Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 12: Một mảnh hỗn loạn
Lần này đến huyện Nam Thủy lại gặp phải thời tiết không thuận lợi, gần như ngày nào cũng mưa dầm dề, chẳng thấy chút ánh nắng nào. Mấy người Vân Trần vừa bước chân vào khách đ**m, phía sau lại vang lên tiếng mưa rơi tí tách, thật khiến người ta cảm thấy nặng nề.
Vân Tế và Tiêu Vị Trọc sáng sớm đã đợi mọi người trong phòng, thấy bọn họ về, Vân Tế theo thói quen muốn đi trêu chọc A Chí. Bước tới lại phát hiện cậu bé vẫn luôn vùi đầu vào ngực Sở Tôn Hành, vai còn thỉnh thoảng khẽ run, lúc này y mới nhận ra có chuyện không ổn.
Tiêu Vị Trọc nhìn ra ngoài cửa một lát, xác nhận không có ai theo sau mới đóng cửa hỏi: "Sao thế này?"
Vân Trần lắc đầu, Sở Tôn Hành đặt A Chí lên giường, đợi cậu bé bình tĩnh lại một chút mới dò hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hốc mắt A Chí đỏ hoe, nhóc khóc ròng rã hồi lâu mới sụt sịt mũi lấy ra một gói vải nhỏ bằng bàn tay đưa cho Sở Tôn Hành.
"A Hành ca ca..."
Lời vừa dứt, nước mắt cậu bé lại không kìm được mà rơi xuống, nghẹn ngào nói: "Đây là của ca ca ta..."
Sở Tôn Hành mở gói vải ra, ngón tay lập tức cứng đờ, những người còn lại cũng hiện vẻ khó coi trên mặt.
Trong gói là một miếng thịt còn dính da, trên da có một vết sẹo dữ tợn, đỏ tím xen lẫn, bên ngoài còn có một lớp lông tơ mịn. Thoạt nhìn giống như một miếng thịt lợn, nhưng nhìn kỹ lại có thể nhận ra — đây là một miếng thịt người.
Vân Trần không muốn Sở Tôn Hành cầm nó quá lâu, liền đưa tay gói miếng thịt lại rồi đặt lên bàn.
"A Chí, ngươi thật sự có thể xác định đây là của anh trai ngươi sao?" Vân Trần đốt thêm mấy ngọn nến, chiếu sáng căn phòng hơn, "Có khi nào ngươi nhớ nhầm không?"
"Không đâu ạ."
A Chí lắc đầu.
Có lẽ xung quanh đều là những người cậu bé quen thuộc và tin tưởng sẽ không làm hại mình, lúc này cậu bé mới dần dần trấn tĩnh lại: "Hồi nhỏ vào mùa đông, ta thích cùng ca ca đến bên cạnh bếp sưởi ấm khi mẹ nấu cơm. Có một lần sưởi ấm ta bất cẩn làm đổ củi, đầu củi đang cháy rơi trúng chân huynh ấy, làm để lại sẹo. Ca ca ta bị thương là vì ta, ta không thể nhớ nhầm vết sẹo này được, đây chính là của ca ca ta!"
"A Chí." Tiêu Vị Trọc đột nhiên nói, "Ngươi có chắc dạo gần đây trong huyện luôn có người mất tích không?"
"Chắc chắn ạ." A Chí khẳng định.
"Nhưng tại sao thịt của ca ca A Chí lại xuất hiện ở phủ của Liêu Thu?" Vân Tế nói, "Trần Nhi, hôm nay các ngươi đi có phát hiện gì không?"
Vân Trần kể lại mọi chuyện ở Liêu phủ cho hai người nghe, ánh mắt Tiêu Vị Trọc khẽ động, trầm giọng nói: "E là không thể thoát khỏi liên quan đến Liêu Thu."
