Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 132: 132: Người ngoài cuộc
Những cuộc điện thoại giục hàng dồn dập đổ về. Một nhà phân phối trước đây đặt hai trăm bộ còn phải cân nhắc thiệt hơn, giờ lại hỏi Cốc Kiều liệu có thể giao gấp một ngàn bộ hay không, bảo chuyện tiền nong hoàn toàn có thể thương lượng lại.
Lo ngại xảy ra sự cố, Cốc Kiều vừa rời cửa hàng đã lao thẳng đến nhà máy, túc trực ngay bên dây chuyền sản xuất. Cô một tay bưng hộp cơm, chưa kịp và được miếng nào thì chiếc điện thoại di động lại réo vang. Cứ ngỡ lại là cuộc gọi giục hàng, cô vừa cất tiếng “A lô” thì nụ cười trên môi đã cứng đờ khi nhận ra giọng nói ở đầu dây bên kia.
Khưu Sảng báo rằng trong lúc Cốc Kiều không ở cửa hàng, giáo sư Châu của trường đại học Z đã đến mua một lúc năm mươi bộ phần mềm game. Chuyện này khiến Khưu Sảng kinh ngạc tột độ, bởi cô không tài nào hiểu nổi tại sao vị giáo sư vốn xem game là thứ vô bổ làm thui chột ý chí con người lại mua nhiều đến vậy.
Cốc Kiều im lặng giây lát rồi đáp:
– Game bên tôi đang cháy hàng. Nếu giáo sư không có nhu cầu sử dụng thực sự, tôi nghĩ ông nên sớm mang trả lại, chúng tôi sẽ hoàn đủ tiền.
Có lẽ vì cửa hàng nằm gần Đại học Z nên Cốc Kiều đã chạm mặt Châu Toản ở đây đôi lần. Vốn là người làm ăn chuyên nghiệp, cô không có thói quen đuổi khách.
Lần trước, Châu Toản gọi điện khuyên cô phải đề phòng Lạc Bồi Nhân, bảo rằng anh không phải người đàn ông đáng tin cậy và chuyện tình của hai người sẽ chẳng thể đi đến hôn nhân. Cốc Kiều cảm thấy lời ông ta nói thật nực cười, đến mức cô bật cười thành tiếng ngay lúc đó. Bởi khi ấy, cô đã gọi điện chia tay Lạc Bồi Nhân và đang chuẩn bị mạo hiểm đến Erenhot.
– Bố chỉ muốn ủng hộ công việc của con thôi.
– Cảm ơn ông, nhưng tôi không cần.
Cốc Kiều không còn dùng chuyện vạch trần mối quan hệ của hai người để uy h**p Châu Toản nữa. Cô biết, một khi đã dám đến cửa hàng của cô hết lần này đến lần khác, tức là ông ta không còn sợ cô nói ra sự thật. Ngay cả những lúc cùng quẫn nhất cô còn không dùng chuyện đó để uy h**p ông ta, huống hồ là bây giờ.
Cốc Kiều tách khỏi đám đông, tìm một góc vắng để nghe điện thoại, quyết định phải nói rõ ràng một lần cho xong.
– Cốc Kiều, bố đã có lỗi với mẹ con con. Bố… bố chỉ mong cháu cho tôi một cơ hội để bù đắp.
Cốc Kiều bật cười, đáp:
– Bù đắp? Vào những lúc khốn cùng nhất, cũng có lúc tôi thoáng nghĩ đến chuyện này. Tôi đã định tìm ông để đòi bằng được tiền cấp dưỡng suốt mười tám năm trời, món nợ mà ông thiếu bố mẹ tôi. Nhưng hễ nghĩ đến việc cầm tiền của ông là sẽ phải dính dáng đến ông, tôi lại gạt phắt ý định đó đi.
Khi ấy, cô nghe Trần Tinh kể Châu Toản đã chuẩn bị mấy chục ngàn đô la Mỹ cho con gái du học, nên việc ông ta trả phí nuôi dưỡng cho mẹ cô cũng là lẽ đương nhiên. Cốc Kiều không cho rằng đòi tiền Châu Toản là đánh mất lòng tự trọng hay gì cả. Trái lại, cô thấy việc đó vô cùng chính đáng. Dù có đòi bằng hết khoản phí nuôi dưỡng ấy, cô vẫn sẽ khinh thường ông ta như cũ.
Thế nhưng, Cốc Kiều lại nghĩ đến người bạn đời của mẹ, và bố của hai đứa em gái cô là Lâu Đức Dụ. Nếu Lâu Đức Dụ biết chuyện cô đòi tiền phí nuôi dưỡng từ Châu Toản, chắc ông sẽ xấu hổ đến mức độn thổ rồi chẳng bao giờ chịu chui lên nữa mất.
