Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 35: 035: Găng tay


Lạc Bồi Nhân lái xe đưa Cốc Kiều về đến tận cửa nhưng anh không xuống xe.


– Anh họ, anh còn đi đâu nữa ạ?


– Em vào nhà đi, tối nay anh không về đây.


Cốc Kiều cũng không vặn hỏi anh sẽ ở đâu, chỉ khẽ dạ một tiếng rồi đứng yên tại chỗ.


Vài giây sau, Lạc Bồi Nhân bật cười, hỏi:


– Em không lạnh à? Sao còn chưa vào nhà?


Cốc Kiều vội vàng lắc đầu:


– Em không lạnh chút nào.


Cô ngần ngừ đôi chút rồi mới vẫy tay chào anh.


Đến trước hiên nhà, cô bất giác ngoảnh lại. Mãi cho đến khi chiếc xe khuất hẳn khỏi tầm mắt, Cốc Kiều mới đeo túi, đẩy cửa bước vào.


Bà Lạc đang ngồi trong phòng khách, thấy Cốc Kiều về giờ này nên không khỏi hỏi han vài câu. Dẫu sao trong nhà cũng có một cô gái chưa tròn hai mươi, bà thấy mình phải có trách nhiệm. Bà hỏi chuyện lớp học thêm tiếng Anh, nhưng Cốc Kiều đã lường trước việc này. Nhờ có một người đồng nghiệp cũng theo học tại trung tâm ấy, cô nắm rõ thời gian và địa điểm nên trả lời đâu ra đấy. May mà bà không đòi kiểm tra bài vở, Cốc Kiều nhờ vậy mới trót lọt qua ải.


Bà Lạc bỗng hỏi:


– Con có thấy dì lắm lời không?


– Dạ đâu có. Là do con làm dì lo lắng thôi ạ.


Cốc Kiều thầm nghĩ, kể từ lúc đến đây, quả thật cô đã gây cho dì không ít phiền phức. Dẫu sao cô cũng đang ở nhờ nhà người ta, việc bà phải bận lòng thêm cũng là lẽ thường. Để tỏ chút lòng thành, cô nghĩ mình nên mua một món quà nhỏ tặng bà cho phải phép. Cô chợt nhớ đến đôi găng tay trong túi, nhưng rồi lập tức gạt phăng ý nghĩ đó đi. Ngay cả đôi găng da cừu cô cất công chọn lựa mà anh họ còn chê, huống hồ là đôi găng da heo này, chắc chắn sẽ chẳng lọt nổi vào mắt xanh của dì. Nghĩ vậy, cô đành gác lại, đợi có dịp rồi tính.


Bà Lạc lại vờ như vô tình hỏi:



– Dì nghe dượng con bảo sang năm anh họ con sẽ đi du học. Nó có nói với con là định vào trường nào chưa?


Cốc Kiều làm bộ không hiểu ý bà, ngạc nhiên hỏi lại:


– Sao dì lại hỏi con chuyện này ạ?


Cô thừa biết trong lời của dì có một nửa là thật lòng muốn tốt cho cô, nhưng nửa còn lại là vì điều gì thì cô cũng rõ mười mươi. Nếu cô để lộ ra mình có những suy nghĩ không nên có với Lạc Bồi Nhân, hẳn dì sẽ rất khó xử. Bởi vậy, bà mới phải lựa lời bóng gió để cảnh tỉnh cô. Những lời nhắc nhở khéo léo nhưng lặp đi lặp lại này rốt cuộc đã khơi dậy thói hiếu thắng trong người Cốc Kiều. Trong một thoáng hờn dỗi, cô thầm nghĩ, tại sao mình lại không được có tình cảm với anh ấy chứ? Trên đời này có biết bao người, cô muốn thích ai là quyền của cô, chẳng ai cấm đoán nổi. Vậy nhưng, nỗi bất bình ấy lại nhanh chóng bị dằn xuống, không phải vì sự chênh lệch giữa hai người lúc này, mà bởi cô vẫn gọi anh là anh họ, và anh lại đối xử với cô rất tốt. Cô bất giác nhớ tới lời Bách Linh từng nói, rằng Lạc Bồi Nhân là người có khả năng khơi gợi ảo tưởng của cô, nhưng chính mối quan hệ họ hàng này đã kìm hãm những ảo tưởng đó.


