Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 91: 091: Người mẫu


Cả buổi sáng, Cốc Kiều chỉ cắm đầu gọi điện thoại. Tóc mái cô có mấy sợi vểnh ngược cả lên; hậu quả của việc tối qua cô gội đầu xong, chẳng buồn sấy đã lăn ra ngủ, lúc dậy cũng chỉ vuốt qua loa vài cái.


Chuông cửa vang lên ngay lúc Cốc Kiều vừa chốt xong đơn hàng ba nghìn chiếc áo khoác da heo qua điện thoại. Nhưng rút kinh nghiệm lần trước, cô hiểu rõ rằng chỉ khi nào áo về đến tay mình thì vụ làm ăn này mới xem như thành công. Cô bèn gọi cho Bành Châu, bảo anh ta mang séc qua, bởi toàn bộ vốn liếng cô có trong tay cũng chỉ vừa đủ để đặt cọc.


– Ai đấy ạ?


– Anh đây.


Cô vừa mở cửa đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng ngay trước mặt.


– Em chưa ăn gì phải không? Anh tiện đường mua này. 


Thấy Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân dúi ngay hộp sữa nóng và chiếc bánh kem nhung đỏ vào tay cô.


Anh nhìn mái tóc của Cốc Kiều rồi bật cười trêu:


– Đúng là tên sao tóc vậy. 


(*) Tên Kiều ở đây còn có nghĩa là vểnh lên.


Vừa nói, anh vừa đưa một tay gạt vệt kem đánh răng còn sót lại bên mép Cốc Kiều, tay kia vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa cho cô.


Cốc Kiều ngồi xuống bàn, ngửa cổ tu một hơi gần nửa hộp sữa. Nếu không uống sữa thì cô cũng không nhận ra mình đã khát khô cả cổ, hậu quả của việc nói chuyện điện thoại liền tù tì mấy tiếng đồng hồ từ lúc ngủ dậy.


Lạc Bồi Nhân đặt một chiếc phong bì lên bàn, nói:


– Đây là tiền thuê phòng, em cầm lấy đi.


Cốc Kiều liếc chiếc phong bì dày cộp, ngạc nhiên hỏi:


– Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?


– Lấy đâu ra à? Lừa gạt trộm cướp, em đoán xem anh giỏi món nào?


– Em đâu có ý đó.


– Thì cũng như em thôi, đều là tiền mồ hôi nước mắt cả đấy. Cầm lấy đi. Anh đã ra ngân hàng đổi thành phiếu ngoại hối cho em rồi. Lần trước anh chẳng bảo tiền thuê phòng cứ để anh lo là gì?


– Đợt này em có đủ tiền thuê phòng mà.


Chưa kể khoản kiếm được ở Erenhot, chỉ cần giao xong đơn hàng ba nghìn chiếc áo khoác da này là cô đã kiếm được ba mươi nghìn tệ rồi. 


Cốc Kiều cười bảo Lạc Bồi Nhân: 



– Anh đừng thấy em tiết kiệm mà tưởng em nghèo nhé. Em đang dồn vốn làm chuyện lớn đấy. Nói thật với anh, tầm tuổi em mà có được một khoản tích lũy thế này là hiếm lắm đấy. Riêng vụ này thôi, em sắp kiếm được… 


Nói đến đấy, cô giơ mấy ngón tay lên, huơ huơ trước mặt Lạc Bồi Nhân.


Cốc Kiều thừa hiểu không nên khoe của, ngoài người thân ra cô chưa từng kể cho ai nghe về thu nhập của mình. Vậy mà chẳng hiểu sao, cô lại rất muốn nói cho Lạc Bồi Nhân biết.


– Em có tiền thì càng tốt chứ sao. Thay vì chỉ giúp em lúc ngặt nghèo, anh thích góp sức để chuyện làm ăn của em suôn sẻ hơn. Cứ coi như anh hùn vốn đi. Người khác hùn vốn được, chẳng lẽ anh lại không à?


– Anh cứ cầm lấy mà dùng. Ở nước ngoài có biết bao chỗ cần đến tiền.


