Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 115: Tuyết trắng xóa
Tuy nhiên, căn phòng lẽ ra phải tắt đèn đi ngủ theo lời Tiêu Vị Trọc nói, lúc này lại sáng trưng ánh nến. Sau một hồi im lặng không rõ nguyên do, Vân Trần nhàn nhã vắt chân chữ ngũ trừng mắt với Trạm An, trên mặt ai cũng không phục ai.
"Vân ca ca chơi xấu!" Trạm An bất mãn dậm chân, chỉ vào hai viên đá trước sau trên đất la hét, "Rõ ràng là viên đá lăn gần sợi dây đỏ hơn thì thắng!"
"Đệ nghe ai nói thế?" Vân Trần thấy bộ dạng phồng má của nó thì không nhịn được muốn trêu, lắc đầu liên tục lừa gạt, "Rõ ràng là xa mới thắng, Trạm An chắc chắn nhớ nhầm rồi."
"Đệ không có nhớ nhầm! Là ai gần hơn thì thắng mà, không tin huynh hỏi A Hành ca ca đi!" Trạm An quay sang Sở Tôn Hành đang xem náo nhiệt phía sau, gọi hắn đến phân xử, "A Hành ca ca thích đệ, sẽ không lừa đệ đâu!"
Vân Trần véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc mấy cái, cũng ra vẻ nói: "A Hành ca ca của đệ cũng thích ta mà, vậy thì hỏi hắn xem rốt cuộc là gần thắng hay xa thắng."
Trạm An ậm ừ mấy tiếng chạy đến bên giường, biết Sở Tôn Hành không nhìn thấy, liền kể lại tình hình trên đất cho hắn nghe. Sở Tôn Hành không cần nghĩ cũng biết Vân Trần chắc chắn đang chống cằm nhìn bọn họ cười, lời đến bên miệng khẽ dừng lại, sau đó nghiêm túc nói: "Xa thắng."
"Nghe thấy chưa, ta đâu có lừa đệ." Vân Trần xòe tay vỗ vỗ đùi, nhịn cười nói, "Vừa nãy chơi đệ đã nói với ta rồi, ai thua phải chép sách ba lần, còn không mau đi? Chẳng lẽ Trạm An muốn quỵt nợ?"
Trạm An nửa tin nửa ngờ lại nhìn những viên đá trên đất, nhưng đứa bé tí tẹo trong lòng cũng có nguyên tắc "nói là làm" của riêng mình, đành ủ rũ mặt mày ngoan ngoãn lết đến thư phòng.
Sở Tôn Hành buồn cười lắc đầu: "Điện hạ sao lại trêu chọc một đứa trẻ thế?"
"Cũng chỉ tuổi này mới lừa được thôi, trẻ con lớn nhanh lắm, đợi thêm một thời gian nữa khôn ra, chưa biết chừng ai lừa ai đâu." Vân Trần ngồi xuống bên cạnh hắn, nhắc đến chuyện này không khỏi nhớ lại hồi bé, "Còn nhớ hồi nhỏ thái phó cũng hay phạt ta với Tam hoàng huynh chép sách, ta lúc đó ghét chép mỏi tay, liền bảo ngươi học theo chữ ta chép giúp ta phần lớn, hôm sau mang đi lừa thái phó nói là ta tự chép."
Sở Tôn Hành nghe vậy bật cười: "Kết quả mỗi lần nộp lên đều bị thái phó đại nhân nhìn ra, còn đánh vào lòng bàn tay Điện hạ không ít lần."
"Lúc đó thật sự nhìn thấy thước kẻ của thái phó là ta muốn trốn."
Nhớ lại những chuyện ngốc nghếch che mắt bắt chim hồi bé, Vân Trần cũng không nhịn được cong khóe môi. Nghiêng đầu dựa vào người Sở Tôn Hành, tay nắm lấy năm ngón tay hắn, vừa nghĩ vừa tùy ý mân mê, chỉ cảm thấy nếu có thể cứ như vậy ở bên hắn mãi, cũng coi như là được hồng phúc rồi.