"Trong đường hầm bí mật của Liêu Thu không có gì khác thường, bên trong toàn là dưa muối. A Hành đã thử bức tường bên trong, cũng không phát hiện có cửa khác." Vân Trần nói, "Ông ta dám chủ động tìm đến cửa, nhất định là đã có chuẩn bị."
"Chuyện này e là không đơn giản, những người liên quan quá nhiều, mạo muội đến tìm Liêu Thu chỉ sợ sẽ đánh rắn động cỏ." Tiêu Vị Trọc đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nói, "Ngày mai ta sẽ dẫn theo vài người cùng A Chí về huyện của họ xem sao, các ngươi ở đây theo dõi Liêu Thu."
"Ta đi với ngươi." Vân Tế kéo tay hắn.
Tiêu Vị Trọc do dự một lát, ban đầu cảm thấy không ổn, dù sao tình hình bên đó thế nào ai cũng không chắc, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy mang theo bên mình an tâm hơn, liền kéo y quay người trở về phòng bên cạnh.
Vân Trần thấy tâm trạng A Chí vẫn chưa ổn định, cũng không yên tâm để cậu bé tự về phòng ngủ, liền nhường giường cho cậu bé, còn mình và Sở Tôn Hành lấy chăn xuống ngủ dưới đất.
"Một mình A Chí chiếm không bao nhiêu chỗ, điện hạ vẫn nên ngủ trên giường thì tốt hơn, dưới đất lạnh."
Vân Trần gạt tay hắn đang cản mình ra, thờ ơ nói: "Nếu sợ ta lạnh, ban đêm ôm chặt ta một chút chẳng phải sẽ không sao sao?"
Sở Tôn Hành tuy trong lòng bất đắc dĩ, nhưng xưa nay lại chẳng có cách nào với y, chỉ đành kéo thêm chút chăn quấn kỹ người kia lại phòng khi đêm lạnh.
Vân Trần quay lưng về phía hắn dựa một lát, rồi xoay người lại véo má hắn: "A Hành, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi."
Má bị Vân Trần véo trái một cái phải một cái, Sở Tôn Hành cũng không tránh, nghiêng đầu nói: "Cần gì thương lượng, Điện hạ nói gì, thuộc hạ nghe theo là được."
Lời này như trúng ý Vân Trần, y cười híp mắt gật đầu, rồi không cho phép nghi ngờ nói: "Vậy ngươi phải giữ lời, từ nay về sau, lúc riêng tư thì đừng xưng hô là thuộc hạ nữa."
Sở Tôn Hành khựng lại, miệng vừa động đậy liền bị Vân Trần giơ tay bịt lại, giọng điệu đương nhiên nói: "Biết ngươi giữ lễ, nhưng ta vừa nói là lúc ở riêng, chẳng lẽ A Hành vẫn luôn coi ta là người ngoài sao?"
"Tất nhiên không phải." Sở Tôn Hành gỡ tay y ra, nhìn thẳng vào mắt y hồi lâu mới khẽ nói một câu, "... Ta biết rồi."
Vân Trần nghe vậy lòng vui như mở hội, hai tay bóp chặt má hắn, cười nói: "Nói lại lần nữa."
"Nói lại lần nữa."
"Ta biết rồi."
...
Hai người cứ lặp đi lặp lại như vậy đến tám chín lần, nhưng Vân Trần vẫn cảm thấy chưa đủ. Sở Tôn Hành bị y làm cho dở khóc dở cười, mím môi nói: "Ta biết rồi, Điện hạ mau ngủ đi."
Vân Trần đưa tay xoa xoa khuôn mặt hơi đỏ lên vì bị mình véo của hắn, lúc này mới thỏa mãn dựa vào lòng hắn, không nói nữa.
Sở Tôn Hành thấy y trằn trọc mãi không yên, do dự dùng tay vỗ nhẹ vào cổ tay t: "Điện hạ không ngủ được sao?"
Vân Trần gật đầu, xoay người nắm lấy tay hắn, kéo đến bên má chậm rãi gối lên.
