Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 101


"Khi ta lần theo dấu vết đi về phía bắc có để ý thấy Giang Thắng Bình có hai thôn trang không nhỏ ở chỗ này, nếu không hoạt động cùng một lúc, nuôi vài nghìn người không thành vấn đề."


Có lẽ sợ tai vách mạch rừng, Thiệu Duyên Quân hạ giọng rất thấp, nói chuyện cũng rất hàm hồ.


Vân Trần lại lập tức hiểu ý nàng, đầu ngón tay cầm bút hất mạnh sang bên cạnh, làm bật thanh chống cửa sổ, song cửa "kẽo kẹt" mấy tiếng, sau đó liền lặng lẽ khép chặt.


Giang Thắng Bình vào thời điểm quan trọng này mua đất ở vùng ngoại ô xa xôi, e rằng bên trong nuôi không phải là người, mà là tư binh - tư binh chuẩn bị cho Vân Túc.


Mục đích phía sau không cần nghĩ cũng rõ, dưới bầu trời này ngoài ngai vàng vạn người ngưỡng mộ ra, cũng chẳng có gì đáng để ông ta mạo hiểm dưới mắt thiên tử.


Hơn nữa nếu sau này Vân Túc thật sự đoạt được ngôi vị kia, những người này tùy tay ghi vào sổ sách binh lính, ai cũng không phát hiện ra.


Vân Trần tính toán vị trí trên bản đồ, đối với chuyện này y cũng không quá bất ngờ. Trước đây ở Nam Thủy khi y tống giam Liêu Thu, Liêu Thu đã từng nói Giang Thắng Bình nuôi tư binh bên ngoài, chỉ là lúc đó y sơ ý, không đợi Liêu Thu nói hết câu đã để ông ta bị người ta g**t ch*t oan uổng.


Giang Thắng Bình giấu rất kỹ, những người y ngầm phái đi đều vô công trở về, nhưng may mắn trời giúp người, vậy mà lại để Thiệu Duyên Quân mò ra được.


Mép cửa sổ đóng chặt bị người ta dùng hòn đá ném trúng kêu lên một tiếng, Thiệu Duyên Quân đứng dậy nhìn xuống. Vân Trần biết có lẽ Song Loan ở dưới lầu thúc giục muốn đi, cho nên trước khi nàng mở lời từ biệt đã lên tiếng nhắc nhở.


"Môn chủ vừa nãy đã nhờ ta chăm sóc tốt những đệ tử còn lại của quý phái, hẳn mục đích chuyến đi này của môn chủ là mạng của Hữu tướng, nhưng ngươi đi như vậy mười phần tám chín là không được toại nguyện đâu." Vân Trần nói, "Hữu tướng dù sao cũng là trọng thần đương triều, trước không nói có thể dễ dàng bị môn chủ cắt cổ hay không, dù có thể, Bệ hạ cũng nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn."



"Đến lúc đó điều tra triệt để, ta dù có bản lĩnh thông thiên đi chăng nữa, cũng không bảo vệ được sư huynh đệ của môn chủ."


Thiệu Duyên Quân nghe vậy dừng bước không nói gì, Vân Trần nghiêm nghị vòng ra bên cạnh nàng: "Đây là việc nhà của môn chủ, ta không tiện can thiệp, chỉ là mọi việc vẫn nên suy nghĩ kỹ rồi hãy làm."


"Về phần những việc làm của Hữu tướng, nếu môn chủ tin tưởng ta thì cứ giao cho ta xử lý, lệnh bài Thanh Vũ Môn và số tiền chôn giấu ta sẽ tạm thời giữ giúp môn chủ, đợi đến khi môn chủ báo được đại thù rồi sẽ trả lại để giúp môn chủ phục hưng sư môn."


Phục hưng sư môn.


Thiệu Duyên Quân đứng lại nhìn y, không biết vì sao nghe y nói vậy mà sống mũi cay cay. Một mình cô độc lang bạt quá lâu khiến nàng nhất thời khó thích ứng với sự giúp đỡ từ người khác, ngơ ngác giãy giụa hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi gật đầu.


"...Đa tạ." Nàng hơi cúi người chào Vân Trần, suy nghĩ rồi đổi cách xưng hô, "Tứ Điện hạ là người tốt, trời cao nhất định không phụ ngài."


"Mượn lời tốt lành của môn chủ."