– Anh đâu có cao thượng đến mức đưa tiền cho em làm ăn rồi tự chịu cảnh túng thiếu chứ. Số tiền này anh đưa em cũng là khoản anh chưa dùng tới. Với lại, anh kiếm tiền vẫn dễ hơn em nhiều.


Ít nhất anh không cần phải liều mạng.


– Anh kiếm tiền dễ thật à?


– Đương nhiên.


– Vậy anh kiếm kiểu gì?


Trên đời này quả thật có những đồng tiền đến dễ dàng, nhưng muốn làm ăn mà không có chút vốn liếng lận lưng thì đâu đơn giản, nhất là ở nơi đất khách quê người.


– Em hỏi thế là định học lỏm nghề à?


Cốc Kiều vẫn không buông tha:


– Với quan hệ của bọn mình, anh cho em học lỏm một tí thì có làm sao.


– Cái này cũng cần chút kỹ thuật, em phải học một thời gian đấy. – Lạc Bồi Nhân nhại lại lời Cốc Kiều. – Với quan hệ của bọn mình, em nhất định phải nhận số tiền này. Cứ coi như anh góp vốn đi, lỗ anh chịu, còn lãi cho em hưởng hết.


Lần này, Cốc Kiều không từ chối nữa. Cô tin rằng, nếu mình đã có thể giúp người khác kiếm ra tiền, thì cũng có thể giúp Lạc Bồi Nhân thu được lợi nhuận.


Cốc Kiều nắm chặt xấp phiếu ngoại hối dày cộp trong tay, hít một hơi thật sâu rồi nhấn mạnh từng chữ với Lạc Bồi Nhân:


– Anh cứ yên tâm, không lỗ được đâu. Đợi lần sau anh về, em sẽ làm cho số tiền của anh tăng gấp đôi! 


Cô ngước lên nhìn anh, đáy mắt lấp lánh niềm hy vọng về tương lai.


– Anh không cần tiền tăng gấp đôi, anh chỉ cần lần sau về vẫn thấy em bình an vô sự thôi. Em quan trọng hơn tiền bạc nhiều.


Cốc Kiều không đáp, chỉ lẳng lặng cúi đầu ăn bánh kem. Đến khi ăn hết một nửa, cô mới ngẩng lên, nhìn Lạc Bồi Nhân và hỏi:


– Bánh ngon lắm, anh ăn thử một miếng không?


– Em ăn đi, với anh nó ngọt quá.



– Hôm nay em không dành thời gian cho anh được rồi. Đợi lần sau anh về, em nhất định sẽ… 


Cô còn phải đi ký hợp đồng, chạy tới từng xưởng gom hàng, rồi lại tranh thủ vào viện thăm bố. Cô thực sự không thể dành thời gian hiện tại cho Lạc Bồi Nhân được, chỉ đành khất lần.


Lạc Bồi Nhân ngắt lời:


– Rốt cuộc em định thất hứa đến bao giờ nữa đây? Chuyện gì cũng để lần sau. Cái “lần sau” của em quả là thuốc tiên chữa bách bệnh nhỉ.


– Em… 


Cốc Kiều chợt nhận ra mình đã nói hai chữ “lần sau” với Lạc Bồi Nhân không biết bao nhiêu lần.


– Làm việc gì đó mà em có thể làm ngay bây giờ đi, ví dụ như ăn cho xong cái bánh này chẳng hạn.


Cốc Kiều cúi gằm mặt, vội vàng ăn nốt miếng bánh, nhanh đến mức suýt bị nghẹn.


Chẳng đợi Cốc Kiều tiễn, Lạc Bồi Nhân đã cầm áo khoác lên.


– Anh đi đâu vậy?


– Đến Viện Vật lý năng lượng cao. Cũng gần bệnh viện bố em nằm, tiện thể qua thăm chú luôn, em khỏi cần đi nữa.


Nếu Trung Quốc muốn kết nối Internet thì nơi thí điểm đầu tiên chắc chắn là Viện Vật lý năng lượng cao.


