Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 124: Ngoại truyện 3
Chap 124 - Tình không biết từ đâu, đậm sâu từ nơi ấy
Một trận mưa thu, một trận gió lạnh, không khí hơi se lại là đủ khiến người ta thêm vài phần mệt mỏi.
Vân Trần chống một tay lên má, dồn toàn bộ trọng lượng đầu lên đó, tay phải cầm bút viết đứt quãng trên giấy, thỉnh thoảng lại thở dài vài tiếng, trông có vẻ khá phiền muộn.
Lục Phúc công công nhìn sắc trời bên ngoài ngày càng tối sầm, cũng đành khoanh tay đi đi lại lại. Ông muốn khuyên y nghỉ ngơi sớm đi, nhưng đây lại là bài Thái Phó đại nhân phạt chép, ông cũng chẳng biết mở lời thế nào.
"Đồ ăn còn chưa mang lên à?" Vân Trần đặt bút xuống, dụi mắt hỏi.
"Sở thị vệ đi lấy rồi." Lục Phúc công công đấm bóp vai gáy đang mỏi nhừ cho y, "Chắc lát nữa sẽ tới thôi, Điện hạ đợi thêm chút nữa."
Vân Trần nghe vậy thắc mắc một tiếng, nhíu mày nói: "Giờ này rồi, sao hắn còn ở đây?"
"Hắn vẫn đợi ngoài điện đó ạ." Lục Phúc công công nhìn ra ngoài cửa thấy bóng dáng đang đi về phía này, giải thích, "Trước khi Điện hạ nghỉ ngơi, hắn không được phép rời đi."
Ông vừa nói vừa mài mực cho Vân Trần, đợi người mang hộp thức ăn vào liền cúi người xin cáo lui trước.
Sở Tôn Hành cúi đầu, sau khi sắp xếp các loại bánh ngọt trong hộp ngay ngắn liền chuẩn bị quay về đợi bên ngoài điện. Chân vừa nhấc lên đã bị một tiếng gọi dừng lại.
"Nè, nhóc ngố, ta chưa cho ngươi đi mà."
Bước chân Sở Tôn Hành khựng lại, quay người hành lễ: "Điện hạ còn có gì căn dặn?"
"Nửa đêm nửa hôm thì có gì căn dặn." Vân Trần vẫy tay ra hiệu cho hắn lại gần, hỏi, "Ta điều ngươi đến Lăng Uyên Điện cũng gần nửa năm rồi, ở đây đã thích nghi được không?"
Sở Tôn Hành khẽ gật đầu, thấy y chép một lát lại phải dừng lại vẩy tay, mí mắt cũng chớp chớp, do dự hồi lâu vẫn khuyên: "Điện hạ còn bao nhiêu nữa? Cố gắng thêm chút nữa e là không còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi đâu."
"Ít nhất còn mấy chục trang nữa, chép đến sáng cũng chưa chắc xong." Vân Trần oán trách liếc hắn một cái, buồn rầu lật trang sách cho hắn xem. Bỗng nhiên trong đầu lóe lên, y hạ giọng hỏi nhỏ, "Nhóc ngố, ngươi có biết viết chữ không?"
"Biết." Sở Tôn Hành đáp lời.
Vân Trần lập tức vui vẻ ra mặt, kéo hẳn người ngồi xuống bên cạnh, tiện tay xé một tờ giấy bảo hắn bắt chước nét bút của mình viết hai chữ trên đó.
Sở Tôn Hành dựa theo nét bút của y mà phỏng theo vài nét, Vân Trần cầm tờ giấy lên cân nhắc qua lại, cảm thấy không nhìn ra quá nhiều sơ hở, lừa vài trang chắc không thành vấn đề, liền thuận lý thành chương nhét bút vào tay hắn.
"Vậy ngươi chép giúp ta một ít đi."
Y đẩy ngọn đèn lại gần Sở Tôn Hành, còn mình thì nằm sấp trên bàn, tâm trí phiêu đãng. Trán tựa vào cánh tay lâu cũng hơi tê, y liền nghiêng đầu tựa má vào.
Nến chảy hết một nửa khiến trong điện hơi tối, bên tai là tiếng bút mực chạm vào giấy khe khẽ. Ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Sở Tôn Hành nửa sáng nửa tối ẩn trong ánh đèn. Người này vốn dĩ không có quá nhiều cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng chớp mắt theo sự thay đổi của khoảng cách giữa các dòng chữ, trông rất đẹp.