Thế rồi, vẻ ngạc nhiên trên mặt Cốc Kiều chuyển thành một nụ cười:


– Mấy chuyện này con có biết gì đâu. Anh họ dẫu có muốn tìm người tâm sự cũng đâu tìm con. Dì hỏi con là nhầm người rồi ạ.


Cô thầm nhủ, nếu kỳ nghỉ đông này kiếm được một khoản kha khá, cô sẽ dọn ra ngoài ở riêng. Có như vậy, dì mới không cần phải bận lòng vì cô nữa. Bằng không, những lời bóng gió xa gần thế này sẽ còn lặp lại mãi, chỉ tổ làm khổ cả hai dì cháu.


Trở về căn phòng nhỏ của mình, những lời của Lạc Bồi Nhân lại bất chợt vang vọng trong đầu Cốc Kiều. Cô nhận ra mình đã có phần nóng vội, phải lấy bài học của Lâu Đức Dụ làm gương, tuyệt đối không thể đòi một bước lên mây được. Bây giờ cô nên vừa học hỏi vừa tích cóp tiền bạc, đợi đến kỳ nghỉ đông hoàn toàn rảnh rỗi rồi mới bung sức ra làm. Trước lúc thiếp đi, cô lại nghĩ đến đống da thuộc kia, giá như tìm được người nhận gia công thì tốt biết mấy. Phí gia công áo khoác da tuy đắt đỏ thật, song một khi bán được hàng thì lợi nhuận thu về cũng không hề nhỏ. Nhưng biết tìm ai gia công, may theo kiểu dáng nào, có cần làm nhãn hiệu riêng không, rồi bán cho ai… tất cả đều là những bài toán nan giải. Bao nỗi trăn trở cứ chồng chất lên nhau trong đầu Cốc Kiều, cô còn chưa kịp thấu suốt đã chìm vào giấc ngủ.


Hôm sau, Cốc Kiều đeo đôi găng tay da heo của mình đi làm. Chất da tuy hơi thô ráp nhưng cản gió thì miễn chê. Dẫu đã vào làm được ba tháng, cô vẫn là người năng nổ nhất văn phòng. Ngoài việc đi lấy nước nóng mỗi ngày đã thành thông lệ, cô lúc nào cũng tất bật từ sáng đến tối, chẳng mấy khi ngơi tay. Đồng nghiệp đã quen với cung cách làm việc này của cô nên cũng chẳng còn ai khuyên can.


Tiết trời mỗi lúc một lạnh, Cốc Kiều bèn đeo găng tay đi lấy nước. Thấy đôi găng da của cô, chú Lý làm cùng phòng tò mò hỏi đó là chất da gì mà trông không giống đôi của chú lắm.


– Da heo ạ.


Câu trả lời của cô khiến chú Lý thoáng ngạc nhiên.


– Chà, còn có cả găng tay da heo nữa cơ à? Chú cứ tưởng chỉ có da bò với da cừu thôi chứ.


– Da heo vừa rẻ lại vừa bền, không dễ hỏng và cần nâng niu gìn giữ như mấy loại da khác ạ.


Nghe đến chữ “rẻ”, chú Viên ngồi kế bên cũng thấy bùi tai. Nhưng rồi ông lại nghĩ, cái “rẻ” trong miệng đám thanh niên chưa chắc đã hợp túi tiền của mình, bèn hỏi Cốc Kiều giá đôi găng tay.


Cốc Kiều liền cho ông biết mức giá cô đã nhẩm tính từ tối qua.


Chú Viên hỏi:



Cốc Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:


– Cháu có một người bà con xa mới nhập một lô găng tay da từ nơi khác về, cháu mua ủng hộ chị ấy thôi ạ.


– Thế có mua giúp chú một đôi được không?


Cốc Kiều đảo mắt một vòng, nhanh nhảu đáp:


– Chú muốn mua thì dĩ nhiên là cháu giúp chứ ạ. Nhưng chú cứ đi hỏi giá trước cho chắc, kẻo mua chỗ cháu lại thấy mình bị hớ. Cháu cũng không rành giá mấy loại da này, đến lúc ấy nhỡ may chú mất tiền oan thì chẳng cần chú trách, tự cháu cũng thấy áy náy lắm.


– Nếu đúng là giống đôi của cháu thì giá đó không đắt đâu.


