Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi


Lạc Tư Cảnh chẳng thể ngờ cậu em trai lại gọi điện nhờ mình nói dối, dẫu cho câu chuyện mà Lạc Bồi Nhân kể lại hoàn toàn là sự thật. Anh kể rằng dạo này Cốc Kiều có buôn bán thêm ngoài giờ làm, hôm nay cô phải sang tỉnh khác lấy hàng. Chỉ vì tò mò mà anh đã đi theo, cuối cùng cả hai lại lỡ mất chuyến tàu về, đành phải đợi đến tờ mờ sáng hôm sau mới có chuyến mới. Chuyện này Cốc Kiều vốn giấu dì mình, nên giờ này mà chưa thấy cô về, thể nào bà cũng lo sốt vó.


Lạc Bồi Nhân còn chu đáo tới mức soạn sẵn cả kịch bản, khỏi phiền chị phải nhọc lòng nghĩ ngợi. Cứ bảo rằng chị tình cờ gặp Cốc Kiều ở hiệu sách rồi rủ cô đi ăn, chẳng ngờ tuyết lại rơi mỗi lúc một dày nên mới đưa cô về nhà mình ngủ lại qua đêm.


Lạc Tư Cảnh gắng gạt đi những băn khoăn trong lòng, chỉ dặn em trai phải chú ý an toàn, bởi dạo này trên tàu xe trộm cắp như rươi, cần hết sức cẩn thận.


Lạc Bồi Nhân quả quyết:


– Chị yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.


Dĩ nhiên Lạc Tư Cảnh biết rõ hai chữ “yên tâm” của cậu em trai không chỉ đơn thuần là về vấn đề an toàn. Chị cũng tin em trai mình sẽ không dại dột đi yêu đứa cháu họ của mẹ kế. Nếu có chuyện gì xảy ra thật, mẹ ruột anh là bà Liêu ắt sẽ tìm bố họ làm cho ra nhẽ, còn dì Cốc, vì muốn phủi sạch quan hệ, cũng sẽ đoạn tuyệt với cô cháu gái. Sang năm Lạc Bồi Nhân đã đi du học rồi, có biết bao nhiêu lựa chọn, hà cớ gì phải kéo một cô gái đang chật vật mưu sinh vào mớ rắc rối không hồi kết này chứ? Nhưng chỉ vì tò mò mà lại đội tuyết đi lấy hàng cùng người ta ư? Quả thật chẳng giống phong cách của anh chút nào.


Dù lòng đầy nghi hoặc, Lạc Tư Cảnh vẫn gọi ngay cho bà Lạc.


Qua điện thoại, chị nói:


– Dì à, mấy hôm nay con ở nhà một mình buồn quá, may mà có em họ sang chơi cùng cho vui.


Bà Lạc biết dạo này chồng Lạc Tư Cảnh đi vắng, trong nhà ngoài người giúp việc ra chỉ còn lại một mình chị. Nhưng nếu muốn tìm người bầu bạn, sao lại chọn Cốc Kiều, khi mà hai đứa trước nay vốn chẳng thân thiết gì cho cam. Dù có đôi chút thắc mắc, bà Lạc vẫn không mảy may nghi ngờ lời cô con gái riêng của chồng.


Tân Tập chỉ là một ga xép, mỗi ngày có duy nhất một chuyến tàu về mà giờ khởi hành lại chẳng khớp với lịch trình của Cốc Kiều. Bởi vậy, cả lúc đi lẫn lúc về, cô đều phải đón tàu ở một ga lớn cách đó không xa. Từ ga tàu đến chợ đầu mối và ngược lại, cô còn phải đi thêm một chặng xe buýt nữa.


Trận tuyết lớn ập đến thật không đúng lúc. Oái oăm hơn, chủ tiệm găng tay cô cần tìm lại không có ngoài chợ. Mãi đến khi hai người tìm được xưởng gia công của họ thì tuyết cũng đã bắt đầu lất phất rơi.


Lúc lấy hàng, Cốc Kiều tỏ ra sành sỏi đến ngạc nhiên, khác hẳn với vẻ ngoài của cô. Ngay cả đôi găng tay cô đang đeo cũng không phải đôi da heo thường lệ, mà là một đôi mua ở chỗ khác cốt để người ta không nhận ra cô chỉ nhập hàng từ một mối. Sau một hồi cò kè mặc cả, hai bên cuối cùng cũng ngã giá xong. Lạc Bồi Nhân lặng lẽ quan sát Cốc Kiều thoăn thoắt tháo găng, vén váy để lộ chiếc quần thụng bên trong, rồi nhanh như cắt gỡ từng chiếc kim băng gài trên túi, rút tiền ra đếm lướt một lượt rồi đưa cho đối phương.


