Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 107: Gặp lại chốn cũ
Tính tình Cảnh Hà Tồn dễ mến, người lại lanh lợi tinh nghịch, Li phi cũng không nghiêm khắc với cậu như đối với những hạ nhân khác. Chỉ là thường ghét cậu ồn ào trong tẩm cung, liền bảo cậu đi tìm việc muốn làm gì thì làm, đừng có lải nhải bên tai bà.
Cậu có rất nhiều việc mình thích, nhưng ở trong cung lại có rất ít việc có thể làm. Dứt khoát thừa lúc còn thời gian, nghênh ngang xách trường kiếm đi trộm hết công phu của Sở Tôn Hành.
Tuyết đọng trong sân được các cung nữ quét dọn sang một bên, ánh mặt trời buổi trưa hơi chiếu vào liền tan thành vài vũng nước nông, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Cảnh Hà Tồn toát mồ hôi mỏng, vừa nhảy vừa rung rũ áo ngoài, dang hai tay đón gió đồng thời xua tan cái nóng trong người, bị hơi lạnh thổi một cái liền rụt cổ lại ngoan ngoãn mặc vào. Cậu học theo Sở Tôn Hành vung kiếm hoa rồi tra kiếm vào vỏ, cuối cùng lại liếc trộm hắn một cái, nổi hứng nghịch ngợm múa vỏ kiếm chém về phía hắn.
"Sở huynh Sở huynh! Xem ta đây!"
Sở Tôn Hành lập tức ngẩng đầu, theo phản xạ có điều kiện giơ tay đỡ một chiêu, giữa mày lập tức hơi nhíu lại. Lực của Cảnh Hà Tồn thực ra không mạnh, nhưng hắn lại không giống ngày xưa có thể tùy tay đỡ được, chân không khỏi lùi lại nửa bước, ngồi xổm chống tay xuống đất hồi lâu cũng không đứng dậy được.
"Ấy! Ấy!"
Cảnh Hà Tồn bị hắn dọa cho giật mình, mắt trợn tròn xoe, buông thõng thanh trường kiếm trên tay, kinh hô một tiếng rồi vội vàng đưa tay đỡ hắn. Chỉ là chưa đợi năm ngón tay hắn chạm vào, Sở Tôn Hành liền vụt đứng dậy vòng ra sau lưng cậu đoạt lấy thanh kiếm trên tay, ngay sau đó đánh một chưởng vào vai trái cậu, còn chưa kịp nhìn rõ động tác, cậu đã lảo đảo vài bước rồi úp mặt xuống bàn đá.
"Sở huynh huynh gạt ta!" Cảnh Hà Tồn cong người ôm bụng nhỏ bị đập vào bàn đá, hai chân đạp mạnh ngồi xuống đất không ngừng k** r*n.
Sở Tôn Hành một tay nhấc người đang nằm ườn mặt đầy tủi thân lên, nhàn nhạt cười nói: "Đây là dạy ngươi bất cứ lúc nào cũng không được lơ là cảnh giác."
Cảnh Hà Tồn bĩu môi lườm hắn một cái, Vân Trần đứng bên cạnh cửa điện cũng thở phào nhẹ nhõm, bước chân vội vã vừa bước vào sân lúc này mới thu lại, vừa đi vừa búng tay với hai người.
"A Hành đây là đang dạy hắn hay là đang dọa ta vậy?" Y véo mạnh mặt Sở Tôn Hành mấy cái, giả vờ giận dữ trầm giọng chất vấn, "Ta mấy ngày trước vừa nghiêm cấm hai người các ngươi luyện võ với nhau, sao không nghe?"
"Ngày cuối cùng thôi." Sở Tôn Hành kéo y ngồi xuống, cười với y, "Sau này sẽ không dạy nữa."
"Hả?" Cảnh Hà Tồn nghe vậy thì khó hiểu, "Sao lại không dạy ta nữa? Ta thông minh như vậy mà."
