Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 24: Gieo gió gặt bão
Vân Trần đứng trong sân hồi lâu mới hoàn hồn, y nhìn xung quanh, hỏi: "Mấy người hoàng huynh sao còn chậm vậy?"
"Có lẽ là chưa tìm được ca ca của A Chí." Sở Tôn Hành nói.
"Không phải không có khả năng." Vân Trần kéo sợi dây thừng, kéo hắn lại gần vài bước, "Đi thôi, qua xem sao."
Hai người vừa xuống địa đạo, còn chưa đến gần phòng tối đã nghe thấy tiếng khóc của A Chí vọng ra từ xa, vội vàng bước nhanh hơn.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Cơ quan bên ngoài phòng tối đã bị người ta dừng lại từ lâu, Vân Trần dựa vào hướng phát ra âm thanh đẩy một cánh cửa phòng tối ra, A Chí đang quay lưng về phía hai người, quỳ trước một đứa trẻ khóc đến run cả người.
Khuôn mặt đứa trẻ trắng bệch không chút máu, trông chừng mười mấy tuổi. Trên đùi nó bị khoét một lỗ lớn, Vân Trần nhớ đến miếng thịt người có vết sẹo mà A Chí mang về trước đó, đoán chừng đứa trẻ trước mặt chính là ca ca của A Chí.
Ngoài hai người họ ra, đối diện A Chí còn có một người đang nửa quỳ, không ngừng châm ngân châm vào thi thể lạnh lẽo kia.
"Vân công tử?" Uyển Nhi nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu khẽ gật đầu với Vân Trần.
Vân Trần vừa định lên tiếng hỏi tình hình thế nào, A Chí đã giật mình quay người lại quỳ trước mặt y, vừa khóc vừa dập đầu cầu xin: "Vân công tử, cầu xin ngài cứu ca ca ta với, đại ân đại đức A Chí sau này dù làm trâu làm ngựa cũng nhất định sẽ báo đáp ngài."
"Nói năng lung tung gì vậy? Quỳ làm gì, đứng lên rồi nói." Vân Trần kéo nhóc dậy, quay đầu nói với Uyển Nhi, "Sao ngươi lại ở đây? Ca ca của A Chí là sao vậy?"
"Ta vốn định lên núi tìm chút dược liệu cho sư tổ, trên đường thấy Tiêu đại nhân đang triệu tập y giả, nghĩ chắc là gặp chuyện gì quan trọng, liền đi theo." Uyển Nhi châm cây ngân châm cuối cùng, lại bắt mạch hồi lâu mới nói, "Cậu nhóc chắc là vừa bị cắt thịt không lâu, tuy mất máu quá nhiều, nhưng may mà không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ là cậu vốn đã suy dinh dưỡng, cơ thể yếu ớt, đôi chân này sau này còn phải bồi bổ cẩn thận, nếu không chỉ có nước tàn phế."
"Người không sao là tốt rồi, bạc không thành vấn đề." Vân Trần nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, đây có lẽ là tin tốt duy nhất trong chuyến đến Liêu phủ này.
"Ở đây còn người sống không?"
Uyển Nhi gật đầu: "Còn một người."
"Mấy người Vị Trọc đâu?"
Uyển Nhi đáp: "Bọn họ dẫn những y sư khác đi đến phòng tối khác rồi."
Vân Trần nhìn đám người chết lặng xung quanh, nói: "Trước tiên đưa người sống ra ngoài, những người còn lại lát nữa ta sẽ phái người xuống."
Vừa nói y vừa cúi người bế ngang ca ca của A Chí lên, Uyển Nhi cũng bế đứa trẻ còn lại đi ra khỏi phòng tối.
A Chí biết ca ca mình không sao thì dần dần nín khóc, ánh mắt thỉnh thoảng lại lảng vảng giữa Vân Trần và Sở Tôn Hành, Vân Trần thấy bộ dạng lo sợ của nhóc thì nghi ngờ hỏi: "Sao vậy? Cứ nhìn chúng ta làm gì thế?"
Sở Tôn Hành cũng liếc mắt nhìn nhóc với vẻ khó hiểu.
A Chí do dự một lát, cẩn thận mở miệng hỏi: "Vân công tử, ngài cãi nhau với A Hành ca ca sao?"
"Không có." Sở Tôn Hành lắc đầu.
Vân Trần cũng thấy hứng thú, bật cười nói: "Sao lại nói vậy?"
A Chí chỉ vào sợi dây trên cánh tay Sở Tôn Hành: "Không cãi nhau, vậy sao Vân công tử lại trói A Hành ca ca vậy? Thường ở nhà chỉ có ta với ca ca không nghe lời thì cha mẹ mới trói chúng ta lại đánh một trận thôi ạ."
"Ta nào nỡ đánh hắn, trói hắn là vì vết thương của A Hành ca ca ngươi còn chưa lành, hắn lại không nghe lời, cứ thích chạy lung tung, ta đành phải trói hắn bên cạnh để trông chừng thôi." Vân Trần cong môi cười hai tiếng, giả vờ dặn dò, "Cho nên A Chí phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng học những thói hư tật xấu này của hắn, biết chưa?"
A Chí không biết những khúc mắc giữa hai người, chỉ coi đó là lời dặn dò, hiểu nửa vời đáp một tiếng "vâng".
Lời của Vân Trần ý tại ngôn ngoại, Sở Tôn Hành nghe rõ mồn một. Vừa nãy hắn vốn muốn giúp Vân Trần bế ca ca của A Chí, bị y liếc mắt trừng hai cái không nặng không nhẹ mới tiu nghỉu rụt tay lại.
Mấy người vừa từ địa đạo lên đã gặp Vân Tế và Tiêu Vị Trọc, Vân Trần giao ca ca của A Chí cho tùy tùng đưa về chữa trị, Uyển Nhi dẫn theo A Chí cũng đi theo.