Cọc tiền mang theo giờ đã hóa thành một túi găng tay to sụ, được Lạc Bồi Nhân xách bằng một tay. Cốc Kiều ngỏ ý muốn tự mình xách hoặc hai người cùng khiêng, nhưng anh chỉ bảo cô lo nhìn đường cho cẩn thận.


Cốc Kiều cười nói:


– Anh họ, anh xách cái túi này nhìn nó chẳng giống túi đựng găng tay chút nào, mà cứ như túi cổ vật quý giá ấy. Kẻ gian nhìn thấy lại nảy lòng tham thì nguy, để em xách trông sẽ khác ngay.



Lạc Bồi Nhân lờ cô đi, nhưng chẳng rõ vì lời nhắc của Cốc Kiều hay do bản tính cẩn trọng vốn có mà anh luôn để cô đi trong tầm mắt mình. Theo yêu cầu của anh, Cốc Kiều đi phía trước. Vốn dĩ cô đi rất nhanh, nhưng nghĩ đến Lạc Bồi Nhân phải xách túi đồ nặng trĩu phía sau, cô bất giác bước chậm hẳn. Ngược lại, anh lại thúc giục từ đằng sau, bảo cô đi nhanh một chút, giọng có phần gấp gáp. Bị sự sốt ruột của anh lây nhiễm, Cốc Kiều cũng thấy khẩn trương, đành rảo bước nhanh hơn. Cứ thế, hai người luôn giữ một khoảng cách không đổi.


Tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt. Thấy ven đường vẫn còn hàng hạt dẻ nóng chưa dọn, Cốc Kiều nghĩ Lạc Bồi Nhân đã đi cùng mình cả buổi, hẳn là đói lắm rồi, cô bèn bảo anh đợi một lát rồi tất tả chạy đi mua. Cô thoắt cái đã biến mất, rồi chẳng mấy chốc đã quay về với một túi hạt dẻ nóng hổi trên tay.


– Anh họ, còn nóng đây, anh ăn chút đi.


– Mau ra bến xe buýt thôi.


– Đừng vội, mình chắc chắn kịp mà.


Lạc Bồi Nhân chẳng đoái hoài tới túi hạt dẻ Cốc Kiều mua, chỉ một mực giục cô đi nhanh.


Giá như chuyến xe buýt trên đường về không hỏng giữa chừng, giá như họ không phải đổi xe, thì có lẽ cả hai đã không lỡ mất chuyến tàu này.


Ngồi trong phòng chờ chuyến tàu lúc rạng sáng, Cốc Kiều im lặng lạ thường.


– Tay em còn đau không?


– Hết đau lâu rồi ạ.


– Đưa anh xem nào.


– Thật sự không sao mà, chỉ trầy da chút thôi.


Vừa xuống xe buýt, Cốc Kiều đã cuống cuồng lao vào ga, nhưng càng vội lại càng quýnh. Nền đất đầy tuyết đọng bị đế giày của bao người qua lại miết đi miết lại đã trở nên trơn láng, khiến cô trượt chân ngã sõng soài, túi hạt dẻ trên tay cũng văng tung tóe. Vì trong đầu chỉ canh cánh mỗi giờ tàu chạy, cô vội vàng chống tay gắng gượng đứng lên. Dẫu vậy, cô vẫn không quên quay lại nhặt những hạt dẻ rơi vãi vì sợ người khác giẫm phải mà trượt ngã.


Phải chi Lạc Bồi Nhân không giữ cô lại để xem vết thương trên tay, phải chi cô chạy nhanh thêm một chút nữa thôi, biết đâu đã kịp chen chân lên tàu vào phút chót.


Nhưng khi cả hai chạy đến cổng soát vé, đoàn tàu đã bắt đầu lăn bánh.


Mặt Cốc Kiều méo xệch, ý nghĩ đầu tiên loé lên là: “bao giờ mới về được đến nhà đây?” Chính suy nghĩ ấy khiến cô chẳng dám ngẩng lên nhìn Lạc Bồi Nhân, bởi anh đã giục về cho nhanh, vậy mà cuối cùng lại vì cô mà lỡ tàu.


