Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 20: Bất đắc dĩ làm nũng
"Đây là thuốc mỡ sư tổ mới làm, có chút công hiệu đặc biệt trong việc trị thương. Sư tổ nghĩ ngươi có thể cần dùng đến, nên bảo ta mang đến cho ngươi."
Vẻ mặt Uyển Nhi có chút lúng túng, thật ra Lâu Thương bảo hắn lúc nào rảnh thì đưa cho Vân Trần, nhưng không hiểu sao hắn đột nhiên nóng đầu, trực tiếp chạy đến, đợi đến khi hoàn hồn lại thì tay đã chặn cửa rồi.
"Vậy thì làm phiền Uyển Nhi thay ta cảm ơn Lâu tiền bối trước, đợi ngày nào tiền bối đến ta sẽ đích thân cảm ơn người." Vân Trần cười nói.
Uyển Nhi nhìn nụ cười của y, cổ hơi đỏ lên, lắp ba lắp bắp đáp một tiếng "Được" rồi vội vàng xuống lầu.
Vân Trần đóng cửa lại, cầm lọ thuốc ngồi xuống bên giường Sở Tôn Hành, chưa đợi hắn mở miệng, Sở Tôn Hành đã hỏi: "Điện hạ, vừa nãy là ai vậy? Nhìn có hơi quen mắt."
"Ngươi cũng thấy quen mắt đúng không, Uyển Nhi là đồ tôn của Lâu tiền bối." Vân Trần nói, "Ta nhìn Uyển Nhi lần đầu cũng thấy quen lắm, sau hỏi mới biết hắn là con trai thứ của Hà thái y, giờ đang theo Lâu tiền bối học y thuật."
Sở Tôn Hành gật đầu, Hà Minh Triết từ khi vào cung nhậm chức vẫn luôn hầu hạ các vị Hoàng tử, ngày thường cách ba năm ngày lại đến bắt mạch cho Vân Trần, hắn tự nhiên biết người này.
Vân Trần cong khóe mắt: "Lâu tiền bối chính là Lâu Thương sư phụ mà Hà thái y thường nhắc đến, lần này cũng nhờ ông ấy cứu ngươi, là ân nhân của cả hai chúng ta."
Thấy giữa đôi mày hắn hiện lên vẻ mệt mỏi, biết vết thương của hắn chưa lành, tinh thần không tốt, Vân Trần vội bảo hắn mau nằm xuống nghỉ ngơi.
Sở Tôn Hành lại do dự một lát, há miệng muốn nói rồi lại thôi.
Vân Trần đương nhiên đoán được hắn muốn nói gì, dứt khoát chống đầu nói: "A Hành có chuyện muốn thương lượng với ta sao? Nhưng nói trước, chuyện khác ta đều nghe ngươi, nhưng nếu ngươi muốn ngày mai cùng chúng ta đến Liêu phủ, vậy thì không cần nói nữa."
"Không được."
Lời Sở Tôn Hành vừa định thốt ra đã bị y chặn lại ba hai câu, trên mặt nhất thời có chút bất đắc dĩ.
Năm ngón tay Vân Trần lần lượt gõ nhẹ trên giường, vết thương trên người Sở Tôn Hành tuy thỉnh thoảng cử động mạnh vẫn sẽ làm vết thương rỉ máu, nhưng may mắn hắn có nền tảng tốt, mấy ngày nay cũng đã khỏi được kha khá, đi lại không thành vấn đề.
Dù sao vụ án Liêu phủ này hắn cũng giống như mình, từ đầu đến cuối đều theo dõi, nếu lúc này ở thời khắc cuối cùng không cho hắn đi, đổi lại là mình e là cũng trăm bề không muốn.
Y hứng thú đánh giá người trước mặt, biết hắn nhất định không cam lòng, cũng không phải không cho hắn đi cùng, chỉ là thật sự tò mò hắn định thuyết phục mình như thế nào.
Liền thấy Sở Tôn Hành chần chừ một lát, rồi rất không tự nhiên mềm giọng, khẽ gọi một tiếng "Điện hạ".
Ngón tay Vân Trần cứng đờ, lập tức như bại trận thở dài một tiếng, trong lòng chỉ hận mình luôn không có định lực với người này, giọng nói chỉ cần hơi mang chút cầu khẩn, mình liền không chống đỡ được.
"Nếu ta đồng ý, ngày mai A Hành phải nghe lời ta, đi rồi chỉ được đi theo, không được động tay."
Sở Tôn Hành nghe y trả lời, gật đầu cười khẽ: "Đa tạ điện hạ."
Vân Trần thở dài, đỡ hắn nằm xuống, miệng còn uy h**p: "Nghỉ ngơi cho tốt, nếu ngày mai lưng ngươi còn dám rỉ máu, bản Điện hạ cũng không phải không thể nuốt lời."
"Vâng." Sở Tôn Hành đáp một tiếng.