Phòng 510 chất đầy áo khoác da, đến mức không có lấy một chỗ đặt chân. Trên giá treo còn móc mấy chiếc áo mẫu Cốc Kiều dùng để trưng bày, khiến cả căn phòng nồng nặc mùi da thuộc. Lúc này, trong phòng không chỉ có ba nghìn chiếc áo khoác chờ giao vào ngày mai, mà một phần phiếu ngoại hối Lạc Bồi Nhân đưa cũng đã được cô đổi hết thành áo khoác da.


Vốn dĩ hai bên đã chốt giá xong xuôi qua điện thoại, vậy mà vừa gặp mặt, gã thương nhân Mông Cổ lại giở trò ép giá. Gã dùng thứ tiếng Trung lơ lớ viện cớ vừa gặp một người bán khác chào giá rẻ hơn cô mười tệ một chiếc. Phản ứng đầu tiên của Cốc Kiều là nghĩ không đời nào có chuyện đó. Với mẫu áo khoác da như của cô, chẳng ai dại gì mà bán lỗ vốn như vậy, trừ khi là hàng tồn kho có kiểu dáng lỗi thời.


Cốc Kiều dứt khoát từ chối mặc cả. Sau cả ngày trời vật lộn với mấy nghìn chiếc áo khoác da, người cô đã ám đầy mùi da thuộc.


Trời bên ngoài đã nhá nhem tối, Cốc Kiều ngồi trên ghế, nghe cuộc gọi của Bành Châu:


– Tôi biết rồi, lại là lão Trạch khốn kiếp kia giở trò chứ gì. Lão thu mua cả đống hàng tồn giá rẻ, toàn mẫu mã từ năm ngoái chất đầy trong kho để lừa mấy tay mơ mới vào nghề. Hàng mình nhập vào đã tám mươi tệ một chiếc, trong khi hàng của lão chỉ có sáu mươi tệ. Khéo mà cái lô áo xuất sang châu Phi lần trước lão cũng tuồn cả đống hàng tồn vào rồi ấy chứ. Mấy người mới vào nghề chỉ nghe nói áo khoác da heo bán chạy chứ nào có biết kiểu dáng mốt miếc ra sao, cứ thấy rẻ là nhắm mắt nhập thôi. Mai mình tìm một phiên dịch viên tiếng Mông Cổ, nói cho gã kia hiểu rõ ngọn ngành. Anh đừng lo, hàng của mình đang bán chạy lắm. Anh đừng tìm gã vội, cứ để gã tự tìm đến mình. Lần này không đến thì lần sau cũng phải mò đến thôi. Nhỡ gã không đến thì sao á? Thì tôi bán cho người khác. Gã không mua vẫn còn đầy người muốn mua. Đến lúc gã quay lại, chưa chắc tôi đã còn hàng mà bán. Anh có biết lần này tôi đã gặp bao nhiêu dân Đông Âu với Mông Cổ dưới quán cà phê không? Phải đến một nửa trong số họ đang lăm le buôn áo khoác da đấy.


Vấn đề nằm ở chỗ, cô phải làm sao để tất cả khách nước ngoài trong khách sạn này biết mình đang kinh doanh áo khoác da.


Cốc Kiều nhìn bóng màn đêm ngoài cửa sổ, bâng quơ hỏi:


– À phải rồi, anh có biết tiệm nào bán canh cá viên ngon không?


Bành Châu ở đầu dây bên kia hồ hởi đáp:


– Chuyện khác thì tôi chịu, chứ riêng khoản ăn uống mà hỏi tôi là chuẩn bài rồi. Cô muốn ăn hôm nay hay ngày mai để tôi dẫn đi?


– Thôi khỏi, tôi đi với bạn trai.



Lần gặp trước, Bành Châu bị bạn trai Cốc Kiều gặng hỏi đủ thứ, tra khảo đến tận gốc gác dòng họ, trong khi ngay cả nghề nghiệp của Lạc Bồi Nhân là gì anh ta cũng mù tịt. Cốc Kiều đã ranh ma lắm rồi, mà bạn trai cô còn cáo già hơn cả cô.


– Anh ấy đang học bên Mỹ.


– Mỹ? Đang học á?