Đầu óc cô quay cuồng, chỉ biết rằng điều quan trọng nhất lúc này là phải lên được chuyến tàu tiếp theo. Để chuộc lỗi, cô đã quyết dù vé chợ đen có đắt cắt cổ thế nào cũng phải mua cho Lạc Bồi Nhân một vé ngồi để anh được nghỉ ngơi. Nhưng rồi cô sực nhớ ra, số tiền ít ỏi mang theo đã dốc sạch vào mớ găng tay, sau khi mua thêm hạt dẻ thì chỉ còn lại vỏn vẹn năm tệ. Chừng ấy tiền chỉ vừa đủ cho hai hộp cơm trên tàu và tiền xe buýt về nhà, làm sao kham nổi vé chợ đen.



Đúng lúc cô đang rối trí, bỗng nghe thấy Lạc Bồi Nhân nói:


– Em đừng sốt ruột quá. Anh còn chưa được ngắm tuyết rơi ở ga tàu bao giờ, lát nữa chúng mình đi xem một lúc cũng hay.


Quả thật, dù mua được vé chợ đen, nhưng với thời tiết này, chuyến tàu sớm nhất cũng phải đợi đến tờ mờ sáng mới khởi hành, mà lại chỉ có vé đứng.


Rốt cuộc, Lạc Bội Nhân vẫn là người trả tiền vé.


Cốc Kiều lí nhí nói:


– Anh họ, về nhà em sẽ trả lại tiền cho anh.


Lạc Bồi Nhân không đề cập gì về chuyện tiền nong, chỉ dặn Cốc Kiều ngồi yên tại chỗ, chờ anh đi gọi một cuộc điện thoại.


Thấy gương mặt vốn luôn tươi cười của Cốc Kiều giờ đây hiện vẻ bối rối, Lạc Bồi Nhân nói thêm:


– Đừng lo, dì em sẽ không biết đâu.


Khi biết nội dung cuộc gọi, Cốc Kiều càng thấy áy náy hơn. Cô biết Lạc Bồi Nhân vốn không thích làm phiền người khác, kể cả người thân của mình. Mà một người đã không muốn phiền lụy ai, dẫu có tỏ ra lịch sự đến đâu, thì sâu trong lòng cũng chẳng mong bị người khác nhờ vả. Anh cũng giống như dì cô, đều sẵn lòng đối tốt với cô, nhưng lòng tốt nào cũng có giới hạn của nó.


Còn cô, không những khiến anh phải ngồi chờ ở ga tàu đến tận giờ này, mà còn đẩy anh vào thế phải gọi điện nhờ người khác nói dối giúp mình. E rằng chỉ trong một ngày ngắn ngủi, chút thiện cảm ít ỏi mà Lạc Bồi Nhân dành cho cô đã bị chính cô tiêu sạch sành sanh.


Ngồi trên băng ghế trong phòng chờ, Cốc Kiều chẳng còn lòng dạ nào để ý đến vết xước nhỏ trên tay nữa.


Lạc Bồi Nhân không nghe lời Cốc Kiều, vẫn kéo tay cô sang, rút ra một chiếc khăn trắng tinh rồi tỉ mỉ lau sạch những vệt bùn đất còn sót lại, từ mu bàn tay cho đến từng kẽ ngón. Nhìn chiếc khăn trắng tinh dần hoen bẩn, mặt mày Cốc Kiều bất giác nóng bừng, cảm thấy mình chẳng khác nào một đứa trẻ bẩn thỉu không chịu rửa tay. Thấy Lạc Bồi Nhân định lau nốt bàn tay kia, Cốc Kiều vội rụt về:


– Anh họ, để em tự làm ạ.


Cô gần như giằng lấy chiếc khăn từ Lạc Bồi Nhân rồi chà mạnh lên bàn tay còn lại, hệt như có thù oán gì với tay mình vậy.


Cốc Kiều không vội trả lại khăn mà nói:


– Anh họ, để em mang về giặt sạch rồi trả lại anh sau nhé.



– Không cần đâu, anh tự giặt được.


Mặc kệ lời anh, Cốc Kiều vẫn nhất quyết nhét chiếc khăn đã bẩn vào túi áo mình.


Mấy hạt dẻ còn sót lại trong túi giấy đã nguội ngắt. Lạc Bồi Nhân nhón một hạt, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng, đoạn quay sang bảo Cốc Kiều:


– Hạt dẻ này ngon thật. Em ngồi đây đợi một lát, anh ra ngoài ga xem có gì lót dạ không.


– Để em đi cho! 


“Tiền vé đã phiền anh trả rồi, sao có thể để anh mua đồ ăn nữa?” Nghĩ vậy, cô thầm thấy may vì trong túi vẫn còn sót lại mấy đồng.