– Vâng, vậy để hôm nay cháu qua chỗ chị ấy lấy một đôi, mai mang cho chú. Lúc đó nếu chú thấy không ưng thì cứ nói nhé, cháu mang đi trả lại cho.


Cốc Kiều thầm nghĩ, nếu chú Viên hài lòng, biết đâu cô lại có thêm vài khách hàng, đỡ phải mang cả đống ra vỉa hè bày sạp.


– Phiền cháu quá.


– Không phiền gì đâu chú. Mình là đồng nghiệp với nhau cả, chuyện này có đáng gì.


Buổi trưa, Khương Khải rủ Cốc Kiều ra căn tin ăn nhưng cô từ chối vì đã mang cơm hộp theo. Xong bữa, cô ghé qua thư viện mượn một chồng sách báo về thời trang hòng tìm kiếm thông tin hữu ích, tiện thể mượn luôn hai cuốn tiếng Anh vỡ lòng. Dù là để chuẩn bị cho tương lai hay để củng cố cho lời nói dối hiện tại, học thêm chút ngoại ngữ cũng chẳng bao giờ là thừa.


Nhờ công việc, Cốc Kiều quen biết vài cô giáo độc thân. Khi lân la hỏi về cách luyện nói tiếng Anh miễn phí, cô được họ mách cho một câu lạc bộ sinh hoạt vào tối thứ Bảy – một cơ hội tuyệt vời để thực hành. Cô ghi tạc lời khuyên này vào lòng, quyết định sẽ dành các tối thứ Bảy sau này để đến đó giao lưu.


Chiều tan làm, Cốc Kiều trông khác hẳn mọi khi. Chiếc ba lô sau lưng cô căng phồng, bên trong không chỉ chứa chồng sách báo vừa mượn ở thư viện mà còn cả mớ găng tay chuẩn bị đi bán tối nay.


Ngoài người anh họ lần trước, hôm nay Khương Khải lại thấy một chàng trai lạ mặt khác đứng chờ Cốc Kiều tan làm. Cộng với chuỗi ngày cô kiên quyết từ chối lời mời ăn trưa, anh ta lờ mờ nhận ra rằng cô đang khéo léo từ chối mình. Tham vọng của Cốc Kiều lớn hơn anh ta tưởng. Xem ra, cô chẳng hề có ý định tìm bạn đời trong văn phòng này.


Tuy xinh đẹp thì có thừa, nhưng xét cho cùng, Cốc Kiều cũng chỉ là một cô gái tỉnh lẻ với tấm bằng cấp ba. Nhưng dù là một cô gái tỉnh lẻ với tấm bằng cấp ba, cô lại quá đỗi xinh đẹp. Tuổi đời còn trẻ, tương lai phía trước lại mờ mịt. Có lẽ chính vì vậy mà cô mới không cam tâm sớm buộc đời mình vào một người như anh ta. Nghĩ đến đây, Khương Khải không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng.


Anh ta đưa mắt đánh giá chàng trai kia từ đầu đến chân. Không giống người anh họ lần trước nhìn mãi không đoán ra lai lịch, lần này, Khương Khải chỉ cần liếc qua là biết ngay người này còn là sinh viên.


Thấy Trần Huy, Cốc Kiều không khỏi ngạc nhiên. Ban đầu, cô còn ngỡ anh ta đến tìm ai khác trong văn phòng chứ chẳng phải mình.



Vừa được mẹ dặn dò, lại thêm bản thân cũng không yên tâm về Cốc Kiều, nên ngay khi tan buổi học chiều, Trần Huy liền tranh thủ ghé qua xem sao, dù sao cũng không xa, chẳng mất mấy thời gian. Anh ta thấy Cốc Kiều ăn mặc rất giản dị, điểm nhấn duy nhất trên người là chiếc kẹp tóc. Mái tóc cô dường như đã dài hơn nhiều so với lần đầu họ gặp. Anh ta bước tới hỏi:


– Hôm qua em về đến nhà lúc mấy giờ? Không gặp rắc rối gì trên đường chứ?


Cốc Kiều đáp:


– Em không gặp chuyện gì đâu, làm mọi người lo lắng rồi ạ.


Lời hỏi han của Trần Huy khiến cô càng thêm chắc chắn rằng Lạc Bồi Nhân đã đến nhà họ Trần tìm mình, bằng không sao mà Trần Huy biết cô sang tỉnh khác được. Hẳn là lúc đó trông anh sốt ruột lắm, nếu không Trần Huy đã chẳng phải cất công chạy tới đây một chuyến để xem cô thế nào. Nghĩ vậy, cô càng thấy áy náy vì đã gây thêm phiền phức cho Lạc Bồi Nhân.