Hơi thở nóng rực bên má từ từ áp sát, Sở Tôn Hành nghiêng đầu đón lấy, nhưng tìm mãi vẫn không chạm được người. Vừa định khó hiểu lên tiếng hỏi, môi đã bị người ta nhẹ nhàng m*t lấy.
Cửa sổ hé mở một nửa để thông khí, gió lạnh lùa vào dường như còn lạnh hơn trước mấy phần. Vân Trần rụt người ra nhìn ra ngoài, chỉ thấy tuyết ngừng rơi đã mấy ngày không biết từ khi nào lại lặng lẽ rơi xuống.
Gió lặng cũng có thể cuốn theo bông tuyết bay đầy trời, trúc cây lặng lẽ hay xào xạc, trong khoảnh khắc ấy bị phủ đầy bởi tuyết bụi mù mịt.
"Tuyết rơi rồi!"
"Sư tổ bảo ta mang đến cho Sở công tử uống."
"Làm phiền rồi, đưa ta là được." Vân Trần nhận lấy, mùi xộc vào mũi ngoài vị đắng còn có chút tanh tưởi, y không khỏi nhíu mày, "Trong này có bỏ thêm thứ gì khác không, sao nhìn đen thế này?"
"Điện hạ đừng lo lắng." Uyển Nhi giải thích, "Là sư tổ bỏ thêm chút trùng thuốc do tiền bối Biên Chiêu nuôi sắc cùng, trùng thuốc cũng có thể dùng làm thuốc, nói là có lợi cho thân thể Sở công tử."
Đáy bát vẫn còn lắng cặn thuốc chưa lọc hết, Vân Trần dùng thìa khuấy hai cái, quả nhiên từ trong đó vớt ra được mấy con trùng to bằng đốt ngón tay, những vòng thịt xếp lớp trên người chúng không ngừng nhỏ xuống thứ nước thuốc đen kịt.
Tay Vân Trần cứng đờ.
Với phương châm "mắt không thấy tâm không phiền", y mặt không đổi sắc vớt trùng ra, động tác khẽ dừng lại, trong lòng niệm thầm mấy lần "tốt cho thân thể", liền đưa bát thuốc cho Sở Tôn Hành.
"Không bỏ thêm thứ gì khác đâu, cũng giống như ngày thường thôi, đều là những dược liệu thông thường cả."
Sở Tôn Hành do dự gật đầu, khi đưa bát thuốc đến bên miệng, vẫn khẽ nói một câu: "Điện hạ, ta nghe thấy các ngươi nói chuyện."
"...Khụ khụ." Vân Trần che giấu ho khan vài tiếng, sờ tay áo lấy ra mấy viên mứt dùng để dỗ Trạm An trước đó, đợi người kia dời bát ra liền nhét vào miệng hắn để át đi vị đắng.
Thời gian hai ngày thoáng chốc đã qua, tiếc rằng trời không chiều lòng người, Bán Nguyệt Tán mà Biên Chiêu hứa luyện thành, cuối cùng vẫn thất bại ở con trùng mẹ mãi không chịu trưởng thành trong tay bà. May mà có Lâu Thương và Chung Ly Niên thỉnh thoảng châm cứu bắt mạch cho Sở Tôn Hành, muộn vài ngày cũng không sao.
Trạm An hiện đang tuổi ăn tuổi lớn, lượng cơm mỗi ngày một lớn. Ngoài ra nhóc cũng không thể nhàn hạ như ngày xưa ở trên đảo, suốt ngày ngoài ăn ngủ ra thì chơi.
Chung Ly Niên rảnh rỗi sẽ dạy nhóc luyện võ tập kiếm, Lâu Thương và Biên Chiêu sẽ dạy nhóc y độc thuật, Vân Trần thì vô tình hữu ý đem những thứ thái phó dạy mình hồi bé cũng dạy hết cho nhóc.
Nhóc còn nhỏ tuổi nên hiếu kỳ, người khác dạy gì nhóc cũng theo học nấy, có khi hứng lên thậm chí còn quấn lấy người ta dạy thêm mấy lần. Đôi khi học nhiều thứ tạp nham, không tránh khỏi gây ra chuyện cười, khiến trong sân luôn rộn rã tiếng cười nói, rất náo nhiệt.