– Vậy mình đi chung đi.


Lạc Bồi Nhân đưa ô cho Cốc Kiều, còn mình thì kéo sụp chiếc mũ áo khoác lên che đầu.


Thế nhưng Cốc Kiều không chịu che riêng, cứ giơ cao cán ô, cố nghiêng hẳn về phía anh.


Lạc Bồi Nhân khẽ phàn nàn:


– Em che thế này thì cũng như không.


Bất chấp lời anh, Cốc Kiều vẫn bướng bỉnh che theo kiểu cũ, mặc cho tuyết phủ trắng một bên vai.


Dẫu tiết trời khắc nghiệt, quanh ga vẫn lác đác vài gánh hàng rong. Nào khoai lang nướng thơm lừng, nào bánh bao chay nóng hổi, lại có cả hạt dưa rang, lạc luộc…


Cốc Kiều ngước nhìn những bông tuyết lả tả bay, cả thế giới dường như được khoác lên một tấm áo trắng tinh khôi. Hơi thở cô phả ra cũng hóa thành làn khói trắng. Cô vừa hà hơi vừa bảo người bán rằng mình muốn mua bánh bao chay, khoai lang nướng, hạt dưa rang và lạc luộc.


Tuyết mỗi lúc một nặng hạt. Cốc Kiều vừa quay mặt ra cửa sổ ngắm tuyết rơi, vừa đưa chiếc bánh bao nóng hổi lên miệng. Bánh còn bỏng rẫy nên cô chỉ dám cắn từng miếng thật nhỏ, đoạn liếc sang Lạc Bồi Nhân, thấy anh đang uống nước ấm.


Dẫu ngoài trời tuyết giăng lạnh lẽo, hai người bên trong lại thấy ấm áp lạ thường. Cốc Kiều mời Lạc Bồi Nhân ăn hạt dưa cô vừa mua.


– Em ăn đi.



Cốc Kiều đoán anh họ mình là người trọng thể diện, có lẽ cho rằng việc cắn hạt dưa giữa chốn đông người trông chẳng ra làm sao cả. Nghĩ vậy, cô bèn lấy nửa tờ giấy sạch gấp thành một chiếc hộp con con, rồi kiên nhẫn bóc hạt dưa bỏ vào đó. Đợi đến khi chiếc hộp sắp đầy, cô mới chìa ra trước mặt Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, anh ăn đi ạ.


– Em bóc nhanh thật đấy.


– Hồi trước em hay bóc cho bà ngoại ăn.


Vì răng bà cô yếu, không cắn được hạt dưa nên Cốc Kiều vẫn thường bóc sẵn cho bà như vậy.


Lạc Bồi Nhân bật cười, xoa mái đầu nhỏ của cô rồi bảo:


– Anh không thích ăn hạt dưa, em ăn đi.


Cô đúng là đã xem anh ngang hàng với các bậc phụ huynh mất rồi!


Cốc Kiều đỏ mặt, chậm rãi cho từng hạt dưa mình vừa bóc vào miệng. Cô trộm nghĩ, nếu mình mà vừa cắn vừa ăn thì đã nhanh hơn nhiều.


Dẫu là chuyến tàu tinh sương nhưng toa nào cũng chật ních người. Có lẽ vì mua vé đứng nên Cốc Kiều cảm thấy chuyến về còn đông hơn cả lượt đi. Hai người đành đứng ở khoảng nối giữa hai toa, Lạc Bồi Nhân vòng tay che chắn, tạo cho cô một không gian nhỏ.


Thỉnh thoảng, chân họ lại vô tình chạm vào nhau, khiến cõi lòng Cốc Kiều gợn sóng lăn tăn. Giờ đây, túi quần cô đã rỗng không, khiến cô có thừa tâm trí để nghĩ ngợi lan man.


Cốc Kiều vội xua đi cảm giác là lạ dâng lên trong lòng. Chen chúc trên tàu là chuyện thường tình, đứng sát Lạc Bồi Nhân thì cũng có khác gì đứng cạnh một người lạ đâu.


Cô đành tìm chuyện để nói:


– Anh họ, tuyết bên ngoài rơi dày hơn rồi phải không anh?


Cửa sổ bấy giờ đã bị người ta che kín, ngoài đầu người ra cô chẳng thấy gì khác.


Anh đáp:


– Chắc vậy. Nếu em mệt thì cứ dựa vào anh chợp mắt một lát đi. Đừng lo, có anh ở đây rồi.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...