Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 7: 007: Anh họ
Vốn dĩ ông Tiền lái xe ra sân bay đón Lạc Bồi Nhân, nhưng khi rời khỏi sân bay, anh lại là người ngồi sau vô lăng.
Khi Lạc Bồi Nhân ngỏ ý muốn lái, phản ứng đầu tiên của ông Tiền không phải là ái ngại, mà là nghi ngờ về tay lái của anh. Vậy mà lúc vô lăng thực sự nằm trong tay Lạc Bồi Nhân, chiếc xe lại lướt đi êm ru rồi nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ trong thành phố, khiến ông Tiền phải thầm thắc mắc không rõ anh đã luyện tập ở đâu. Vốn xuất thân là lính lái xe trong quân ngũ nhiều năm trước khi làm tài xế riêng, ông Tiền rất tự tin vào tay lái của mình, thế mà dù nhìn với cặp mắt của dân trong nghề, ông cũng chẳng tìm ra được điểm nào để chê Lạc Bồi Nhân.
Ông Tiền đoán có lẽ anh đã luyện tập ở nhà mẹ. Ông chỉ loáng thoáng nghe nói vợ cũ của ông chủ hiện đang ở bên Singapore, giàu nứt đố đổ vách nên chắc trong nhà có cả đống xe.
Tổ tiên đằng ngoại của Lạc Bồi Nhân vốn xuất thân bần hàn, vì kế sinh nhai mà phải lưu lạc xuống Nam Dương từ thế kỷ trước, bắt đầu mở một tiệm tạp hóa nhỏ rồi từng bước gây dựng cơ nghiệp. Đến đời ông ngoại anh thì ông đã thành người chưa từng biết đến cảnh túng thiếu. Bấy giờ, Singapore vẫn còn là thuộc địa của Anh. Dù gia đình đã định cư ở đây nhiều năm, ông ngoại anh vẫn luôn xem mình là người Trung Quốc. Thuở niên thiếu, tuy sống trong cảnh đủ đầy nhưng ông lại sinh lòng phẫn uất trước những bất công và nghèo đói mà đồng bào phải gánh chịu. Mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ, ông đã một mình đem hết những vật quý giá trong nhà đi cầm cố lấy tiền, rồi không một lời từ biệt, lặng lẽ trở về quê hương tham gia kháng Nhật. Bấy giờ là đầu những năm ba mươi, cuộc kháng chiến trên toàn cõi Trung Quốc còn chưa bùng nổ. Ông ngoại rời nhà hồi mới mười mấy tuổi, cho đến tận ngày Nhật Bản đầu hàng thì ông đã ngoài ba mươi. Trong suốt quãng thời gian ấy, ông đã gặp gỡ và nên duyên với một nữ sinh có cùng lý tưởng, sau đó cùng nhau sinh ra mẹ của Lạc Bồi Nhân. Chẳng ai rõ trong những năm tháng cưới vợ sinh con xa xứ, ông có phút nào chạnh lòng nhớ đến bố mẹ hay không. Có lẽ, chỉ đến sau ngày thắng lợi, cảnh nhà nhà sum họp mới khơi gợi nỗi nhớ nhà trong ông, thôi thúc ông về thăm gia đình.
Ông ngoại là con trai út, từ thuở lọt lòng đã được mẹ hết mực cưng chiều, nâng niu như báu vật. Kể từ ngày cậu con trai yêu quý bặt vô âm tín, bà đổ bệnh liệt giường, nhưng vẫn gắng gượng cầm cự cho đến tận khi ông trở về mới yên lòng nhắm mắt. Ngày về cũng là ngày ông ngoại nhận ra cảnh còn người mất. Trong thời kỳ Singapore bị quân Nhật chiếm đóng, bố của ông ngoại vì quyên góp cho cuộc kháng chiến mà bị sát hại trong một cuộc thảm sát quy mô lớn, toàn bộ gia sản cũng bị quân Nhật tịch thu. Người anh cả của ông ngoại vì cú sốc này mà suy sụp tinh thần, từ đó không gượng dậy nổi. Còn người anh thứ hai phải trồng khoai sắn để nuôi sống cả gia đình.