Vân Trần thấy vẫn còn trống nửa giường, liền nhẹ nhàng nằm xuống dọc theo mép giường. Mấy ngày nay lo lắng vết thương của Sở Tôn Hành thật sự rất mệt mỏi, đêm qua lại vì đủ thứ chuyện mà không chợp mắt được, lúc này vừa nằm xuống, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Giấc ngủ này thật sự rất an ổn, mãi đến khi gà trống gáy ngoài sân vào sáng hôm sau mới miễn cưỡng gọi y tỉnh lại.
Tiêu Vị Trọc từ sáng sớm đã đợi ở ngoài sân, khẽ nói chuyện gì đó với Tiêu Cẩm Hàm, A Chí thì ở bên cạnh luyện tập những công phu tạp nham mà mọi người dạy cho cậu bé mấy ngày nay.
Tiêu Vị Trọc bị y làm giật mình: "Ngươi sao lén lút đến mà không phát ra tiếng động gì vậy."
"Ta làm sao biết đường đường là một đại Tướng quân mà lại không có chút phòng bị nào như vậy chứ?" Vân Tế xòe tay ra vẻ ghét bỏ.
"Với ngươi thì cần gì phòng bị?" Tiêu Vị Trọc hỏi ngược lại một câu, cúi đầu liếc thấy con dao y giắt ở eo, tiện tay rút ra, "Cầm cái dao nhỏ xíu này làm gì thế?"
"Gì mà dao nhỏ xíu? Con dao này hữu dụng lắm đó." Vân Tế trợn mắt, hùng hồn nói, "Ta không biết võ công như các ngươi, ai biết lão già Liêu Thu kia bày biện cái gì trong ám thất, vạn nhất là yêu ma quỷ quái gì, da thịt ta mỏng manh, không mang chút gì phòng thân thì làm sao bây giờ."
Tiêu Vị Trọc lười nghe mấy cái lý lẽ lum ba lum bum của y, tùy tay ném con dao vào đống cỏ bên cạnh, nhanh nhẹn ngăn cản Vân Tế đang lầm bầm lầu bầu muốn đi nhặt, hỏi: "Một con dao nhỏ xíu thì có thể phòng thân được gì, có ta còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ ta còn không đáng tin bằng một con dao nhỏ xíu kia à?"
Tiêu Cẩm Hàm liếc xéo hai người một cái, tự giác lùi lại mấy bước, vừa ngẩng đầu đã chạm ngay ánh mắt của Vân Trần đang đi tới từ xa.
Vân Tế bị câu hỏi này của Tiêu Vị Trọc làm quên cả chuyện nhặt dao, thấy Vân Trần đến, vừa định tiến lên chào hỏi thì chợt chú ý đến Sở Tôn Hành đi theo sau y, không thể tin nổi kêu lên: "Lạ à nha, mấy ngày nay Trần Nhi còn không chịu để ngươi xuống giường nhiều, sao giờ lại để ngươi đi cùng rồi?"
"Hoàng huynh đừng trêu ta nữa, còn không lên kiệu thì đừng hòng theo đâu đấy." Vân Trần cười vỗ vai y một cái, kéo Sở Tôn Hành lên một chiếc kiệu mềm, nghĩ tới nghĩ lui vẫn có chút không yên tâm, lại nhét vào miệng hắn một viên thuốc Lâu Thương giao cho mình rồi mới thôi.
Liêu phủ hiện giờ bị binh lính canh giữ nghiêm ngặt, đường phố ngõ hẻm vốn dĩ vô cùng náo nhiệt giờ cũng khó giấu vẻ lạnh lẽo tiêu điều. Tuy vẫn có người buôn bán qua lại, nhưng đều không còn vẻ nhẹ nhàng như trước, ai nấy trên mặt đều lộ vẻ bất an.
Quan địa phương liên quan đến dân chúng, dân chúng dựa vào quan địa phương mà sống, xưa nay đạo lý này vẫn không thay đổi.
Xe ngựa dừng trước cổng chính Liêu phủ, thống lĩnh vừa hay tuần tra từ trong phủ ra, từ xa nhìn thấy kiệu hạ xuống, nhanh chân bước tới.
"Tướng quân."
Tiêu Vị Trọc khẽ giơ tay: "Tình hình thế nào rồi?"
"Ám thất trong Liêu phủ tạm thời chưa phát hiện gì bất thường, giống như Tướng quân nói trước đó, bên trong chỉ có dưa muối, không phát hiện có ám khí gì." Thống lĩnh dừng một chút, "Nhưng mật đạo ở hậu viện lại có nhiều điều đáng nói."
"Mật đạo đó đào sâu mấy trăm mét, giữa đường còn chôn nhiều ngã rẽ để đánh lạc hướng. Thuộc hạ chia mười mấy đội nhỏ chia nhau đánh dấu kiểm tra, mãi đến gần đây mới có người báo là tìm thấy cửa phòng chính của mật đạo, thuộc hạ đang chuẩn bị đến báo cáo với ngài."