Trần Huy dặn dò:


– An ninh trên tàu trước nay vốn không tốt, em đi một mình nhớ phải cẩn thận.


Anh ta không khỏi cảm thấy thương Cốc Kiều, thầm nghĩ hẳn là cô đã phải chịu nhiều vất vả vì bị bố mình liên lụy.


Cốc Kiều mỉm cười đáp:


– Em biết rồi ạ. Anh Trần Huy, chuyện em làm thêm sau giờ làm, mong anh giữ kín giúp em nhé.


Cô hơi lo rằng qua mối quan hệ với Châu Tri Ninh, anh ta sẽ vô tình tiết lộ chuyện này. Nếu để dì biết thì sẽ phiền phức to. Dẫu vậy, cô lại tự trấn an rằng khả năng đó là rất nhỏ, bởi chủ đề nói chuyện của họ thì có dính dáng gì đến một người như cô đâu.


Trần Huy cũng chợt nghĩ đến Châu Tri Ninh nên vội đáp:


– Đương nhiên rồi. Em không nói cho gia đình biết à?


Cốc Kiều chỉ cười trừ thay cho câu trả lời. Sực nhớ Trần Tinh từng kể anh trai mình hay tới câu lạc bộ tiếng Anh, cô bèn hỏi thêm vài câu.


Nghe Cốc Kiều kể vừa phải đi làm, vừa bán hàng vỉa hè mà vẫn tranh thủ học thêm, Trần Huy lại càng thêm nể phục cô. Anh ta liền đề nghị:


– Nếu em cần tài liệu tiếng Anh, anh có thể mang cho em.


– Cảm ơn anh Trần Huy, vậy thì phiền anh quá. – Ánh mắt Cốc Kiều tình cờ dừng lại trên đôi găng tay len Trần Huy đang đeo. Cô liền kéo khóa ba lô, lấy ra một đôi găng tay da heo rồi đưa cho anh ta. – Cái này ấm lắm, em tặng anh ạ.



– Ấm thật đấy anh, đi xe đạp mà đeo đôi này thì còn gì bằng. Anh cứ khách sáo với em thế thì em lại đâm ngại, không dám hỏi mượn tài liệu nữa đâu.


Nói rồi, Cốc Kiều dúi đôi găng vào tay Trần Huy. Coi như đã trả được món nợ ân tình một cách chóng vánh, cô cũng không còn câu nệ nữa mà hỏi ngay:


– Vậy khi nào anh cho em mượn tài liệu được ạ?


– Ngày mai giờ này anh mang qua cho em.


– Cảm ơn anh!


Vừa dứt lời cảm ơn, Cốc Kiều ngẩng lên và sững sờ khi thấy Lạc Bồi Nhân đã đứng đó từ bao giờ.


– Anh họ.


Trái ngược với lời cảm ơn nhiệt tình ban nãy, tiếng “anh họ” này có phần bình thản hơn.


Trần Huy cũng thấy Lạc Bồi Nhân. Anh ta gật đầu chào một cái rồi quay sang nói với cô:


– Vậy mai gặp nhé.


– Vâng, mai gặp ạ!


Lạc Bồi Nhân đạp xe lại gần. Cốc Kiều để ý thấy anh không đeo đôi găng mình tặng thì lòng thoáng chùng xuống. Có lẽ hôm qua anh bảo thích chỉ để dỗ cô vui thôi. Vờ như không phát hiện ra chuyện này, cô mỉm cười hỏi:


– Anh họ, sao anh lại đến đây?


Lạc Bồi Nhân nhìn cô chăm chú, im lặng mất vài giây rồi mới lấy từ trong túi áo gió ra một chiếc máy nhắn tin:


– Sau này em dùng cái này liên lạc với anh. Đồ anh từng dùng rồi, đừng chê nhé.


Cốc Kiều thừa biết thứ này dù là đồ cũ vẫn bán rất được giá, bèn từ chối:


– Anh họ, anh giữ lại mà dùng đi. Em không cần đâu ạ.


– Anh cũng không cần, nếu em không dùng thì cứ vứt đi.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 35: 035: Găng tay
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...