Không rõ giữa máu hiếu thảo và máu kinh doanh chảy trong người ông ngoại, bên nào đã thức tỉnh trước. Sau khi lo liệu tang sự cho mẹ xong xuôi, ông ngoại lại về Trung Quốc một chuyến nữa. Lần này, ông định bụng đưa vợ con sang Singapore để cùng gầy dựng lại gia nghiệp. Thế nhưng, nỗi lưu luyến quê nhà của bà ngoại còn sâu đậm hơn cả ông, thành thử chỉ có mình ông đơn độc quay lại Singapore, còn bà và mẹ của Lạc Bồi Nhân thì ở lại trong nước. Từ đó đôi ngả chia ly, mãi cho đến ngày bà ngoại nhắm mắt xuôi tay, hai người chưa từng gặp lại nhau.
Bà ngoại bảo Lạc Bồi Nhân giống ông ngoại, nhưng anh lại chẳng thấy thế. Lần đầu tiên Lạc Bồi Nhân theo mẹ sang Singapore thăm họ hàng, ông ngoại anh đã là một ông lão đúng nghĩa. Ông đã đi bước nữa và có con đàn cháu đống. Cậu bé Lạc Bồi Nhân tám tuổi khi ấy đứng giữa bọn họ, chỉ cảm thấy không sao quen được. Nền giáo dục cậu thụ hưởng từ nhỏ khiến cậu không tài nào chấp nhận nổi cảnh mình ngồi ăn mà lại có người đứng hầu sau lưng. Trong khi những người khác lại coi đó là chuyện thường tình, thậm chí còn thấy thiếu vắng nếu không có, và mẹ cậu cũng nhanh chóng hòa nhập với nếp sống ấy.
Về sau, mẹ của Lạc Bồi Nhân đã vượt qua tất cả anh chị em để trở thành người thừa kế duy nhất của gia tộc, một chuyện đến giờ vẫn khiến các cậu của anh cảm thấy căm tức và khó hiểu. Mẹ anh chẳng hề bận tâm đến những lời dị nghị sau lưng của đám em trai, bởi lẽ một khi gặp mặt, họ đều răm rắp kính sợ bà. Điều duy nhất khiến bà không hài lòng chính là con trai mình, đứa con trai không hề tỏ ra tôn trọng hay nể sợ chút nào trước những thành quả mà bà đã nỗ lực đạt được.
Bà Liêu cho rằng mấu chốt của vấn đề nằm ở việc bà chỉ có mỗi một đứa con trai. Lạc Bồi Nhân là người thừa kế duy nhất của bà, có lẽ anh đã mặc định rằng mọi thứ của mẹ rồi sẽ thuộc về mình, mà những gì có được quá dễ dàng thì ai thèm trân trọng chứ? Gặp phải những bà mẹ mềm lòng khác, có lẽ họ đã cho qua, vì dẫu sao cũng chỉ có một đứa con, sau này chẳng thể có thêm nữa. Nhưng bà Liêu không phải là một người mẹ bình thường. Mỗi khi con trai qua thăm, bà cho anh tận hưởng mọi lạc thú mà tiền bạc có thể mang lại, hào phóng tặng quà cho anh, nhưng lại tỏ ra bủn xỉn về mặt tiền bạc. Bà nói với con trai rằng, tiền bạc cũng như tự do, sẽ không bao giờ tự dưng dâng tận tay, con phải tự mình nỗ lực giành lấy chúng.
Lạc Bồi Nhân không về nhà ngay mà lái xe đến thẳng nhà bà Liên. Anh nghe ông Tiền kể rằng bà Liên bị ngã cầu thang nên đang dưỡng bệnh ở nhà con gái.
Căn nhà nhỏ này vốn do chính bà Liên bỏ tiền ra mua để dưỡng già, bình thường con gái và con rể bà vẫn ở đây. Thế nhưng, bà lại nói với người ngoài rằng căn nhà này là do con rể làm ăn phát đạt tự mua được.
Lạc Bồi Nhân biết đây là nhà của bà Liên, nhưng chỉ giữ trong bụng chứ chưa bao giờ vạch trần, lại càng không kể với bất kỳ ai.
Anh dặn ông Tiền cứ đợi ngoài cổng, anh vào mười phút sẽ ra ngay.
Nghe tin Lạc Bồi Nhân đến, con gái bà Liên vội nhận lấy giỏ trái cây, khách sáo mời anh vào phòng mẹ mình rồi tất tả đi pha trà và rửa trái cây. Vải thiều vốn không được bày sẵn trên bàn, giờ mới đặc biệt mang ra đãi khách quý.
Bà Liên ở trong một phòng ngủ rất rộng rãi, giường kê đối diện với một chiếc ti vi màu đời mới, cạnh bên là một cặp sô pha đơn và bàn trà. Thấy Lạc Bồi Nhân tới, bà Liên vội chống tay ngồi dậy, cười nói:
– Cậu về rồi đấy à! Cũng tại thân già này, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn ân hận, chẳng hiểu sao lúc đó lại bất cẩn như thế, gây không biết bao nhiêu phiền hà cho gia đình. Cô chủ bên Singapore vẫn khỏe chứ ạ?