Vân Trần nhất thời nhìn đến say mê, trái tim không hiểu sao đập mạnh lạ thường, nhưng y không biết vì sao lại không hề bài xích cảm giác này. Thu lại ánh mắt, suy nghĩ một lúc, Tứ Điện hạ sống theo chủ nghĩa tận hưởng lạc thú hiện tại vẫn quyết định nhìn thêm lần nữa, đầu vừa quay lại liền bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Sở Tôn Hành.
"Điện hạ sao thế?"
"...Không, không có gì."
Vân Trần khẽ ho khan hai tiếng, nói đại một câu rồi không nói nữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn hắn bằng khóe mắt.
Nhớ lại lúc đó điều người đến điện, ngoài việc không nỡ nhìn hắn tuổi nhỏ đã phải làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu, bị người ta tìm lỗi nhỏ là phạt cả ngày ra thì hơn hết là cảm thấy hắn cùng tuổi với mình, lúc nhàn rỗi còn có thể bầu bạn giải khuây.
Ai ngờ người này lại là một kẻ ít nói.
Nếu nói hắn ngốc, thì hắn lại biết cách đối xử tốt với người khác. Nhưng nếu nói hắn không ngốc, thì hắn lại không muốn nói lời nào, bảo gì làm nấy, không một lời phản đối.
Vân Trần dụi dụi mắt, vốn định chọn vài món bánh ngọt yêu thích từ hộp thức ăn để ăn, mở ra xem thì toàn là những món mình thích, liền tùy tiện lấy một cái bẻ ra ăn.
Im lặng rất lâu, y mới lại hỏi: "Nhóc ngố, ngươi ngày thường cũng phải đợi ta ngủ rồi mới được về nghỉ ngơi sao?"
Sở Tôn Hành "ừ" một tiếng.
"Công công vừa nãy mới nói với ta, vậy sau này ta sẽ nghỉ ngơi sớm hơn." Vân Trần ôm một chiếc gối mềm từ giường đến kê dưới mặt, ngáp một cái, "Ta nằm một lát thôi, ngươi phải nhớ gọi ta dậy, nếu không chép không xong ngày mai lại bị Thái phó mắng đó."
"Vâng." Sở Tôn Hành cắt bấc nến, chỉ để lại một chút ánh sáng mờ ảo chiếu sáng một vùng nhỏ trên giấy, "Điện hạ ngủ đi."
Vân Trần đã chép đến gần nửa đêm, sớm đã mệt đến hoa mắt chóng mặt, nằm sấp xuống chưa được bao lâu đã ngủ say.
Sở Tôn Hành lấy miếng bánh ngọt còn ăn dở trên tay y ra, cầm một mảnh chăn nhẹ nhàng đắp lên người y.
"Sao ngươi không gọi ta!"
Y bật mạnh dậy khỏi ghế, vội vàng đi lật tìm giấy trên bàn cầm lên xem, trên đó toàn là chữ viết dày đặc.
Những trang giấy mà y lật cho Sở Tôn Hành xem, hắn đã chép không sót một chữ nào.
"Đêm qua đã gọi Điện hạ vài tiếng, thấy ngài chưa tỉnh nên không gọi nữa."
Sở Tôn Hành sắp xếp giấy tờ gọn gàng đưa cho y, thực ra đêm qua thấy Vân Trần ngủ say, hắn căn bản không hề lên tiếng hay thắp đèn. Vội vàng chép xong, cũng vừa kịp giờ gọi y dậy.
Vân Trần chú ý thấy tơ máu đỏ ngầu trong mắt hắn, không hiểu sao đột nhiên có chút hối hận vì hôm qua đã nhờ hắn chép hộ mình. Mực trên giấy còn chưa khô hẳn, mấy chục trang giấy không cần nhìn cũng biết chắc chắn là hắn vừa mới khó khăn mà chép xong trước khi gọi mình dậy.
"Ngươi đừng ra ngoài đứng nữa, cứ tìm một chỗ trong điện mà nghỉ ngơi. Ta lát nữa sẽ đi nói với công công một tiếng, sẽ không có ai vào làm phiền ngươi đâu." Vân Trần kéo một chiếc ghế mềm cho hắn, sợ hắn không chịu lại hơi ra lệnh, "Không được trái lệnh."