Trong lòng y thật sự có chút hoảng hốt, đặc biệt là khi đêm khuya tĩnh mịch, suy nghĩ càng rối loạn như một mớ bòng bong.
Từ khi đến huyện Nam Thủy, chuyện chỉ có nhiều thêm chứ không bớt. Đầu tiên là Thúy Nhi, rồi đến những người mất tích ở huyện Nam Thủy đến giờ vẫn không rõ tung tích, bọn họ điều tra mấy ngày nay cũng không có manh mối gì.
Càng khó hiểu hơn là, người mất tích, nhưng ở huyện này ngoài bà Ngô ra thì không một ai biết, thậm chí cũng không có ai lên tiếng tìm họ, chẳng lẽ những người mất tích này đều là những kẻ cô đơn lẻ bóng sao?
Thật sự trùng hợp như vậy sao?
Rồi đến huyện Trấn Tuyền, một huyện cách Nam Thủy mấy trăm dặm, tại sao dấu vết của những đứa trẻ mất tích lại xuất hiện trong đường hầm của Liêu phủ, Liêu Thu bắt những đứa trẻ này để làm gì?
Nếu những người mất tích này đều là do Liêu Thu gây ra, vậy phòng tối dưới đường hầm Liêu phủ chắc chắn đã phát huy không ít tác dụng, những vại dưa muối kia e là sau này mới đặt vào để che mắt người khác.
Mấy ngày nay xung quanh Liêu phủ luôn có người của Tiêu Vị Trọc canh giữ, ông ta không có cơ hội di chuyển. Nói cách khác, nếu người trước đó đã ở Liêu phủ, thì bây giờ chắc chắn vẫn còn ở đó.
Sau lưng Liêu Thu là Hữu tướng, Vân Trần không biết ông ta đã tham gia vào chuyện này bao nhiêu. Nhưng nếu thật sự có ông ta đứng sau ủy quyền, dù mình có điều tra ra cũng không nắm chắc có thể từ Liêu Thu lần theo dấu vết đến ông ta. Ngược lại Hữu tướng chắc chắn sẽ bỏ rơi con chó già Liêu Thu này, tiện thể mượn chuyện này để thu phục thêm lòng người trong triều.
Vân Trần ngày thường tuy không nói, nhưng những chuyện này cứ như một vật nặng ngàn cân đè lên người y, khiến y không dám th* d*c dù chỉ một chút.
Sở Tôn Hành thở dài, thấy y như vậy trong lòng không khỏi cũng có chút khó chịu. Hắn dò dẫm nghiêng người đưa một tay nhẹ nhàng xoa huyệt nội quan cho y, khẽ nói: "Điện hạ giờ lo lắng cũng vô ích, trước mắt chỉ có thể đợi hai ngày nữa Tiêu Tướng quân từ huyện Trấn Tuyền trở về, xem có thể tìm được chút manh mối nào rồi tính tiếp. Liêu Thu hôm nay nhất định đã có chuẩn bị kỹ càng mới dám mời Điện hạ đến tụ họp, A Chí có thể tìm được miếng thịt kia, e cũng chỉ là sơ suất vô tình của Liêu Thu thôi."
Vân Trần khẽ gật đầu, ý tứ trong lời Sở Tôn Hành y hiểu, nếu lúc này không có chứng cứ xác thực mà mạo muội hành động, đối với bọn họ cũng chẳng có chút lợi lộc nào.
Vân Trần nhích người về phía trước mấy tấc, vùi đầu vào ngực Sở Tôn Hành, khẽ nói: "Ôm ta."
Sở Tôn Hành nghe lời đặt tay lên eo y, theo nhịp vỗ nhẹ vào lưng y, thủ thỉ: "Ngủ đi, điện hạ."
------------------------
Điện hạ: Ôm ta.
Tiểu Sở: Ôm ôm.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 12: Một mảnh hỗn loạn
10.0/10 từ 48 lượt.
