi xa, giọng chưởng quỹ lại bị tiếng ồn ào của đám đông át đi nghe không rõ lắm, chỉ có thể thấy mỗi một món đồ bày trên đài đều không trụ được một lát đã bị người ta thu vào túi.


Hoặc là hữu dụng, hoặc là vô dụng, hoặc là thật lòng thích, hoặc là mua cho có lệ.


Hội chợ này khác xa so với những gì Vân Trần tưởng tượng, lại vừa đúng với hai chữ "vô vị" trong miệng Lê Thu Văn. Y ỉu xìu lắc đầu, đang chuẩn bị dẫn Sở Tôn Hành vòng qua mái nhà trèo ra ngoài, lại dừng bước khi nghe thấy chưởng quỹ giới thiệu món đồ tiếp theo.


"Thanh kiếm này tên là Bạch Vụ(*) Kiếm, do một vị cao nhân ẩn thế trong giang hồ rèn ra..."


(*)sương trắng


Vân Trần quay đầu nhìn thoáng qua, liền thấy trên đài vốn trống không bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm. Y hứng thú nhướn mày, dứt khoát ngồi trở lại chỗ cũ tiếp tục chờ xem.


"Tương truyền vị cao nhân kia từng có một người con gái trong lòng nhiều năm, hắn và người con gái đó kết duyên từ thuở thiếu thời, nhưng vì nàng là viên minh châu trong lòng một vị quan lớn, mà hắn năm đó chỉ là một bụi cỏ ven đường, ngại vì thân phận hai người cách biệt quá xa, hắn không muốn vì tư dục của mình mà làm lỡ dở người con gái đó, nên mãi chôn giấu tình cảm này trong lòng, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh bảo vệ nàng."


Ngón trỏ Vân Trần men theo miệng chén trà một vòng, không hiểu sao nghe đến đây lại muốn nhìn về phía Sở Tôn Hành một cái.


Sở Tôn Hành hai tay chống lan can, thất thần nhìn vào thanh trường kiếm kia hồi lâu, trong lòng không biết đang nghĩ gì, cũng không hề chú ý đến ánh mắt Vân Trần đưa tới.


Chưởng quỹ cố ý nói nửa chừng, đợi đến khi khơi gợi được sự tò mò, mọi người bên dưới không nhịn được liên tục thúc giục, ông mới tiếp lời: "Cao nhân vốn nghĩ cứ như vậy bảo vệ nàng là đủ rồi, nhưng ông trời lại không muốn cho hai người yên ổn sống qua ngày. Nhà người con gái đó sau này sa sút, trên đường trốn chạy bị người ta đánh lén trọng thương, gắng gượng chút hơi tàn cuối cùng cũng muốn gặp mặt người mình yêu thương này một lần."


"Mà vị cao nhân kia thực ra trong lòng đã sớm hối hận, hắn muốn nói cho người con gái đó biết tình ý của mình, nhưng cuối cùng chỉ tìm thấy thi thể nàng trong đống cỏ, trong tay nàng còn nắm chặt nửa miếng ngọc bội vốn định tặng cho cao nhân." Chưởng quỹ hít một hơi, tiếp tục nói, "Sau này vị cao nhân đó liền đem nửa miếng ngọc bội này đúc vào kiếm, từ đó ẩn cư trong núi, chìm đắm trong những ngày tháng tưởng tượng của riêng mình. Thanh kiếm này tên Bạch Vụ, chính là tên của người con gái đó."



Thấy cảm xúc của mọi người đã bị khơi gợi, chưởng quỹ nắm chắc thời cơ kịp thời giơ búa hô giá. Mọi người đều vì câu chuyện phía sau thanh kiếm mà động lòng, cho nên giá hô ra ít nhiều cũng mang theo chút xúc động, gấp mấy chục lần so với trước đó.


Vân Trần vốn cũng muốn lấy thanh kiếm này, dù sao vừa nãy y dừng chân chính là vì thanh kiếm này giống với vũ khí Sở Tôn Hành thường dùng, đều là trường kiếm, muốn lấy về tặng hắn.


Nhưng lúc này nghe xong câu chuyện quá khứ phía sau, y lại không muốn nữa, cảm thấy ý nghĩa không tốt.


Chuyện cũ giữa cao nhân và người con gái kia cuối cùng cũng kết thúc bằng bi kịch, mà y lại không muốn như vậy.


Cao trào của buổi đấu giá sau khi Bạch Vụ Kiếm được định giát liền đi xuống, chưởng quỹ thấy không khí nguội dần thì dứt khoát kết thúc luôn. Dù sao chỉ riêng số bạc thu được từ việc bán kiếm cũng đủ cho ông tiêu dao tự tại một thời gian dài rồi.


