Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 82: 082: Anh trông bố em cho


Mái tóc ngắn mới cắt của Cốc Kiều đã khoe trọn chiếc cổ cao thanh mảnh. Khi Lạc Bồi Nhân đưa tay mân mê đuôi tóc, ngón tay cái khẽ miết lên gáy cô. Vết chai nơi đầu ngón tay anh cọ vào da thịt khiến Cốc Kiều thấy nhồn nhột.


Cầu thang thỉnh thoảng vẫn có người qua lại, chẳng hiểu sao trễ vậy rồi mà vẫn còn ai lên xuống. Ánh đèn hành lang vừa vặn rọi thẳng vào mặt Cốc Kiều. Lạc Bồi Nhân rụt tay về, đút vào túi áo khoác rồi cúi xuống nhìn cô.


Cốc Kiều hơi ngẩng đầu nhìn anh. Không khí nơi đây vốn khô hanh, cộng thêm dạo này cứ tất bật ngược xuôi nên đôi môi cô cũng khô nẻ, hiện rõ mấy đường vân dọc. Có điều, vì chẳng mấy khi soi gương kỹ càng nên chính cô cũng không nhận ra, mãi đến khi bị Lạc Bồi Nhân nhìn chăm chú, cô mới vô thức l**m môi.


– Lát nữa anh vào thăm bố em xong sẽ đưa em về khách sạn nghỉ. Anh đặt phòng rồi…


Cốc Kiều chợt nhớ đến những lời mình nói với Lạc Bồi Nhân lần trước, mặt thoáng ửng hồng, từ chối:


– Hôm nay không được đâu ạ. Bố em đang cần em trông, với cả lúc này mà…


Lạc Bồi Nhân nhìn đôi môi cô rồi chợt bật cười:


– Em nghĩ đi đâu thế hả? Về khách sạn nghỉ đi, tối nay anh ở lại trông bố em cho.


– Anh ở lại trông á? 


Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi lại, chẳng còn bận tâm đến chuyện ngượng ngùng vì những suy nghĩ ban nãy nữa. Sự kinh ngạc đã hoàn toàn lấn át mọi cảm xúc khác.


Lạc Bồi Nhân đáp bằng giọng thản nhiên, như thể việc anh ở lại bệnh viện là chuyện hết sức bình thường:


– Bố em có vẻ không ưa anh lắm. Em phải cho anh cơ hội gỡ điểm với chú ấy chứ.


Chuyện này còn làm Cốc Kiều kinh ngạc hơn cả khi nghe Lạc Bồi Nhân nói muốn ở lại bệnh viện trông bố mình, bởi cô chưa từng thấy anh cố tình đi lấy lòng ai bao giờ.


Tưởng anh vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước đến nhà mình, cô vội giải thích:


– Thật ra bố em không hề có ác cảm gì với anh cả. Bố em quý người có học thức lắm…


Cốc Kiều không cho rằng mình đang nói dối. Bởi lẽ, nếu Lâu Đức Dụ không coi trọng người có học thức thì cớ gì mỗi lần nghĩ đến chuyện cô không thể vào đại học, ông lại lẳng lặng quay lưng đi ra sân, rít lấy rít để điếu thuốc lá cuốn rẻ tiền cơ chứ?


– Thế thì anh càng phải ở lại.


– Nhưng mà…



– Không nhưng nhị gì cả. Toàn đàn ông với nhau, có gì bất tiện đâu.


Lạc Bồi Nhân hơi khom người xuống, để tầm mắt mình ngang bằng với Cốc Kiều rồi nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi vặn:


– Hay em chê anh chân tay lóng ngóng, không chăm nổi bố em?


Cốc Kiều chưa kịp trả lời, Lạc Bồi Nhân đã nói tiếp:


– Thôi mình vào đi, kẻo bố em lại ra tận đây tìm bây giờ.


Đúng lúc Lâu Đức Dụ vừa xỏ một chân vào dép thì nghe tiếng chào:


– Cháu chào chú Lâu ạ.


Thoáng nhìn khuôn mặt Lâu Đức Dụ, Lạc Bồi Nhân biết ngay tình hình nghiêm trọng hơn lời Cốc Kiều kể nhiều. Anh cúi xuống, thấy bộ chăn chiếu gấp gọn dưới gầm giường, liền đoán ra mấy hôm nay cô đều ngủ vạ vật ở đây.


Lâu Đức Dụ ậm ừ đáp lại. Thằng nhóc này quả thật lúc nào xuất hiện cũng chải chuốt bảnh bao.