Đầu dây bên kia im lặng, Cốc Kiều nói tiếp:
– Hồi mới chân ướt chân ráo lên thành phố, tôi đã ghen tị với con gái ông chết đi được, chỉ vì cô ta có một người bố như ông. Cô ta nhắc đến ông với vẻ tự hào, cứ như thể ông là ông bố tuyệt vời nhất trần đời vậy. Mãi sau này tôi mới nhận ra, suy nghĩ đó của mình thật nực cười.
Khi ấy, Cốc Kiều thực sự thấy có một người bố như Châu Toản thật tốt, vừa chu toàn mọi việc, lại vừa thân thiết với con gái. Thậm chí cô từng thoáng nghĩ, một người bố như vậy hẳn sẽ không để dì họ phải năm lần bảy lượt nhắc nhở con gái ông ta giữ khoảng cách với anh họ mình. Mãi về sau, khi Cốc Kiều biết Châu Toản chính là bố ruột mình, mọi thứ mới trở nên hoang đường và lố bịch làm sao.
Sau một thoáng im lặng, Châu Toản cất tiếng phân trần:
– Khi ấy bố thực sự không biết mẹ con đã mang thai…
Cốc Kiều bật cười khẩy:
– Nếu biết, có lẽ ông đã hận tôi tận xương tủy vì dám ngáng đường công danh của ông rồi. Tại sao mẹ tôi không nói cho ông? Đơn giản thôi, vì bà đã nhìn thấu con người ông. Ngay từ đầu, bà đã quyết tâm cắt đứt mọi can hệ với ông. Đương nhiên, tôi cũng vậy. Giữa tôi và ông chẳng còn chút liên quan nào cả.
Cốc Kiều hoàn toàn có thể mường tượng được lề thói ở vùng quê vào những năm tháng trước khi mình chào đời. Trong hoàn cảnh ấy, việc mẹ cô trao thân cho Châu Toản hẳn là đã xác định gắn bó trọn đời với ông ta. Ấy vậy mà, bà lại không hề cho người đàn ông mình muốn gắn bó trọn đời biết rằng bản thân đang mang giọt máu của cả hai. Chắc chắn là vì bà đã hoàn toàn tuyệt vọng về ông ta.
Từ đó về sau, Cốc Kiều chỉ là con của một mình mẹ cô. Ai là bạn đời của mẹ, ai đối xử tốt với mẹ, người đó chính là bố cô.
Châu Toản không thể và cũng chẳng dám phản bác. Khi Cốc Tĩnh Thục quyết định một mình giải quyết chuyện này, bà đã chẳng còn trông mong gì vào ông ta nữa.
– Nếu thực sự muốn tìm ông, tôi đã tìm từ cái thuở còn khố rách áo ôm rồi. Hẳn là khi đó ông cũng nơm nớp lo sợ, không biết phải xoay xở ra sao nếu con bé nhà quê mới tốt nghiệp cấp ba, trên người không một xu dính túi này bám riết lấy ông, khăng khăng đòi nhận bố rồi phanh phui chuyện cũ, phải không? Những lời bù đắp và ủng hộ của ông đều dựa trên điều kiện tiên quyết là ông phải tuyệt đối an toàn và danh tiếng của ông không bị sứt mẻ mảy may. Ông không thấy chúng quá rẻ mạt sao? Trước đây tôi đã không cần, bây giờ và sau này lại càng không.
Châu Toản suýt bật cười chua chát. Cô gái trưởng thành sớm này quả đúng là máu mủ của ông ta nên mới nhìn thấu hết những toan tính bẩn thỉu trong lòng ông ta. Bố mẹ ông đã già, vẫn luôn tiếc nuối vì ông ta không có lấy một mụn con nối dõi. Bản thân ông ta sao lại không tiếc nuối cơ chứ? Nhưng hôm nay ông ta mới nhận ra, điều đáng tiếc hơn cả việc tuyệt tự chính là đứa con ruột thịt duy nhất cương quyết không nhận mình, thậm chí còn khinh rẻ mình. Khi con gái cần ông ta nhất, ông ta lại đang bận nuôi nấng con người khác.
Biết bao người kính trọng ông ta, vậy mà giọt máu duy nhất của ông ta trên cõi đời này lại khinh miệt và không muốn có bất kỳ liên quan nào đến ông ta.