Trăng lên đầu cành, gió nhẹ hiu hiu, hai người nhân cơ hội rời khỏi trà lâu, vừa vặn đến chợ đêm, lúc này mới là thời điểm náo nhiệt nhất của hoàng thành.


Người trên phố tụ tập thành từng nhóm ba năm người, vây quanh những người thợ thủ công hò reo cổ vũ. Các tiểu thư tay cầm quạt, khoác tay nhau dạo quanh các quầy bánh ngọt mua chút quà vặt. Bọn trẻ thì kết bạn đi cùng nhau hò hét loạn xạ trên phố, cha mẹ chỉ có thể vừa xin lỗi những người bị va phải, vừa nhanh chân cố gắng đuổi theo con mình.


Trong dân gian cũng không thiếu những người có tuyệt kỹ, phun lửa múa kiếm, nuốt dao, thổi đường tạo hình chọc cười... khiến Vân Trần dừng chân liên tục trầm trồ, chút buồn bã trong trà lâu ban nãy đã sớm tan biến không còn dấu vết.


Sở Tôn Hành tay xách chiếc đèn hoa Vân Trần vừa hứng chí mua, đứng trước quầy thổi đường mua cho y một con tò he. Tiếng ồn ào xung quanh lúc này như hòa vào không khí, trong đáy mắt hắn chỉ dâng trào ý cười bình thản, in bóng những ánh lửa lung linh và nụ cười tươi tắn của Vân Trần mỗi khi quay đầu nhìn hắn.


Cả đời mong cầu, cũng chỉ có vậy thôi.


Nhưng cũng chính vì trên mặt mọi người đều rạng rỡ niềm vui, cho nên trước một hiệu thuốc ở không xa, bóng dáng nghiêm nghị nặng nề kia lại đặc biệt nổi bật.



Hướng Sở Tôn Hành đứng vừa vặn có thể nghiêng người nhìn thấy bóng dáng kia, hắn nhíu mày, chỉ đại khái nhìn ra là một người phụ nữ, hình như còn có chút quen mặt.


Người phụ nữ đứng ngoài cửa đợi một lát, sau đó một bà lão bước ra từ trong cửa. Tay bà ta ôm một gói đồ trông có vẻ nặng, thò đầu ra nhìn quanh một hồi, rồi mới vẫy tay với người phụ nữ kia.


Sở Tôn Hành càng nhìn càng cảm thấy người phụ nữ này rất giống một người nào đó trong cung, vừa định tiến lại gần nhìn cho rõ, liền thấy người phụ nữ kia không biết nhét thứ gì vào lòng, cúi người khom lưng vội vàng rời khỏi tầm mắt, thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa.


"Nhìn gì vậy? Sao không qua đây?" Vân Trần thấy hắn ngây người đứng đó, xuyên qua đám đông mỉm cười kéo hắn đến trước mặt, "Lúc còn ở trong cung luôn nghe Vị Trọc nói bên ngoài hoàng thành náo nhiệt thế nào, lần này tự mình cảm nhận rồi, thật sự không muốn về nữa."


"A Hành sau này thường xuyên cùng ta ra ngoài dạo chơi có được không?"


Không biết là vì bầu không khí xung quanh quá ấm áp, hay là lời hỏi của Vân Trần chính là điều hắn mong đợi trong lòng, Sở Tôn Hành cũng có chút xúc động, hắn cong cong khóe mắt, ôn hòa nói: "Được."


Vân Trần đưa tay véo má hắn sang hai bên, Sở Tôn Hành thì đưa cây con tò he trong tay qua, trên đó vẽ một chữ "phúc" ngay ngắn.


Trong cung có giờ giới nghiêm, bọn họ không tiện ngủ lại bên ngoài, đành phải chen qua đám người hò reo chậm rãi đi về phía trước, niềm vui trong lòng tràn ra ngoài mặt.


Sở Tôn Hành nhìn bóng lưng Vân Trần, trong lòng lưu luyến vô cùng. Chữ "phúc" trên tò he là hắn cố ý bảo lão bản vẽ, hắn chỉ hy vọng người trước mắt này, cả đời về sau luôn gặp phúc lành.


------------------------------------------------------


Bắc Tử: Ngươi xem câu chuyện phía sau thanh Bạch Vụ Kiếm kia, có chút nào giống ngươi không?


Tiểu Sở: ...


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 37: Cuối cùng thành tiếc nuối
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...