Bà Liên đã đến nhà bà Liêu làm việc từ khi bà Liêu hãy còn là một cô bé. Mãi cho tới lúc bà Liêu thành gia lập thất, sinh hạ Lạc Bồi Nhân, bà lại được mời về lần nữa. Sau này, khi Lạc Bồi Nhân một mình trở về nước mà bố anh không có thời gian chăm sóc con, bà Liên lại được thuê trông nom việc nhà. Kể từ dạo ấy, bà ở lại nhà họ Lạc luôn.
– Mẹ cháu vẫn khỏe, bà ấy có nhờ cháu gửi lời hỏi thăm bà. Đây là chút quà mọn mẹ cháu gửi bà ạ. – Lạc Bồi Nhân vừa nói vừa lấy ra một chiếc hộp nhung, bên trong đựng một sợi dây chuyền vàng.
– Cô chủ lúc nào cũng khách sáo với tôi. – Bà Liên từ chối không nhận, Lạc Bồi Nhân cũng không ép. Anh đặt chiếc hộp lên bàn trà cạnh ghế sô pha, biết sau khi mình đi rồi họ cũng sẽ cất nó đi thôi.
Lạc Bồi Nhân nhớ lại thuở xa xưa, anh từng nhặt nhạnh rất nhiều vỏ ốc trên bãi biển để tỉ mẩn ghép thành hình một chú cừu rồi lồng vào khung ảnh. Vì bà Liên tuổi Mùi nên anh định sẽ mang món quà này về nước tặng bà. Nào ngờ, mẹ anh lại cười nhạo rằng con mất công cả buổi cũng chẳng bằng tặng bà ấy một hạt đậu vàng. Sao con lại nghĩ bà ta sẽ thích thứ này? Với một người đàn bà phải gồng gánh nuôi hai đứa con, thứ họ cần nhất chính là tiền, món quà của con chẳng có giá trị gì với bà ta hết.
Bà Liêu rất tức giận, không thể tin nổi con trai mình lại cảm thấy bà vú già còn thân thiết hơn cả mẹ ruột. Nếu bà không trả lương thì liệu người ta có chăm sóc anh không? Bà thẳng thừng chỉ ra sự ngu ngốc của con trai mình chẳng chút nể nang: Con đừng ngây thơ nghĩ rằng bà ta tận tụy chăm sóc con vì yêu thương con, tất cả là vì mẹ trả lương cho bà ta. Con cứ thử để mẹ không trả lương xem, bà ta có còn ngó ngàng gì đến con không. Bà Liên không chỉ nhận tiền công từ ông Lạc Bá An mà còn có một khoản lương khác do bà Liêu trả. Nếu bà Liêu không chủ động nói ra, có lẽ Lạc Bồi Nhân sẽ chẳng bao giờ hay biết. Dĩ nhiên, bà là người thưởng phạt phân minh, sẽ không vì giận con mà giận lây sang người giúp việc. Ngược lại, để thưởng cho sự tận tụy của bà Liên, bà Liêu còn mua một chiếc vòng tay vàng nặng trịch để con trai mang về cho bà Liên.
Quả nhiên sau đó, phản ứng của bà Liên đã chứng minh những lời bà Liêu nói là đúng. Khi trông thấy khung ảnh của Lạc Bồi Nhân, bà ta chỉ mỉm cười lịch sự rồi khen ngợi vài câu gượng gạo, còn lúc thấy món trang sức bằng vàng mẹ anh tặng thì lại không giấu nổi niềm vui sướng rạng ngời trên nét mặt.
Sau vài câu thăm hỏi khách sáo, bà Liên lại nói:
– Tôi cũng sắp khỏi hẳn rồi, vài hôm nữa là về được.
– Không cần vội đâu ạ, bà cứ tĩnh dưỡng cho khỏe hẳn đi. Khó khăn lắm mới về nhà một chuyến thì cứ ở lại thêm vài ngày.
Bà Liên lại nói:
– Chuyện này bà không cần lo đâu ạ, dì Cốc sẽ thu xếp.