Thống lĩnh vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cửa phòng chính rộng dài khoảng ba gian nhà, bên trong toàn là ngân phiếu tiền bạc, nói bên trong là một ngọn núi vàng sống cũng không ngoa, e là có thể bằng thu nhập mấy chục năm của huyện này."
Vẻ mặt Tiêu Vị Trọc hơi trầm xuống, nhìn nhau với Vân Trần một cái rồi nói với Tiêu Cẩm Hàm: "Dẫn thêm người đi xem, cẩn thận một chút, dọn hết đồ bên trong ra."
"Vâng." Tiêu Cẩm Hàm biết tình hình nghiêm trọng, điều một đội quân lập tức lên đường.
Vân Trần nhìn về hướng ám thất, trầm ngâm nói: "Chúng ta đi xem cửa ngầm, nếu vẫn chưa phát hiện gì thì trực tiếp phá sập cả phủ cho xong chuyện."
Tiêu Vị Trọc cũng tán đồng gật đầu, dẫn theo vài người đang chuẩn bị đi qua, lại bị một giọng nói khàn khàn già nua chặn lại.
"Các vị đại nhân xin dừng bước."
Một bà lão vội vã tiến lên, bà cúi người khom lưng, người tuy trông già nua còng queo, nhưng tấm lụa trên người lại có thể coi là trung thượng phẩm, chắc chắn không phải là hạ nhân bình thường.
Bà ta xoa xoa tay, cẩn thận dò hỏi: "Xin hỏi các vị đại nhân, phủ này đến bao giờ mới cho phép chúng ta ra ngoài ạ?"
Vân Trần nhướng mày, không đáp mà hỏi ngược lại: "Vừa lên đã hỏi bao giờ được ra ngoài, mà không hỏi Liêu phủ này vì sao bị niêm phong, bà có biết gì không?"
Bà lão lập tức hoảng hốt quỳ xuống đất, miệng liên tục phủ nhận: "Oan uổng ạ, đại nhân oan uổng ạ, ta không biết gì cả."
"Rốt cuộc có biết hay không e là chỉ có bà tự mình rõ, không liên quan đến ta." Vân Trần nhàn nhạt nói, "Ngoan ngoãn về phòng mình ở, không muốn bị liên lụy thì bớt đi lại."
Vẫn giống như lần trước Liêu Thu dẫn đường, mọi người mở cửa ra là một loạt bậc thang thẳng xuống dưới.
Trong lòng Sở Tôn Hành vẫn luôn có một mối nghi ngờ, lần trước hắn đến thăm dò ám thất rõ ràng đã chạm phải cơ quan ám khí, nhưng tại sao lần này đi theo Liêu Thu lại không thấy? Hơn nữa hắn tuyệt đối không tin, Liêu Thu tốn nhiều công sức như vậy để bày ra một mật đạo dưới lòng đất lớn thế nay, chỉ đơn thuần là để chứa mấy vại dưa muối?
Địa đạo tối tăm không ánh sáng, hoặc có thể nói là khi xây dựng đã cố ý tránh ánh sáng. Nhưng một khi đã quen với ánh sáng bên dưới, dựa vào mấy ngọn nến đặt trên tường, cũng không đến nỗi hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.
Vân Trần không chịu để Sở Tôn Hành đi phía trước, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo sau Điện hạ nhà mình.
Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến chiếu sáng nửa khuôn mặt hắn, chợt trong đầu hắn lóe lên một hình ảnh trước đó bị hắn bỏ qua.
Nến?
Hắn nhớ lần đầu một mình đến Liêu phủ thăm dò cửa bí mật, dường như không thấy ánh nến.
Lúc đó tuy cũng tò mò tại sao địa đạo không đặt đèn chỉ đường, nhưng vì thời gian gấp gáp, hắn cũng không kịp truy cứu sâu xa.
Do hướng theo ánh sáng, mỗi người đều đi về bên phải bậc thang. Sở Tôn Hành đi được một đoạn, như chợt phản ứng ra điều gì, hắn lặng lẽ tụt lại phía sau mọi người vài bước, từ từ di chuyển sang bên trái, men theo bậc thang từng bước dò dẫm đi về phía trước.
Quả nhiên, đi chưa được bao lâu hắn đã không nghe thấy tiếng bước chân của những người còn lại.
Cuối bậc thang vẫn là một đường hầm tối, Sở Tôn Hành lấy từ trong tay áo ra một nắm phi tiêu ném vào, hai bên vách tường lập tức phát ra tiếng rầm rầm trầm thấp, trong nháy mắt b*n r* một loạt ám tiễn.
Chính là những ám khí mà hắn đã gặp trước đó.
Sở Tôn Hành s* s**ng hai bên vách tường, trong lòng lập tức hiểu rõ, đang chuẩn bị động thân xông qua, lại đột nhiên nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng kêu lo lắng của Vân Trần.
"A Hành!"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 20: Bất đắc dĩ làm nũng
10.0/10 từ 48 lượt.