Sở Tôn Hành dạo này cũng càng ngày càng mệt mỏi, thường là tỉnh dậy chưa được bao lâu, trên mặt đã khó giấu vẻ mệt mỏi. Thanh Ngô bị hắn đặt ở góc đã lâu chưa từng rút khỏi vỏ, nghĩ đặt đâu cũng vậy, dứt khoát đưa cho Trạm An luyện cảm giác cầm kiếm.
Vân Trần mấy ngày nay chạy đi chạy lại giữa hoàng cung và tiểu trạch, gần như vừa xong việc ở cung liền vội vàng chạy đến tiểu trạch. Thấy Sở Tôn Hành như vậy không khỏi lo lắng, bồn chồn đứng ngồi không yên. Lâu Thương thì thản nhiên nhấm trà, chỉ khi y hỏi mới thong thả đáp một câu.
"Biên Chiêu vẫn đang ở trong sân đó, nó chắc chắn không chết được."
Tuyết năm nay rơi không liên tục, lượng tuyết tích tụ trên mặt đất cũng không dày như những năm trước. Vân Trần và Uyển Nhi cùng Trạm An đắp người tuyết, Sở Tôn Hành thì ngồi trên ghế dựa dưới gốc cây trò chuyện nhàn nhã với Chung Ly Niên.
Biên Chiêu đầu tóc rối bù đi về phía hắn, trên đường còn xấu bụng thuận tay đánh rơi đầu người tuyết vừa đắp xong của Trạm An, khiến nhóc vừa nãy còn chống nạnh đắc ý lập tức khóc òa lên.
Biên Chiêu không để ý đến lão, lấy ra một bình sứ, đặt một viên thuốc màu đen bên trong vào tay Sở Tôn Hành: "Bán Nguyệt Tán, cầm lấy."
"Đợi ta về đảo xử lý sạch sẽ đám hồ ly ở cấm địa, từ nay về sau, Bán Nguyệt Tán và Huyết hồn Cổ sẽ tuyệt tích trên đời, ta nhất định phải mang những thứ không chắc chắn này vào trong quan tài."
Vân Trần phủi tuyết trên áo ngoài đi tới, nhìn viên thuốc nhỏ bằng móng tay kia, thật sự không thể liên tưởng nó với thứ độc dược chết người trong lời đồn.
Mấy ngày trước y đã hỏi Biên Chiêu về phương pháp giải độc mà Sở Tôn Hành không nói cho mình biết, thực chất chính là lấy độc trị độc, sau khi uống vào sẽ rơi vào trạng thái giả chết, có thể tỉnh lại hay không hoàn toàn tùy thuộc vào bản thân người uống.
Nghĩ đến đây, y đột nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt, rũ tay đứng bên cạnh im lặng không nói.
Biên Chiêu vì viên thuốc này mà đã mấy ngày liền không nghỉ ngơi tử tế, lúc này hốc mắt đã thâm quầng. Bà uể oải ngáp một cái, hạ giọng an ủi: "Ta tự nhận mình là người giỏi dùng độc nhất, mà Lâu Thương lại được người ta cung kính gọi một tiếng thần y. Nay y độc đều đủ cả, còn có a gia ngươi vận công hộ thể cho ngươi, chết thì không chết được đâu, nhưng đến khi nào tỉnh lại, thì phải tự ngươi cố gắng thôi."
"Nếu dựa vào chính mình, vậy nhất định sẽ tỉnh lại." Sở Tôn Hành cất viên thuốc đi, dừng một chút, "Đợi lát nữa về rồi ăn."
"Sao vậy? Tiếc không nỡ ăn à?"
Sở Tôn Hành lắc đầu, chạm vào bông tuyết rơi trên mặt bàn, cười với Vân Trần: "Điện hạ khi ở trong cung từng nói, bên ngoài hoàng thành có một ngọn núi tên là Tuyết Ngọc, là một nơi ngắm tuyết thưởng cảnh rất đẹp."
"Chi bằng thừa lúc tuyết còn chưa ngừng, chúng ta qua đó xem thử?"
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 115: Tuyết trắng xóa
10.0/10 từ 48 lượt.