"Bên các ngươi còn bao nhiêu người sống?" Vân Trần tiến lên hỏi.
"Thương tâm quá." Vân Tế lắc đầu thở dài, "Tìm hết mấy gian phòng tối, tổng cộng người sống sót chỉ có một hai."
Vân Trần giơ tay gọi thống lĩnh đến, dặn hắn đưa hết thi thể trong phòng tối ra ngoài, giúp họ trở về quê quán, lại đến chùa mời cao tăng đến siêu độ cho họ, sau khi mọi việc lớn nhỏ đều được sắp xếp ổn thỏa liền cùng mọi người trở về khách đ**m.
Vừa bước chân vào khách đ**m, tiểu nhị đã ôm hai cuộn tranh buộc dây chạy tới gọi họ dừng lại: "Công tử, vừa nãy có một vị cô nương nhờ ta giao thứ này cho ngài."
Vân Trần nhận lấy cuộn tranh, từ trong ngực lấy ra một nén bạc đưa cho hắn: "Đa tạ."
"Trần Nhi có biết là ai đưa cho đệ không?" Đợi mọi người đều vào trong phòng, Vân Tế đóng cửa lại hỏi.
Vân Trần mở cuộn tranh ra, bên trong rõ ràng vẽ hình y và Sở Tôn Hành, góc dưới bên phải có hai vệt mực đen, một chữ "Thiệu", một chữ "Thu".
"Là Thiệu môn chủ." Vân Trần hiểu rõ gập cuộn tranh lại, "Thiệu môn chủ trước đây từng nói bọn họ vẫn luôn bí mật làm những vụ mua bán giết người, chắc hẳn hai cuộn tranh này chính là một trong những giao dịch mà Liêu Thu ủy thác cho Thiệu môn chủ."
"Liêu Thu hẳn là không có gan lớn như vậy, cũng không có bản lĩnh lớn như thế, chỉ sợ là bị người khác lợi dụng làm bia đỡ đạn." Tiêu Vị Trọc nhếch mép, "Cuộn tranh cứ giữ lại trước đã, ngày khác tặng cho Hữu tướng đại nhân làm quà cũng được."
Ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân, Tiêu Cẩm Hàm ôm kiếm vội vã đi vào: "Tướng quân, đồ đạc trong mật thất hậu viện Liêu phủ đã dọn ra hết rồi, chất đầy mười mấy xe ngựa ngân phiếu tiền bạc, ngài định xử lý thế nào?"
"Mười mấy xe ngựa?" Vân Tế lập tức đứng bật dậy, trợn mắt há mồm, "Một tên quan địa phương mà lại có thể tham ô đến mức này, trước đây thật là xem thường ông ta rồi."
"Mười mấy xe ngựa không phải là con số nhỏ, ta lập tức gửi thư về báo cho phụ hoàng chuyện này, ngươi sắp xếp một đội nhân mã hộ tống nghiêm ngặt về kinh thành giao cho phụ hoàng." Vân Trần cân nhắc nói, "Gần đây trong triều đình cứu tế dân nghèo, quân đội chiêu binh mãi mã đều tốn không ít ngân lượng, số tiền mà Liêu Thu tham ô này vừa vặn có thể bù đắp phần nào áp lực, cũng coi như là một trong số ít những việc tốt mà ông ta làm trong đời này."
"Vâng." Tiêu Cẩm Hàm đi được hai bước, lại quay người hỏi, "Điện hạ, Liêu Thu vẫn còn bị giam trong ngục, phải xử trí thế nào giờ?"
"Còn có thể xử trí thế nào." Vân Tế trợn trắng mắt, "Giết sạch cho ta."
"Chỉ giết ông ta như vậy thì còn quá hời cho ông ta rồi. Ông ta đã thích cắt thịt người khác như vậy, vậy hãy để lão tự mình nếm thử cảm giác này cho kỹ." Vân Trần nhàn nhạt nói, "Tiêu Cẩm Hàm, ngươi đi báo lại cho nha dịch, chọn ngày đem Liêu Thu ra công khai hành hình, lăng trì xử tử."
"Ngoài ra, những hạ nhân vô tội vốn không biết chuyện trong Liêu phủ, phát cho mỗi người chút bạc rồi đưa họ về nhà. Còn những kẻ làm tay sai cho hổ, tuy là do tình thế bức ép, nhưng bọn chúng đã hại không ít người, tuyệt đối không thể tha thứ." Vân Trần dừng một chút rồi nói, "Tất cả đều lưu đày, cả đời không được thoát khỏi thân phận nô lệ."
"Vâng."
"Chuyến xuống phía nam lần này thật khiến người ta bất ngờ, một huyện Nam Thủy nhỏ bé mà lại tàng long ngọa hổ như vậy." Vân Tế chống tay lên trán, xoay xoay tay áo, "Vị Trọc định để Tiêu Cẩm Hàm ở lại đây thêm hai ngày để thu xếp mọi việc, Trần Nhi thì sao? Bao giờ hồi cung?"
Đột nhiên nghe thấy hai chữ hồi cung, Vân Trần ngẩn người, nhất thời có chút chưa kịp phản ứng.
Nếu có thể lựa chọn, y thật sự không muốn trở lại cung cấm bị những quy tắc gò bó trói buộc, những ngày ở Nam Thủy, bạn bè bên cạnh, người yêu bầu bạn, tuy gian nan trắc trở, nhưng lại chính là cuộc sống tự do mà y vẫn luôn khao khát.
Tiếc rằng khao khát, cũng chỉ là khao khát mà thôi.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 24: Gieo gió gặt bão
10.0/10 từ 48 lượt.