– Cảm ơn cậu đã cất công đi đường xa đến thăm tôi. Tôi không sao, nằm vài bữa là khỏe thôi. – Lâu Đức Dụ nói rồi chuyển sang giọng quan tâm của bậc cha chú. – Tối nay cậu ngủ ở đâu? Về sớm đi kẻo đêm hôm gió máy.


– Mấy hôm nay Cốc Kiều chăm chú cũng vất vả rồi. Tối nay có cháu ở đây, cứ để cháu trông giúp cô ấy một đêm.


Nghe Lạc Bồi Nhân ngỏ ý muốn ở lại chăm mình, Lâu Đức Dụ như gặp rắn rết, vội xua tay rối rít từ chối:


– Thôi thôi, không cần đâu.


– Chú đừng khách sáo. Tối nay cứ để cháu ở lại đây trông chú, còn Cốc Kiều về khách sạn nghỉ ngơi ạ. Mai là sinh nhật cô ấy rồi, chắc chú cũng không muốn con gái mình phải đón tuổi mới trong bệnh viện đâu nhỉ?


Lâu Đức Dụ thừa biết thằng nhóc này đang khích tướng mình. Dĩ nhiên ông muốn cho Cốc Kiều được nghỉ ngơi, ở bệnh viện ngay cả tắm rửa cũng bất tiện. Mai là sinh nhật cô rồi, lẽ nào ông lại muốn con mình phải đón tuổi mới ở đây? Chuyện này mà còn cần người ngoài phải nhắc ư? Hơn ai hết, chính ông mới là người mong Cốc Kiều được nghỉ ngơi đàng hoàng nhất. Thế nhưng, để thằng nhóc này chăm mình thì ông chịu đời không thấu thật. Mà lỡ đuổi cả hai đứa đi, đêm hôm nhỡ có chuyện gì thì…


Lâu Đức Dụ bắt đầu ngờ rằng đây là âm mưu của thằng nhóc họ Lạc này, có khi anh chỉ đang chờ ông từ chối cũng nên.


Lâu Đức Dụ cắn răng, cười đáp:


– Thế thì làm phiền cậu nhé.


– Không phiền gì đâu ạ.



– Anh không rành khu nội trú lắm, em dẫn anh đi một vòng làm quen nhé.


– Hay anh cứ để em trông cho, anh về khách sạn nghỉ ngơi đi…


Lâu Đức Dụ vội ngắt lời Cốc Kiều:


– Kiều à, mày tới khách sạn ngủ đi. Nếu cậu Lạc đã có lòng ở lại bệnh viện thì mình đừng phụ ý tốt của người ta.


– Vậy để Cốc Kiều dẫn cháu đi xem một vòng khu nội trú, rồi cháu sẽ đưa cô ấy về khách sạn. – Lạc Bồi Nhân cúi xuống xem đồng hồ. – Chú cứ yên tâm, muộn nhất là chín rưỡi cháu sẽ quay lại.


Nhẩm tính cả đi lẫn về cũng chỉ mất khoảng một tiếng, nếu về đúng giờ thì sẽ không thể xảy ra chuyện gì được. Nghĩ vậy, Lâu Đức Dụ gần như giục giã:


– Thế cậu đi sớm về sớm nhé.


Câu nói này nghe cứ như thể chính ông đang mong Lạc Bồi Nhân nhanh chóng quay về chăm sóc mình vậy.


Thấy hai người đàn ông đã tự bàn bạc xong xuôi, Cốc Kiều cũng không tiện nói thêm gì.


Chuyến đi đến Erenhot lần này, Cốc Kiều vốn định đi nhanh về nhanh nên chỉ mang theo hai chiếc áo bành tô bộ đội. Giờ vẫn đang trong thời gian bật máy sưởi, thế nên ở bệnh viện cô chỉ mặc một chiếc áo len. Lúc ra ngoài, cô mới khoác thêm chiếc bành tô vào. Chiếc áo rộng thùng thình, nuốt chửng mọi đường cong trên cơ thể cô.


Thấy Cốc Kiều chuẩn bị đi, Lâu Đức Dụ liền nhắc:


– Đội mũ vào.


– Thôi ạ, có lạnh lắm đâu.


Lâu Đức Dụ vẫn khăng khăng bắt cô đội cho bằng được:


– Đêm xuống gió to đấy, đội vào không lại đau đầu, mày vừa mới gội đầu xong.


Đợi hai người đi khỏi, bệnh nhân cùng phòng mới quay sang bắt chuyện với Lâu Đức Dụ:


– Con gái với con rể bác trông đẹp đôi quá.


– Chúng nó đã cưới xin gì đâu.


– Chưa cưới mà đã hết lòng với bác thế này thì lại càng hiếm thấy đấy.