Y nói xong liền thay y phục, sải bước chạy vội ra ngoài.
Thái phó giảng bài xưa nay đều đúng hai canh giờ, nhưng hôm nay lại phải đợi hơn nửa ngày mà không thấy người trở về. Sở Tôn Hành dọn dẹp điện sạch sẽ xong muốn ra ngoài xem sao, đẩy cửa vừa vặn bắt gặp Vân Trần mặt ủ mày ê cúi đầu bước vào.
"Điện hạ sao thế?" Sở Tôn Hành thấy y như vậy cũng lộ vẻ lo lắng, làm ấm một chén nước đưa cho y.
Vân Trần không nhận, xòe tay lắc đầu, lòng bàn tay đỏ ửng một mảng, là dấu vết do thước giới đánh để lại.
Sở Tôn Hành lập tức nhận ra điều gì đó, vội vàng quỳ xuống xin tội: "Thuộc hạ đáng chết, đêm qua không nên tự ý làm chủ chép sách thay Điện hạ."
"Ngươi làm gì vậy, đứng dậy đi, không liên quan gì đến ngươi cả." Vân Trần áp lòng bàn tay lên lưng ghế lạnh lẽo, "Nét chữ của ngươi chép rất giống, Thái phó ban đầu không nhận ra. Là sau này khi Thái phó hỏi ta đọc thuộc lòng, thấy tay ta chép sách cả đêm mà không có một vết mực nào do cán bút mài ra, lúc đó mới phát hiện ra."
"Thái phó đại nhân... sao lại đánh mạnh vậy?" Sở Tôn Hành nhìn vết hằn đỏ chồng chéo trên lòng bàn tay y, khẽ nói.
Vân Trần dùng cổ tay kéo người đang quỳ trước mặt dậy, mu bàn tay kẹp chén nước đưa lên miệng, thờ ơ thẳng thắn nói: "Thái phó hỏi ta là ai giúp ta chép, ta không nói, ông ấy liền nổi giận.
Vốn dĩ đêm qua cũng là ta bảo ngươi giúp ta, Thái Phó đánh ta cũng chỉ là giả vờ thôi, nhưng nếu đổi thành ngươi, chưa biết chừng phải chịu bao nhiêu roi."
"Ta không muốn, ta sợ ngươi đau."
Lời y nói tự nhiên, nhưng người nói vô ý, người nghe hữu tình.
Sở Tôn Hành biết y chỉ là vô tâm, nhưng vẫn không nhịn được sững sờ một lát. Thấy y kẹp chén nước thật sự vất vả, hắn liền cả gan nhận lấy rồi đưa đến miệng y.
Vân Trần tựa vào miệng chén uống một ngụm, tay nóng rát rất đau, y liền chỉ vào cái tủ bên cạnh bảo Sở Tôn Hành lấy thuốc mỡ bên trong ra.
"Ta không có tay, ngươi bôi giúp ta đi."
Sở Tôn Hành lấy thuốc mỡ, khẽ thở dài: "Nếu còn có lần sau thì Điện hạ cứ nói, chịu vài roi cũng không sao, dù sao vẫn hơn là đánh vào người ngài."
Vân Trần hơi ngạc nhiên: "Ngươi lần sau vẫn chịu giúp ta chép sao?"
Sở Tôn Hành gật đầu: "Vâng."
"Bị đánh ngươi cũng chịu?"
"Không sao đâu, Điện hạ cứ phân phó là được."
"Ngươi không sợ đau à?"
"Không sợ."
Vân Trần nghe thái độ hắn nói nhẹ bẫng như vậy, nhất thời không biết đáp lời sao. Y nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc, chỉ thấy người này không được thông minh cho lắm.
Thuốc mỡ trơn mát lạnh lẽo tức thì phủ xuống lòng bàn tay, động tác của Sở Tôn Hành nhẹ nhàng cẩn thận, bôi thuốc xong cả hai tay cũng không có chút đau đớn nào.
Vân Trần dùng chân chạm nhẹ vào hắn, tò mò hỏi: "Này, sao ngươi lại tốt với ta vậy? Không chỉ hôm nay mà còn rất nhiều lần trước đó nữa."