Ông ta chẳng giúp được gì cho con gái mình, cũng như bố ông ta năm xưa đã chẳng thể đỡ đần gì cho ông ta.
Châu Toản đành gạt bỏ cả sĩ diện mà nói:
– Con một mình lăn lộn ngoài xã hội, có thêm một người chống lưng chẳng phải tốt hơn sao? Trừ việc không thể công khai mối quan hệ giữa chúng ta, còn lại con muốn gì, bố cũng sẽ cố gắng hết sức đáp ứng con.
– Mối quan hệ duy nhất giữa chúng ta chính là người mua và kẻ bán. Nếu giáo sư thực sự cần phần mềm, tôi luôn chào đón mọi khách hàng. Còn nếu không cần, xin ông nhanh chóng trả lại cho tôi, hiện cửa hàng tôi đang bị cháy hàng. – Cốc Kiều đã không còn gọi ông ta là “chú Châu” từ lâu, giờ lại còn “tốt bụng” nhắc nhở “giáo sư Châu”. – Tôi chỉ có một người bố duy nhất là chồng của mẹ tôi. Mẹ tôi hiện đang sống rất tốt, và sau này chúng tôi sẽ còn sống tốt hơn. Ông cũng chỉ có một cô con gái là con gái nuôi của ông. Mong ông nhớ cho kỹ điều đó, đấy là yêu cầu duy nhất tôi dành cho ông.
Vợ Châu Toản thấy chồng đứng thẫn thờ, trông cứ như người mất hồn. Lần gần nhất sắc mặt ông ta khó coi đến vậy là sau trận cãi vã với con gái. Nguyên nhân cuộc tranh cãi lại hết sức vô lý, chỉ vì hai người dưng.
Hôm ấy, Châu Tri Ninh vừa về nước, trong bữa cơm đã chủ động kể chuyện cậu ấm nhà họ Lạc và Cốc Kiều đã chia tay, còn quả quyết rằng mình thừa biết hai người đó sớm muộn gì cũng tan vỡ. Cô ta cho rằng hai người muốn yêu nhau bền lâu thì cần phải có tiếng nói chung, mà một đứa con gái trong đầu chỉ toàn nghĩ đến tiền như Cốc Kiều thì bất cứ ai có chút lý tưởng sống cũng chẳng thể nào chịu nổi, huống hồ là anh Bồi Nhân.
Nào ngờ, Châu Toản đột nhiên nổi trận lôi đình mắng nhiếc:
– Thằng nhóc họ Lạc đó thì cao sang lắm chắc? Nó thì có lý tưởng gì chứ? Con đề cao nó quá rồi đấy! Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ sống bám vào bố mẹ, chưa từng nếm mùi cơ cực mà thôi. Nếu từ nhỏ nó cũng sống ở quê như Cốc Kiều, chẳng biết giờ sẽ ra sao, có khi còn thực dụng hơn bất cứ ai. Nó lấy tư cách gì mà coi thường Cốc Kiều? Người ta là con gái, một thân một mình gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng mà cắm rễ được ở cái thành phố này, sao lại không xứng với nó? Lời của con thật nông cạn và nực cười hết sức!
Ngay cả lúc không có người ngoài, hiếm khi nào Châu Toản nặng lời với con gái như vậy. Nhà họ Lạc và nhà ông ta vốn có giao tình mấy đời, nên việc ông nhận xét về con trai của bạn bè như thế khiến hai mẹ con Châu Tri Ninh sốc điếng người. Ông ta không chỉ mắng Lạc Bồi Nhân, mà còn ngầm mắng luôn cả con gái mình, bởi lẽ cô ta cũng đang sống bám vào bố mẹ.
Bị bố rầy la, Châu Tri Ninh đỏ bừng mặt, ấm ức cãi lại:
– Anh Bồi Nhân có chọc gì bố đâu? Ai không biết còn tưởng Cốc Kiều mới là con gái ruột của bố đấy!
Nghe vậy, mặt Châu Toản lập tức biến sắc, quát:
– Con nói năng vớ vẩn gì thế!
Vợ Châu Toản vội đứng ra giảng hòa, đoạn quay sang khuyên giải con gái:
– Con cứ luôn miệng gọi người ta là anh Bồi Nhân, nhưng dẫu gọi thân thiết đến mấy thì nó vẫn chỉ là người dưng. Hai đứa quen biết nhau từ nhỏ, nếu có duyên phận thì đã thành đôi từ lâu rồi. Bây giờ đã không thành thì sau này đừng có mơ đến chuyện đó. Con việc gì phải vì người dưng nước lã mà hục hặc với bố mình? Chẳng qua bố con cũng chỉ bất bình thay cho con thôi. Con hết lòng hết dạ với thằng bé ấy như vậy, bao nhiêu tình ý viết cả lên mặt, mà nó thì cứ trơ ra như đá thì hỏi thử bố con làm sao mà không thấy nó ngứa mắt cho được? Bố con mắng nó cũng là vì con, thế mà con cứ bênh nó chằm chặp, bảo sao ông ấy không nổi cáu.