Lâu Đức Dụ thở dài một hơi rõ mạnh, cú thở dài ấy mạnh đến mức khiến cơ mặt ông đau buốt.


Cốc Kiều xỏ đôi bốt thô kệch, khoác áo bành tô bộ đội, vơ lấy cái mũ rồi bước ra ngoài. Vì mong có thêm chút thời gian riêng tư với Lạc Bồi Nhân, cô đi như chạy trên hành lang bệnh viện, nhanh đến độ tà áo như muốn cuốn cả gió theo.


Bước chân Cốc Kiều chỉ chậm lại khi cô ra khỏi tòa nhà nội trú. Cô ngước lên, bất chợt nhận ra trước mắt là cả một bầu trời đầy sao. Từ lúc vào bệnh viện đến giờ, cô chưa từng nghĩ đến chuyện ngước mắt lên ngắm bầu trời lấy một lần.


– Sao đêm nay sáng thật đấy.


Lạc Bồi Nhân cầm lấy ngón tay Cốc Kiều vẽ một dải sao trên trời, nói:


– Chòm sao của em ở gần dải sao này này, nhưng giờ mắt thường không thấy rõ được đâu. Mùa thu trời trong nhìn sẽ rõ hơn. Để sau này anh dùng đèn laser chỉ cho em xem.


– Thế chòm sao của anh ở đâu?


Lạc Bồi Nhân lại nắm tay Cốc Kiều chỉ về một hướng khác trên bầu trời, cô cũng đưa mắt nhìn theo. Cốc Kiều ngửa đầu ngắm bầu trời, ánh mắt lướt từ vì sao này sang vì sao khác. Trước đây, cô chỉ ngắm bầu trời sao một cách chung chung, thấy vì sao nào cũng na ná nhau, nhưng giờ đây mọi thứ đã hoàn toàn khác.


Quãng đường từ khu nội trú ra cổng bệnh viện chẳng xa xôi gì, nhưng họ lại đi rất lâu mới tới. Đêm se lạnh, thế mà ngón tay Cốc Kiều lộ ra ngoài hồi lâu mà chẳng hề giá buốt, bởi chúng đã được một bàn tay khác bao trọn lấy.


Trời bỗng nổi gió, Lạc Bồi Nhân bèn cầm chiếc mũ trên tay Cốc Kiều đội lên cho cô. Mái tóc ngắn không còn búi tóc phía sau khiến chiếc mũ hơi rộng. Dưới ánh sao, anh ngắm cô gái tóc ngắn đội mũ rộng, mặc áo bành tô bộ đội thùng thình, chân đi đôi bốt đế dày.


– Anh không quen nhìn em thế này ạ?


Thay cho câu trả lời, Lạc Bồi Nhân chỉ kéo tay Cốc Kiều đút vào túi áo khoác của mình rồi nắm chặt lấy tay cô bước tiếp.


– Em gầy đi rồi.


– Đâu có.


– Lần này nắm tay anh thấy khang khác lần trước.


– Vậy ạ? 


Chính Cốc Kiều cũng không nhận ra.


Hai người bắt taxi. Vừa lên xe, Cốc Kiều liền hỏi bác tài xem ở đây có món gì ngon. Lạc Bồi Nhân đã lặn lội tới đây thăm cô, dĩ nhiên cô không thể để anh đi một chuyến công cốc.


Bác tài nhiệt tình giới thiệu nào là dê nướng nguyên con, canh lòng dê, rồi cả xíu mại thịt dê…



Cốc Kiều thấy hơi tiếc cho Lạc Bồi Nhân, sao trên đời lại có người kén ăn như anh chứ? Cô liếc sang anh, ngắm nghía đường viền môi. Đây là một người đàn ông góc cạnh, đến cả đôi tay cũng chẳng ăn nhập gì với từ mềm mại.


Ban đầu, Cốc Kiều còn trò chuyện qua lại với bác tài, nhưng dần dà cô cũng im lặng, lắng nghe ông độc thoại.


Trong lúc đó, Lạc Bồi Nhân lại nhét tay Cốc Kiều vào túi áo khoác của mình. Anh mân mê những ngón tay cô, cảm nhận sự đổi khác. Bàn tay cô đã gầy đi, lại bị những cơn gió khắc nghiệt phương Bắc làm cho khô ráp hơn trước. Kỳ thực, ban đầu chính Cốc Kiều cũng không nhận ra tay mình đã thay đổi nhiều như thế, mãi cho đến khi được Lạc Bồi Nhân tỉ mẩn v**t v*, cô mới cảm nhận rõ ràng.