Chính vì biết bà ấy sẽ thu xếp nên bà Liên mới không yên tâm. Bà ngờ rằng bà chủ hiện tại đã sớm muốn đuổi mình đi để thuê người mới, và lần này chính là một cơ hội trời cho. Bao năm qua, bà Liên đã dành dụm đủ tiền dưỡng già, nhưng lại chẳng nỡ bỏ công việc này. Một công việc được nhận hai lần lương, hơn nữa cả cô chủ Liêu lẫn nhà họ Lạc đều đối xử với bà ta rất tốt, làm lụng bao năm cũng có tình cảm với nhau. Vốn dĩ bà ta định làm thêm hai năm nữa rồi để cháu gái mình tiếp quản. Một là cháu gái bà ta rất được việc, giới thiệu cho nhà họ Lạc thì bà ta cũng yên tâm; hai là bà không muốn để công việc béo bở này lọt vào tay kẻ khác. Thế nhưng, cú ngã bất ngờ đã làm đảo lộn mọi kế hoạch. Bà ta từng ngỏ ý để cháu gái đến làm giúp việc tạm thời nhưng đã bị bà Lạc từ chối. Giờ đây, bà Liên lại càng thêm ngờ vực rằng bà chủ mới đột ngột gọi người họ hàng xa của mình đến chính là để thay thế vị trí của bà ta.
Bà Liên kể cho Lạc Bồi Nhân nghe về Cốc Kiều:
– Hôm ấy cậu vừa mới ra sân bay thì cháu gái của cô giáo Cốc tới. Chắc giờ này con bé vẫn còn ở nhà đấy. Trước kia chẳng bao giờ nghe cô giáo Cốc đả động gì đến cô cháu họ này, xem chừng cũng không thân thiết cho lắm, chẳng hiểu sao lần này lại đến ở lỳ đây.
Dẫu cho cháu gái mình không đảm đương nổi công việc này, bà Liên cũng chẳng đời nào muốn người nhà họ Cốc mó tay vào. Bà ta nghĩ vậy cũng hoàn toàn là vì Lạc Bồi Nhân. Anh do một tay bà chăm lớn nên được bà ta thương hơn những đứa bé khác. Ông Lạc tối ngày bận bịu vắng nhà, thành ra trong ngôi nhà toàn là mấy người họ Cốc, không phải con thì cũng là cháu, chẳng mấy chốc nhà họ Lạc sẽ biến thành nhà họ Cốc mất thôi.
Lạc Bồi Nhân bất giác nghĩ đến Cốc Kiều. Cô vẫn còn ở nhà anh sao?
Bà Liên tặc lưỡi:
– Con bé ấy lanh lắm, nhưng lanh quá thì…
Lạc Bồi Nhân liếc nhìn đồng hồ, khéo léo ngắt lời:
– Bà ở nhà tĩnh dưỡng cho chóng khỏe nhé. Ông Tiền còn đang đợi cháu ở ngoài, cháu xin phép đi trước. Đưa cháu về xong ông ấy còn có việc nữa.
Anh vốn không có thói quen nói xấu sau lưng người khác, thậm chí còn chẳng buồn nghe, huống chi sau này anh và Cốc Kiều cũng chẳng liên quan gì đến nhau.
Lúc con gái bà Liên bưng trà và trái cây vào, Lạc Bồi Nhân đã đứng dậy chào tạm biệt.
Bà Liên định gượng dậy tiễn anh ra cửa, nhưng Lạc Bồi Nhân vội ngăn lại:
– Bà cứ nằm nghỉ cho khỏe ạ.
Ông Tiền không khỏi ngạc nhiên khi thấy Lạc Bồi Nhân đi ra chỉ sau chưa đầy mười phút, điếu thuốc trên tay ông hãy còn chưa hút hết. Ông vội vứt mẩu thuốc xuống đất rồi dùng mũi giày dụi tắt.
Lần này, Lạc Bồi Nhân không giành lái với ông Tiền nữa mà yên vị ở hàng ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Quả đúng như lời bà Liên nói, Lạc Bồi Nhân vừa về đến nhà đã chạm mặt Cốc Kiều. Cô đeo tạp dề ra mở cửa cho anh. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô bỗng bật cười, đôi mắt sáng lên lấp lánh, cất giọng lanh lảnh gọi một tiếng anh họ.
Tiếng gọi thân thiết ấy tự nhiên như thể anh đã làm anh họ của cô cả chục năm nay rồi vậy.
Lạc Bồi Nhân thoáng thấy không quen, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lễ. Khi Cốc Kiều xoay người mời anh vào nhà, anh vô tình trông thấy chiếc tạp dề của cô còn được thắt một cái nơ bướm xinh xắn ở phía sau.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 7: 007: Anh họ
10.0/10 từ 39 lượt.