"Những gì cần dạy đều đã dạy rồi." Sở Tôn Hành nhặt thanh kiếm cậu vứt trên đất đưa cho cậu, "Sau này chăm chỉ luyện tập là được, tuyệt đối đừng lười biếng."
Cảnh Hà Tồn dùng tay áo lau sạch vết nước trên vỏ kiếm, nghe thấy lời này hì hì cười phấn chấn lên, chạy đến trước mặt Vân Trần vẫy tay ra hiệu mấy cái, cười hì hì nói: "Vậy ta luyện một đoạn cho Điện hạ xem, Điện hạ xem ta có giống Sở huynh chút nào không."
Vân Trần khẽ cười nâng mí mắt: "Chỉ cho ngươi thời gian một nén hương, lát nữa ta còn có việc phải làm."
Cảnh Hà Tồn sảng khoái được một tiếng.
Sở Tôn Hành im lặng nhìn bóng dáng cậu múa kiếm mà ngẩn người một lát, khó nhận ra khẽ nghiêng người, lấy từ trong ngực ra một chiếc túi thuốc dẹt. Thuốc Lâu Thương cho vốn dĩ chỉ còn đủ dùng một tháng, nửa tháng dư ra này hắn bẻ những viên thuốc tiết kiệm được làm đôi chia ra uống, cũng để cầm cự thêm được mấy ngày.
Hắn khẽ dịch người ra sau tránh ánh mắt Vân Trần, lúc này mới dám khẽ thở dài. Vừa nãy bị Cảnh Hà Tồn vung kiếm chém xuống thật sự khiến hắn không kịp đề phòng, liếc thấy Vân Trần đang chạy về phía sân hắn cũng không tiện ở lại tại chỗ, cố gắng vận khí đánh trả một chưởng, ngực âm ỉ đau đến giờ vẫn chưa đỡ chút nào.
Mấy ngày trước hắn lén Vân Trần gửi một lá thư về đảo, Lâu Thương hồi âm nói là khởi hành ngay đêm đó, tính ra thì cũng chỉ mấy ngày nữa là đến hoàng thành rồi. Trong túi còn lại một viên rưỡi, hắn do dự hồi lâu, lấy ra nửa viên không chút động tĩnh nuốt xuống.
Cảnh Hà Tồn thoải mái thu kiếm, chạy đến trước mặt hai người, vẻ mặt mong chờ như đứa trẻ đợi được khen: "Điện hạ, Sở huynh, thế nào? Thế nào?"
Vân Trần khẽ nheo mắt cố ý trêu cậu: "Kém xa."
"Ta biết ngay mà, Điện hạ luôn thiên vị Sở huynh!" Cảnh Hà Tồn lè lưỡi với y, thấy y muốn đứng dậy, lại hỏi dồn, "Điện hạ vừa nãy nói có việc, là muốn đi đâu?"
"Hôm nay là sinh thần mẫu phi, trong cung thứ gì mẫu phi mà chưa từng thấy qua, thưởng qua, nên ta muốn ra ngoài mua chút đồ nhỏ mới lạ hiếm có về, cũng đổi chút phong vị." Vân Trần liếc cậu một cái, "Ngươi có muốn đi không? Nếu muốn đi thì ta bảo mẫu phi cho người."
Cảnh Hà Tồn bĩu môi, trái với thường ngày lắc đầu từ chối: "Không đi đâu, lát nữa còn phải về giúp nương nương dọn chút đồ đến ngự hoa viên nữa. Ta nghe các tỷ tỷ cung nữ khác nói, nương nương vốn dĩ không thích những nơi đông người như vậy, không biết vì sao năm nay lại muốn tổ chức lớn."
Nụ cười trên mặt Vân Trần tắt ngấm, y cụp mắt xuống không nói một lời.
Li phi không thích náo nhiệt là chuyện ai cũng biết, những năm trước sinh thần đều là dùng bữa tối đơn giản với Thuận Đế trong tẩm cung cho xong. Năm nay vừa hay trùng với việc Minh Quý phi hai tháng nữa là lâm bồn, lúc này mới theo ý Thuận Đế tổ chức một bữa tiệc để hai người cùng hưởng chút hỉ khí.