Lạc Bồi Nhân dường như không chỉ đơn thuần v**t v* tay cô mà còn đang cảm nhận cả con người cô thông qua việc này. Cứ như thể tất cả những điều cô chưa nói đều nằm trọn trong bàn tay anh đang nắm. Bàn tay anh lướt trên lòng bàn tay cô, miết nhẹ các đầu ngón, rồi len vào những kẽ tay, như muốn dò tìm những tâm sự cô chưa chia sẻ mà anh hằng khao khát được biết.


Dường như vào một khoảnh khắc nào đó, anh đã hiểu ra điều gì, để rồi sự dò dẫm ban đầu dần hóa thành niềm xót thương.


Bàn tay Cốc Kiều dần ấm lên, và những cơn sóng cảm xúc trong cô cũng không ngừng cuộn trào. Cô cũng chậm rãi dùng những ngón tay mình để để tìm hiểu Lạc Bồi Nhân. Dù không chạm tới những điểm yếu trong lòng anh, cô lại dần cảm nhận được khát khao mà anh vẫn luôn che giấu.


Và khi cô đáp lại bằng cái chạm nhẹ vào lòng bàn tay, anh đã siết mạnh đến mức suýt làm cô đau nhói. Anh mạnh bạo đan những ngón tay mình vào tay cô, day miết không ngừng trong lòng bàn tay nhỏ bé. Nhưng rồi ngay sau đó, anh lại chuyển sang v**t v* đầy dịu dàng.


Xe dừng trước một khách sạn nằm giữa ga tàu và bệnh viện, có lẽ đây là khách sạn tốt nhất của thành phố này.


Thì ra, trên đường từ ga tàu đến bệnh viện, Lạc Bồi Nhân đã đi ngang qua nơi này và bảo tài xế dừng xe để vào đặt phòng trước.


Lúc Cốc Kiều bước xuống xe, lòng bàn tay cô đã rịn một lớp mồ hôi mỏng. Sau khi xuống xe, Lạc Bồi Nhân chỉ nắm hờ lấy tay cô, lỏng lẻo đến độ cơn gió đêm có thể lùa qua kẽ tay họ.


Vừa đến cửa khách sạn, Lạc Bồi Nhân liền buông tay khiến Cốc Kiều thoáng thấy hụt hẫng. Anh móc chìa khóa phòng từ trong túi áo khoác ra, đưa cho cô rồi nói:


– Quà sinh nhật của em đặt trên chiếc bàn dài ngay cửa đấy. Nhưng anh mong sáng mai ngủ dậy em hẵng mở, thế mới đúng là quà sinh nhật chứ.


Cả hai cứ thế đứng lặng trước cửa, giữa dòng người tấp nập qua lại. Cuối cùng, chính Lạc Bồi Nhân là người chào tạm biệt trước:


– Em vào đi.


Vừa bước vào sảnh khách sạn, Cốc Kiều đã thấy ngay tấm biển lớn với dòng chữ: “Nam nữ thuê chung phòng vui lòng xuất trình giấy đăng ký kết hôn.” Hễ có cặp đôi nào bước vào, nhân viên lễ tân đều hỏi ngay chuyện này. Khi đi đến cửa thang máy, Cốc Kiều ngoảnh lại thì thấy Lạc Bồi Nhân vẫn đứng yên tại chỗ. Cô bèn giơ tay lên, vẫy chào anh.


Cốc Kiều dùng chìa khóa mở cửa phòng. Đây là một phòng suite, trong phòng tắm có cả bồn tắm lớn. Trên chiếc bàn ngay lối vào là một hộp quà dài được thắt nơ cẩn thận, nhưng cô không mở ra ngay. Thay vào đó, cô đi thẳng đến bên cửa sổ, kéo rèm ra, dõi mắt tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong màn đêm.


Lạc Bồi Nhân không bắt taxi mà rảo bước trên con phố xa lạ. Dù bị những cơn gió lạnh buốt từ bốn phương tám hướng táp vào người, anh vẫn sải những bước dài với dáng đi thẳng tắp, chẳng hề co đầu rụt cổ vào trong áo như những người đàn ông khác.


Lâu Đức Dụ nãy giờ vẫn không ngừng liếc nhìn đồng hồ. Kim đồng hồ vừa nhích đến chín rưỡi thì ông trông thấy Lạc Bồi Nhân.


Chưa bao giờ Lâu Đức Dụ mừng rỡ khi thấy anh như lúc này. Gương mặt đầy vết thương của ông giãn ra, nở nụ cười trông phát tội, nói:


– Về rồi đấy à!


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 82: 082: Anh trông bố em cho
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...