Miệng thì khuyên giải con gái là vậy, nhưng trong lòng bà ta lại bắt đầu dấy lên mối nghi ngờ.
Mối nghi ngờ ấy ngày một lớn dần khi Châu Toản, người vốn chẳng mảy may quan tâm đến phần mềm máy tính, lại bắt đầu đặt mua hàng loạt báo chí về lĩnh vực này. Trên tờ rơi quảng cáo phần mềm ông ta mang về nhà in một chữ “Cốc” rõ rành rành. Vợ Châu Toản cũng đã đến cửa hàng chuyên doanh phần mềm nọ. Cửa hàng đó rất bề thế. Lúc bà đến, cô gái kia đang nhiệt tình giới thiệu sản phẩm cho khách.
Chính vì Cốc Kiều mà vợ Châu Toản đột nhiên thấy tò mò về mẹ của cô. Ngay cả lúc khó khăn nhất, hai mẹ con họ còn từ chối công việc Châu Toản giới thiệu cho thì giờ đây, họ lại càng không có lý do gì để cậy nhờ ông ta.
Thấy Cốc Kiều quay người lại, bà ta vội lỉnh đi. Mấy hôm trước, chương trình bốc thăm trúng thưởng ở cửa hàng đó được tổ chức rất rầm rộ, bà ta có muốn lờ đi cũng không được.
Thế nhưng bà ta tuyệt nhiên giấu kín bưng chuyện này. Với người coi trọng thanh danh cả đời như Châu Toản, chỉ cần bà ta không vạch trần, thì sự thật này có thể coi như chưa từng tồn tại. Chồng bà ta cần danh tiếng, còn bà ta chỉ muốn sống bình yên.
Cúp máy xong, Cốc Kiều hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi quay trở lại chỗ cũ.
– Mau tìm cái máy ảnh rồi chụp vài tấm cảnh chị đang đứng ăn cơm thế này đi.
– Chụp bây giờ luôn ạ? – Cô gái kia nhìn Cốc Kiều một lượt, rồi ánh mắt dừng lại nơi hộp cơm trên tay cô. – Chụp vậy có ổn không ạ? Trông xuề xòa quá…
– Ổn chứ, quá ổn là đằng khác. Lát nữa em đứng góc này này, nhớ chụp cho rõ cả quầng thâm mắt của chị nhé.
Cốc Kiều thậm chí đã nghĩ sẵn cả tiêu đề bài báo: “Doanh số game Hiệp Đạo Kỳ Duyên phá kỷ lục khiến toàn bộ đội ngũ tăng ca thâu đêm vì phòng ngừa cháy hàng”. Mai chỉ cần gọt giũa đôi chút là sẽ có ngay một bài quảng cao ngon lành cành đào.
Cốc Kiều vốn chẳng ngại chịu khổ, nhưng đã chịu khổ thì phải chịu cho đáng. Không có thời gian pha cà phê phin, Cốc Kiều dốc thẳng gói cà phê hòa tan vào bình giữ nhiệt, lắc vội rồi ngửa cổ tu một hơi cạn gần nửa bình. Tối nay dây chuyền phải chạy hết công suất nên cô cũng phải túc trực ở đây.
Sản phẩm trên dây chuyền liên tục tuôn xuống, Cốc Kiều liền huy động những nhân viên cửa hàng muốn kiếm thêm tiền tăng ca chịu khó đến đây phụ lắp ráp và đóng gói. Toàn bộ lô hàng này phải được lên kệ và bàn giao cho đơn vị vận chuyển ngay trong ngày mai. Cả đội ngũ làm quần quật đến tận khuya mới xong việc.
– Sếp đúng là toàn năng thật đấy ạ, đóng hàng còn nhanh hơn cả bọn em.
Cốc Kiều chỉ mỉm cười nhận lời khen đó. Năm xưa một mình cô xoay xở với cả sạp quần áo, nếu tay chân không nhanh nhẹn thì chỉ luẩn quẩn dọn dẹp với đóng hàng là hết ngày, khỏi buôn bán gì nữa.
Đơn hàng cũ vừa hoàn thành thì đơn hàng mới đã ập tới.