"Tổ chức lớn chẳng phải vừa ý ngươi rồi sao, món ăn trong tiệc so với ngày thường tốt hơn không ít, đến lúc đó lén mang cho ngươi một chút về, cũng không uổng công ngươi cả ngày vất vả bưng cái này vác cái kia."
Vân Trần thu lại vẻ mặt, cười trêu cậu một tiếng, đợi người kia vui vẻ nhảy chân sáo trở về, mới cùng Sở Tôn Hành lên kiệu ra cung.
Nói là ra ngoài mua chút đồ vật hiếm có tặng Li phi, nhưng y cũng chỉ mua hai chiếc khóa Khổng Minh ở mấy sạp hàng ven đường rồi men theo con phố đi sâu vào bên trong.
Sở Tôn Hành đi ở phía ngoài đẩy y vào bên trong một chút: "Công tử muốn đi đâu?"
"Tìm một người, A Hành lát nữa sẽ biết." Vân Trần đáp một tiếng, thấy vẻ mặt hắn vẫn còn do dự, lại giải thích, "Ngoài đường người đông mắt tạp không tiện nói rõ, đợi đến tối ôm ngươi ngủ rồi sẽ nói cho ngươi biết ngọn ngành."
Sở Tôn Hành đã quen với những lời trêu chọc bất chợt của y, biết trong lòng y đã có tính toán, liền không hỏi nhiều, đi bên cạnh y nhàn nhã ngắm nhìn xung quanh.
Phía trước không xa, một y quán đang xảy ra náo loạn, chưởng quỹ túm cổ áo một cậu bé ném ra ngoài. Cậu bé nắm chặt mấy mảnh bạc vụn, ngã mạnh xuống đất giãy dụa một lát, vẫn cắn răng chạy lên, miệng không ngừng lẩm bẩm cầu xin điều gì đó.
Chưởng quỹ có lẽ bị cậu bé làm phiền lâu rồi rất mất kiên nhẫn, giận quá hóa cuồng vừa nói vừa định đá một cước.
"Chờ đã." Vân Trần lớn tiếng gọi một câu, tiến lên hỏi, "Đây là sao vậy? Bắt nạt một đứa trẻ làm gì, một cước này của ngươi nó chịu nổi sao?"
Cậu bé run rẩy cả người, nhìn bộ quần áo đơn giản sạch sẽ của Vân Trần không dám làm bẩn, liền cẩn thận rụt người lại bên chân Sở Tôn Hành.
"Đừng sợ." Sở Tôn Hành xoa đầu cậu bé an ủi.
Chưởng quỹ thấy khí chất hai người liền đoán là chủ tử giàu có, không vui quát đuổi đám người vây xem xung quanh, mời hai người vào nhà, vừa định kể đầu đuôi câu chuyện, liền bị Vân Trần khẽ liếc mắt ra hiệu cắt ngang lời.
"Ngươi nói." Y khẽ hất cằm về phía cậu bé.
Cậu bé rụt rè thò đầu ra từ sau lưng Sở Tôn Hành, nói năng rõ ràng, sợ hãi nhưng không hèn nhát: "Mẹ bảo con đến mua chút vỏ cây liễu về, con rõ ràng mang đủ tiền, nhưng chưởng quỹ cứ không chịu bán cho con. Nhà con cũng mở y quán ở đầu ngõ đằng trước, con biết giá."
Vân Trần khẽ nhướng mày khó nhận ra, bật cười: "Có tiền mà không bán à?"
"Trẻ con nói linh tinh!" Chưởng quỹ đập bàn đứng dậy, bất đắc dĩ chắp tay với Vân Trần, "Hai vị công tử, thật sự oan uổng cho ta rồi, những vỏ cây liễu này không phải ta không chịu bán, mà là đã bị người ta đặt hết từ trước rồi, tối nay đang chuẩn bị đưa cho người ta. Đứa trẻ này dù ta giải thích thế nào cũng không chịu nghe, cứ quấn lấy ta cả nửa canh giờ, đầu ta cũng muốn nổ tung rồi, con thỏ gấp quá còn cắn người nữa là."