Vân Trần cũng đáp lễ nàng, nàng có thể đến tìm y nói những chuyện này, hẳn là cũng sớm biết thân phận Tứ Điện hạ của mình rồi.


Thiệu Duyên Quân vén tay áo chắp tay từ biệt, trước khi ra cửa lại vô tình liếc thấy vật nọ rất quen thuộc trên giường, liền hơi nghi ngờ: "Công tử vẫn còn giữ nó sao?"


"Cái gì?" Vân Trần theo ánh mắt nàng nhìn xuống sợi dây đỏ, thản nhiên mỉm cười, "Sao lại không giữ, sợi dây này của môn chủ giúp ta không ít việc đấy."


"Ồ? Một sợi dây có thể giúp được việc gì?" Thiệu Duyên Quân rất khó hiểu, "Công tử dùng nó làm gì?"



"Cũng không làm gì." Vân Trần khẽ liếc mắt nhìn Sở Tôn Hành, nhịn không được cười, "Nhàn rỗi thêm chút thú vị mà thôi."


Thiệu Duyên Quân thấy y như vậy liền trực giác không phải chuyện tốt, cũng không muốn Song Loan dưới lầu đợi lâu, dứt khoát để lại một câu "Gặp lại ở hoàng thành" rồi ra cửa.


Vân Trần tiễn nàng đến cửa, những gì cần nói y đều đã nói, nàng là người thông minh, cũng không cần lo lắng sẽ làm những chuyện bốc đồng không suy nghĩ.


Y sớm đã chuẩn bị một nhóm nhân thủ mai phục ở hoàng thành, hai thôn trang kia nhất định phải phái người đến theo dõi.


Tiện tay đóng cửa lại, y mở tấm bản đồ trên tay ra cẩn thận ghi nhớ một lượt, thứ này quan trọng không thể tùy tiện rời tay, vẫn là đợi sau này về hoàng thành đích thân giao cho Tiêu Vị Trọc thì tốt hơn. Dù sao hiện tại trong cung vẫn duy trì vẻ ngoài yên ổn, khó mà dậy nổi sóng lớn, Giang Thắng Bình cũng không đến mức vội vàng hành động ngay lúc này.


Trong vòng vài ngày, dường như tất cả những chuyện trước đây làm y phiền não đều đã có kết quả, y ngồi trên ghế mềm suy nghĩ nghỉ ngơi một lát, sau đó lại viết một phong thư bảo những người đang canh giữ ở hoàng thành đi đường vòng về phía bắc một chút, tìm một trấn nhỏ đông người rồi án binh bất động.


Thư hồi âm của Tiêu Vị Trọc là vào giờ Tỵ năm ngày sau, trên thư chỉ viết hai chữ đơn giản.


Xong rồi.


Vân Trần thở phào nhẹ nhõm, gấp lá thư lại đốt trên ngọn nến. Đã quyết định ở lại Lư Châu thêm nửa tháng, ngày nào cũng ở trong quán trọ dù sao cũng bất tiện, sau hôm đó y liền thuê một căn nhà ở khu vực yên tĩnh tạm thời ở lại.


Trong sân vang lên tiếng đánh nhau, trong đó mơ hồ còn lẫn tiếng dạy dỗ thỉnh thoảng thốt ra của Sở Tôn Hành, và tiếng lẩm bẩm vừa bực bội vừa ấm ức của một người khác.


Vân Trần cũng đã quen với cảnh này, vén rèm nhìn bóng dáng hai người trong sân nhịn không được cười.



Vân Trần đã gặp quá nhiều người căn cốt thanh kỳ ngộ tính cao rồi, Cảnh Hà Tồn tuy không xếp được vào hàng ngũ đó, nhưng ít nhiều cũng có chút thiên phú, nhiều nhất dạy sáu bảy lần cũng có thể học được ra trò.


Sở Tôn Hành xưa nay cũng không hề nghi ngờ người Vân Trần tin tưởng, cho nên Cảnh Hà Tồn muốn học, hắn liền không giấu giếm mà dạy hết.


Tuổi trẻ khí thịnh, học được chút ít liền chống nạnh cười ha hả đắc ý. Sở Tôn Hành mỗi lần thấy cậu như vậy lại vung mấy chiêu kiếm xuống, nhốt hết tiếng cười chưa dứt của cậu vào đôi hổ khẩu tê rần.