Sở Tôn Hành xoa đều thuốc mỡ trên tay y, thần sắc không đổi nói: "Điện hạ là chủ tử, lại có ân với thuộc hạ, tự nhiên phải dốc sức báo đáp ngài."
"Người khác tốt với ngươi, ngươi liền trả lại gấp bội. Vậy theo cách nói này, trên đời có bao nhiêu người tốt với ngươi, ngươi chẳng phải sẽ mệt chết sao."
Sở Tôn Hành đậy nắp lại, lắc đầu cười: "Không có nhiều người đâu, sẽ không mệt."
Vân Trần nhìn nụ cười nhẹ trên mặt hắn mà dần dần thất thần, y cúi người chớp chớp mắt, còn chưa kịp nhìn thêm hai cái thì người kia đã thu lại cảm xúc, quay người đặt lọ thuốc mỡ về chỗ cũ.
"Nhóc ngố, ngươi lại đây." Y vẫy tay, nhớ lại lời vừa nói, lại nghiêm mặt nói: "Vậy sau này ta cũng sẽ luôn đối tốt với ngươi, nhưng ta không muốn gọi ngươi như vậy nữa, đổi thành gì thì thích hợp hơn?"
"Không muốn, tên ngươi hay, nhưng ta không muốn gọi tên đầy đủ của ngươi." Vân Trần cũng không nói rõ được nguyên nhân không muốn này, lắc đầu nghĩ một lúc, bỗng nhiên cất tiếng: "Hay ta gọi ngươi là Sở Sở?"
Lời vừa thốt ra, y lại lắc đầu nguầy nguậy: "Không được không được, cái này giống con gái quá."
Y khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, liên tục bác bỏ vài cách gọi, lúc này mắt mới sáng lên, hỏi: "Vậy ta gọi ngươi là A Hành được không? Cái này hay đấy."
Sở Tôn Hành sững sờ, cúi đầu tránh đi sự xúc động trong mắt, đáp lễ: "Nghe theo Điện hạ..."
Vân Trần vỗ hai mu bàn tay vào nhau, rất hài lòng lại gọi vài tiếng. Ngắm nhìn dáng vẻ cực kỳ đẹp của hắn đang đứng bên cạnh, lại cúi mắt nhìn mình, trong lòng khẽ so sánh, hình như hắn trông rắn rỏi và ấm áp hơn mình rất nhiều.
Thế là không hiểu sao y lại thử thăm dò: "A Hành, ta có thể ôm ngươi một cái không?"
Sở Tôn Hành nghe vậy khá kinh ngạc, lùi lại vài bước lắc đầu: "Điện hạ không được!"
"Vì sao không được? Ta cũng có làm gì ngươi đâu?" Vân Trần đuổi theo hỏi.
"Điện h* th*n phận cao quý, như vậy là không hợp quy tắc."
Vân Trần bĩu môi "Ồ" một tiếng.
Tuy nhiên, Tứ Điện hạ không đạt được mục đích thì nhất định không bỏ cuộc. Trong đầu y lóe lên một ý, chỉ vào món bánh ngọt trên bàn bên cạnh bảo hắn lấy cho mình. Sở Tôn Hành nhận lệnh, còn chưa kịp quay người, sau lưng đã đúng lúc truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc.
Hắn theo phản xạ ôm lấy cơ thể đang đứng không vững đó, căng thẳng nói: "Điện hạ đi chậm thôi, muốn lấy gì thuộc hạ đi lấy là được."
Vân Trần như nguyện ôm lấy eo hắn s* s**ng, nheo mắt cười thầm hai tiếng, sau đó mặt không đổi sắc bảo hắn đỡ mình vào ghế, nhàn nhạt đáp lại.
"Vừa nãy đứng không vững thôi, ta không lấy gì cả."
...
Vài chục năm sau, cả hai đều từng hỏi đối phương động lòng từ khi nào, Vân Trần gần như ngay lập tức nghĩ đến cảnh tượng này, nhưng sau đó y lại cảm thấy không đúng, có lẽ là sớm hơn nữa.
Sớm hơn, ngay từ lần đầu gặp mặt.
Y điều người đến bên mình, thiếu niên eo gầy tóc đen, khẽ mỉm cười với y một cách gần như không thể nhận ra, nhẹ giọng đáp lại.
"Đa tạ Điện hạ."
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 124: Ngoại truyện 3
10.0/10 từ 48 lượt.