Vân Trần hỏi: "Y quán tích trữ dược liệu chắc còn dư không ít, ai mà mua hết sạch vậy?"
"Vương Kỳ Vương công tử." Chưởng quỹ sợ y không biết, lại nói thêm một câu, "Cha Vương công tử là Thượng thư đại nhân đương triều đấy, ta sao dám bán đồ của ông ấy cho người khác chứ."
"Vương Kỳ?" Sở Tôn Hành chậm nửa nhịp mới nhớ ra tên tên ngốc kiêu ngạo hống hách hắn gặp ở Định Thủy Lâu trước đây, hỏi, "Hắn mua nhiều vỏ cây liễu như vậy làm gì?"
"Công tử không biết đó thôi." Chưởng quỹ nói, "Vỏ cây liễu mà vào đúng thuốc thì là thứ giảm đau thượng hạng đấy, phương pháp chế biến nhà ta khác biệt, hiệu quả so với nhà khác còn phải tăng gấp đôi. Vương công tử mấy ngày trước ngã gãy chân, chắc là đau lắm, nên mới mua về nhiều như vậy."
Vân Trần không khỏi cong khóe môi, trong lòng nghĩ thầm đáng đời, kéo cậu bé đến trước mặt: "Nhà ngươi có ai đang cần gấp thứ thuốc này không?"
"Tỷ tỷ con bị bệnh, là bệnh rất đau, mẹ nói cái này tốt cho tỷ ấy."
"Vậy nếu ta giúp ngươi mua, ngươi có thể dẫn ta đến nhà ngươi ngồi chơi không?" Vân Trần hỏi.
"Đương nhiên là được!" Cậu bé dùng sức gật đầu, "Mẹ con nói rồi, phải tận lực báo đáp những người đã giúp đỡ chúng ta."
"Vậy mới phải đạo." Giọng Vân Trần mang theo ý cười, trắng trợn thò tay vào vạt áo ngoài của Sở Tôn Hành, móc ra lệnh bài trong cung giơ lên trước mặt chưởng quỹ lắc lắc, "Còn phải làm phiền chưởng quỹ lấy ra một chút thuốc, nếu Vương công tử kia hỏi ai đã dùng thuốc của hắn, ngươi cứ nói là mấy tháng trước ở Định Thủy Lâu có gặp mặt một lần, lúc đó hắn chạy nhanh lắm."
Chưởng quỹ nhận ra chữ trên lệnh bài, biết nếu chọc giận người trong cung, e rằng việc làm ăn sau này càng khó khăn hơn. Ông ta cười khan hai tiếng, quay người vào phòng trong, lát sau lại cầm ra một gói giấy dầu.
"Đây là lượng dùng một bữa, nhà đứa trẻ này cũng là y quán, cách sắc thuốc thế nào ta không nói thêm nữa, tiền ta cũng không lấy, chỉ mong công tử đừng để bụng chuyện vừa rồi."
"Đa tạ." Vân Trần đưa gói giấy dầu cho cậu bé, dịu giọng dỗ dành, "Đi thôi."
Cậu bé chút kinh ngạc ngơ ngác nhìn gói thuốc trên tay có, ngẩng đầu nhìn người trước mặt đang cười ôn hòa bình dị, nuốt vài ngụm nước bọt, dẫn hai người đến trước cửa nhà mình.
Sở Tôn Hành dọc đường nhíu mày nhìn quanh bốn phía, lúc này mới phát hiện y quán trước mặt này vậy mà quen mắt đến lạ.
——Chính là nơi hắn từng thấy nha hoàn bên cạnh Minh Quý phi lui tới.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 107: Gặp lại chốn cũ
10.0/10 từ 48 lượt.