Bành Châu thoáng nhớ lại diện mạo và khí chất của bạn trai Cốc Kiều, quả thực trông rất ra dáng du học sinh. Thế nhưng, báo chí nhan nhản mấy vụ sở khanh đi du học rồi thay lòng đổi dạ, nên trước mặt Cốc Kiều, anh ta chẳng buồn che giấu định kiến của mình với loại người này, thẳng thừng bảo:


– Này, đừng trách tôi nói khó nghe. Con gái yêu đương là để làm gì, chẳng phải vì mong có người kề cận quan tâm, chăm sóc mình hay sao? Hai người yêu xa thế kia, cậu ta có muốn lo cho cô cũng đành lực bất tòng tâm. Tôi nói thật, nếu là người có trách nhiệm thì cậu ta nên…


– Anh ấy rất có trách nhiệm, chuyện này không mượn anh phải lo. – Cốc Kiều đảo mắt khắp căn phòng ngập tràn áo khoác da, rồi nói tiếp. – Với tư cách một cổ đông có trách nhiệm, nhiệm vụ cấp bách hiện tại của anh là luôn phải mở điện thoại để tôi có thể gọi bất cứ lúc nào.


Bành Châu toan nói thêm gì đó, nhưng Cốc Kiều đã dứt khoát chào tạm biệt khi cuộc gọi vừa nhảy sang giây thứ năm mươi chín.


Chuông cửa vang lên. Đoán là Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều vội vàng đẩy giá treo đầy áo khoác da vào sát tường.


Vừa bước vào, Lạc Bồi Nhân đã thấy áo khoác da chất đầy phòng. Rõ ràng Cốc Kiều đã nhập hàng nhưng chưa bán được, ứ đọng nhiều thế này chỉ có thể là do vấn đề giá cả.


Nụ cười vẫn nở trên môi Cốc Kiều, dễ khiến người ta lầm tưởng rằng cô đang phải gắng gượng cười.


Lạc Bồi Nhân nhớ lại, chiều nay khi đến Trung Quan Thôn, anh thấy không ít người mặc áo khoác da, có vẻ như năm nay mặt hàng này đang là mốt.


Anh trấn an Cốc Kiều:


– Em đừng sốt ruột, chắc chắn sẽ bán được thôi. Việc duy nhất em cần làm bây giờ là cho mọi người biết em đang bán áo khoác da. 


Rồi anh lia mắt qua những chiếc áo trên giá, nói tiếp: 


– Ngày mai em tìm một người mẫu bên trường Sân khấu Điện ảnh, nhờ cậu ta mặc áo của em chụp vài tấm ảnh, rồi in thành áp phích lớn dựng trước cửa. Chỉ cần em đặt được tấm áp phích đó trước cửa khách sạn nửa ngày thôi là coi như đã quảng cáo thành công rồi.


Cốc Kiều đăm đăm nhìn Lạc Bồi Nhân. Thực ra, ngay khoảnh khắc anh bước vào, nhìn thấy vóc dáng ấy, cô đã nảy ra ý tưởng chụp ảnh quảng cáo. Chiếc áo khoác da heo giá nhập chỉ tám mươi tệ này mà khoác lên người Lạc Bồi Nhân trông sẽ sang trọng gấp bội.


– Anh đã đặt vé máy bay thứ Tư tuần sau rồi, đợi bố em ra viện là anh đi. Sáng mai anh đi tìm người chụp ảnh cho, em cứ đưa áo cho anh là được.


Cốc Kiều vội nói:


– Không cần phiền phức thế đâu ạ.


– Có gì đâu mà phiền.


– Ý em là mình không cần tìm người khác… Anh làm người mẫu cho em được không?


Lời đề nghị của Cốc Kiều khiến Lạc Bồi Nhân suýt bật cười.


– Em thật là… khéo tiết kiệm chi phí thật đấy. Chuyện này chẳng đáng bao nhiêu, tiền nong không thành vấn đề, cứ để anh lo.



– Em có phải vì tiếc tiền đâu!


– Vậy thì vì cái gì?