Mà thường vào lúc này, trong sân sẽ vang lên một tiếng kêu la ăn vạ——


"Điện hạ! Sở huynh đánh ta!"


Vân Trần bịt tai làm ngơ, lúc này đã vào tháng mười, thời tiết cũng lạnh rồi, y lấy một chiếc áo choàng lông thú lững thững ra sân, ngồi trên ghế nằm dưới gốc cây khoanh tay xem hai người đấu chiêu.


Tuy Sở Tôn Hành võ công cao hơn Cảnh Hà Tồn không ít, nhưng Vân Trần không yên tâm về thân thể hắn, mặc kệ Cảnh Hà Tồn có mài mòn cả lưỡi, y cũng chỉ đồng ý mỗi ngày cho họ luyện tối đa hai canh giờ, đến giờ là phải thu kiếm.


Trên bàn bày một gói lớn đồ ăn, bụng y vừa hay trống rỗng cồn cào khó chịu, vừa định rút tay ra lấy một cái, trước mặt đã đưa tới nửa miếng bánh xốp và một chén nước ấm.


"Điện hạ lót dạ trước đi." Sở Tôn Hành không biết từ lúc nào đã thu kiếm đi tới, kéo chiếc áo choàng lông thú đắp trên người y cao hơn một chút, "Đợi đến trưa quán hoành thánh bên ngoài mở cửa, ta lại đi mua chút về cho Điện hạ."


"Lát nữa đã mời đầu bếp rồi." Vân Trần kéo tay hắn đang bưng nước, ghé miệng uống một ngụm. Sai Cảnh Hà Tồn đi dẫn đầu bếp về, lại hỏi Sở Tôn Hành, "Mệt không? Mệt thì đừng dạy nữa, cậu ta cũng không vội học."


"Không sao, đỡ để cậu ấy làm phiền." Sở Tôn Hành lắc đầu cười.



Vừa tập võ xong nghỉ ngơi chính là lúc dễ bị cảm lạnh, Vân Trần nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, giũ chiếc áo choàng lông thú ra trùm kín cả người hắn.


"Ngươi nói xem vì sao cứ không vỗ béo ngươi lại được nhỉ?" Vân Trần véo má hắn xoa xoa một lúc, lại không cam lòng sờ eo hắn, "Thật thà khai báo, A Hành có phải mỗi tối trước khi ngủ đều nôn hết đồ ăn ra không?"


Mấy ngày nay y ba bữa đều thay đầu bếp đến nhà nấu, thịt cá ê hề khiến người ta hoa mắt.


Một là vì Cảnh Hà Tồn một người bằng mười người, cho ăn không no là quậy đến ong hết cả đầu. Hai là vì lâu ngày không gặp, cá nhân y cảm thấy Sở Tôn Hành gầy đi không ít, liền nghĩ muốn vỗ béo hắn thêm một vòng, vừa để mình yên tâm, vừa để đêm ôm cũng thoải mái hơn nhiều.


Sở Tôn Hành thấy y làm nũng vô lý như vậy thì bật cười, cũng cùng y đùa theo: "Béo thêm mấy vòng nữa sợ là đi không nổi mất."


"Lục Phúc công công còn đi lại được." Vân Trần bác lại hắn một câu, lời vừa dứt, nhớ đến dáng người của Lục Phúc công công lại có chút lo lắng, "Thôi vậy, béo đến mức đó cũng không được, không tốt cho thân thể, sau này về vẫn phải trông chừng công công mỗi ngày ăn ít đi."


"Ăn ít sợ là công công không chịu, ăn thanh đạm hơn là được." Sở Tôn Hành nói.


Vân Trần cũng thấy lời này có lý, liền nghiêm túc gật đầu.


Hai người không có việc gì đang nhàn nhã trò chuyện giải buồn, trên bàn lại bỗng có một con bồ câu đưa thư bay tới, Vân Trần liếc mắt một cái phát hiện ra là Vân Tế gửi đến, liền buông Sở Tôn Hành ra lấy lá thư bên trong.


Tờ giấy theo động tác của y từ từ mở ra, nội dung bên trong lại khiến sắc mặt y lập tức thay đổi.


---------------------------------------------


Lục Phúc công công ở tận trong cung còn chưa biết mình vô tình đã mất đi rất nhiều món mặn


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 101
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...