Lúc này, Lạc Bồi Nhân đang ở Thượng Hải đọc báo. Trên báo, tấm ảnh Cốc Kiều đứng ăn cơm hộp chỉ loe ngoe vài cọng cải trắng trông đến là tội nghiệp. Anh thầm nghĩ, người này đúng là nhạc nào cũng nhảy được , chỉ cần mặc một bộ quần áo giản dị vào là trông y như công nhân đã bám trụ ở xưởng sản xuất lâu năm ngay. Lúc anh đi, dù cô thiếu ngủ thật nhưng mắt vẫn chưa có quầng thâm, vậy mà trên báo lại hiện rõ mồn một.
Lạc Bồi Nhân liền gọi ngay cho Cốc Kiều. Nghe anh nhắc đến bài báo, cô chỉ cười bảo:
– Em diễn sâu thôi, chứ thực ra em chỉ ăn đúng một bữa như thế.
– Thật không?
Cốc Kiều bật cười đáp:
– Em mà ăn ngon thì đào đâu ra tin tức có giá trị? À không, phải nói là tin tức giá trị tích cực thì chẳng đào đâu ra chứ còn giá trị tiêu cực thì đầy ra ấy chứ. Khách hàng mà thấy em ăn sơn hào hải vị, họ sẽ chỉ chăm chăm tính xem em đã moi từ túi họ bao nhiêu tiền thôi. Lúc ấy em có giảm giá thì họ cũng cho là chiêu trò, chứ đời nào tin em thật lòng cắt giảm lợi nhuận vì nghĩ cho lợi ích của họ.
– Đầu óc kinh doanh của em nhạy bén thật. Anh phải học hỏi em thật nhiều mới được.
Cốc Kiều coi đó là một lời khen ngợi nên vui vẻ đón nhận:
– Không phải vội, sau này còn khối dịp cho anh học hỏi em.
– Em đừng có cố quá, mệt thì phải nghỉ ngơi.
– Chẳng phải hồi trước anh cũng thức trắng đêm dịch tài liệu tiếng Anh sang tiếng Trung cho em đó sao? Em trẻ hơn anh những hai tuổi, thức trắng một đêm thì ăn thua gì.
– Anh với em khác nhau.
– Khác chỗ nào mà khác?
– Thể lực khác nhau.
Cốc Kiều sững người vài giây rồi quạu:
– Anh nói thế là xem thường em quá rồi đấy.
Tấm ảnh trên báo chụp rất đạt, vừa lột tả được vẻ mệt mỏi của Cốc Kiều khi phải thức trắng đêm giám sát công việc, lại vừa thể hiện được ý chí sắt đá, quyết không để nguồn cung bị gián đoạn. Chỉ tiếc một nỗi, Lạc Bồi Nhân đâu phải khách hàng mua phần mềm. Anh sẽ chẳng vì cảm động trước cảnh cô vất vả đêm hôm bổ sung hàng mà dốc hầu bao đặt mua ngay.
– Anh yên tâm, giờ còn cách lý tưởng của em xa lắm, em sẽ không để mình mệt đến ngã quỵ đâu.
Trên bàn ăn, nhóc Tư hí hửng khoe với bố mẹ tin tức mình vừa đọc được trên báo.
Giữa anh Hai và chị họ, cậu lúc nào cũng thân thiết với chị họ hơn. Cậu luôn mong chị họ thành công hơn anh Hai hơn bất kỳ ai trong nhà này. Bởi lẽ, thành công của anh Hai sẽ trở thành cái cớ để bố mẹ chì chiết cậu, còn chị họ phất lên sẽ khiến cậu nở mày nở mặt, chứng tỏ cậu có mắt nhìn người.
– Phần mềm mới ở cửa hàng chị họ bán đắt như tôm tươi, suýt nữa thì cháy hàng luôn ạ! – Cậu nhóc còn nhanh nhẩu ước tính doanh số thay chị họ. – Lần này con đoán chị ấy kiếm ít nhất cũng đủ tậu một con Mercedes rồi!
Nhóc Tư thì thầm hỏi nhỏ Ba:
– Chị ơi, có cách nào để anh Hai thấy tin này không?
Phất lên mà không khoe khoang khác nào mặc áo gấm đi đêm. Phải cho anh Hai thấy chị họ thành đạt đến mức nào, để anh hối hận vì đã bỏ lỡ một cô gái xuất sắc như vậy chứ.
Nhỏ Ba liếc em trai mình một cái đầy khinh bỉ:
– Em rảnh quá hóa rồ à?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 132: 132: Người ngoài cuộc
10.0/10 từ 39 lượt.