– Em kinh doanh quần áo nên từng tiếp xúc với vô số người rồi, nhưng chưa từng thấy ai có bờ vai, dáng cổ và vòng eo chuẩn người mẫu như anh cả. Em dám cá là chẳng ai mặc đẹp hơn anh đâu.


Lời nhận xét của Cốc Kiều hoàn toàn xuất phát từ góc độ của một người bán quần áo. Kiểu đánh giá này không cần gì khác ngoài con mắt nhà nghề được tôi luyện qua nhiều năm. Ấy thế mà, ánh mắt đáp lại của Lạc Bồi Nhân bỗng khiến Cốc Kiều nhớ đến vài chuyện khác, như thể lời khen của cô không hề đơn thuần chút nào.


Dẫu má đã đỏ bừng, Cốc Kiều vẫn hơi ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân, ra sức thuyết phục:


– Người khác chụp chắc chắn không đẹp bằng anh đâu. Vả lại anh cũng góp vốn mà, đây là việc làm ăn của chúng ta. Chẳng lẽ anh không muốn chuyện kinh doanh của mình suôn sẻ hơn sao?


Trong thâm tâm, cô đã sớm tính toán sẽ gộp khoản chi phí tiết kiệm được này vào phần vốn góp của Lạc Bồi Nhân.


Việc làm ăn của chúng ta? Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ coi đây là việc làm ăn của mình. Với anh, đây là việc làm ăn của Cốc Kiều. Thua lỗ anh gánh, còn sinh lời anh chẳng định chia chác gì.


Lạc Bồi Nhân từ chối Cốc Kiều không hẳn vì anh thấy đây chẳng phải việc của mình, mà bởi anh không tài nào chấp nhận được việc gương mặt mình xuất hiện trên bất kỳ quảng cáo trang phục nào, dù cho nó không đi kèm những dòng khẩu hiệu kiểu như “Áo khoác da heo mẫu mới nhất, mua số lượng lớn có giá ưu đãi”.


Lạc Bồi Nhân từ chối thẳng thừng:


– Em dẹp ngay ý nghĩ đó đi. Ngày mai anh sẽ tìm người chụp quảng cáo cho em.


– Anh họ à… 


Cốc Kiều đã sớm mường tượng ra dáng vẻ Lạc Bồi Nhân khi khoác lên mình chiếc áo da của cô. Cô tin chẳng cần nhiều lời, chỉ một tấm ảnh thôi cũng đủ để đám thương nhân Mông Cổ và Đông Âu nhận ra mẫu áo khoác da này đáng đồng tiền bát gạo đến mức nào.


Bây giờ Cốc Kiều chỉ gọi hai tiếng “anh họ” trong hai trường hợp: một là khi muốn giả vờ mối quan hệ của họ hoàn toàn trong sáng, hai là khi có việc cần cầu cạnh Lạc Bồi Nhân…


Lúc này, ở đây chỉ có hai người, đương nhiên không cần giả vờ, vậy thì chỉ có thể là vế sau.


Lạc Bồi Nhân nhìn khẩu hình của Cốc Kiều khi cô thốt ra hai từ ấy.


Nhưng hai tiếng “anh họ” này cũng chỉ có tác dụng trong những tình huống nhất định mà thôi.


Cốc Kiều tiếp tục nài nỉ:


– Em chỉ treo trong phòng khách sạn thôi, thậm chí không dán ngoài cửa luôn, thế được không anh? Chỉ khách mua áo của em mới nhìn thấy. Anh yên tâm, sẽ không có người quen nào trông thấy đâu.


Cô hơi ngẩng đầu nhìn anh, chờ mong sự chấp thuận của anh.


Lạc Bồi Nhân không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.


Ánh mắt Cốc Kiều dời sang những chiếc áo khoác trên giá. Cô nhìn chiếc áo giá nhập tám mươi tệ của mình mà thở dài. Có lẽ chính vì anh chưa bao giờ mặc loại quần áo này nên mới có thể khiến một món đồ tám mươi tệ trông như tám trăm tệ. Quả là một nghịch lý.


Nhưng rồi cô nhanh chóng mỉm cười, nói:


– Thôi để em tìm người chụp, anh không cần bận tâm đâu ạ.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 91: 091: Người mẫu
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...