Lấy danh nghĩa vợ chồng

Chương 30:

34@-

 
“A…” Cổ bị anh cắn đau điếng nhưng Cố Dĩ An lại có cảm giác hưng phấn, cách một lớp áo sơ mi, móng tay của cô véo lấy bờ vai anh, đôi chân trắng nõn mảnh khảnh quấn chặt lấy phần eo săn chắc của anh.
“Mẹ…” Ôn Thần không nhịn được mà chửi, lại cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa non mềm của cô mà mút mạnh, sau đó lần nữa động thân ủi thật mạnh, dương vật đã cương đến độ như muốn xuyên thủng cả cái quần.
Muốn làm nhưng lại không thể làm! Mẹ nó, thật là quá giày vò!
Anh cởi bỏ dây lưng, cởi cả quần lẫn quần lót ra ném xuống đất, nắm lấy quy đầu đang bừng bừng khí thế cọ cọ với nhục huyệt không ngừng phun nước, cố gắng giữ lý trí để chỉ cọ xát với âm đế và hạt đậu kia mà không run tay cọ xuống phía dưới. Ôn Thần không chắc chắn đêm nay liệu chính anh có thể chịu đựng được hay không.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bởi vì đêm nay yêu tinh dưới háng này thật sự quá lẳng lơ!


“Đừng cọ nơi đó, mau cắm vào đi, ưm ưm… Bên trong ngứa quá, a a…” Trong cơn say chuếnh choáng, Cố Dĩ An chỉ muốn nói hết ra cảm giác chân thật của cơ thể mình. “Nóng quá… A a… Nơi đó của anh nóng quá, ưm ưm… Em muốn, em không muốn anh cọ, em muốn anh cắm vào…”
Ôn Thần vừa thở dốc vừa mút lấy cổ cô, mỗi một lần đều mút, cắn thật mạnh. Anh đổi vị trí xuống phần xương quai xanh của cô, vừa mút vừa cắn, cây gậy thịt thô lớn giữa hai chân tàn nhẫn mà chọc về phía trước, va chạm với âm đế của cô. Anh sắp không thể chịu đựng nổi loại giày vò này rồi, chỉ ma sát ở bên ngoài hoàn toàn không thể thỏa mãn được, càng ma sát thì lại càng muốn cắm vào mà làm!
“Cho em… A a… Ngứa chết mất, ưm ưm… Ôn Thần… Ưm ưm, Ôn Thần…” Cảm giác ngứa ngáy khiến cho Cố Dĩ An không ngừng gọi tên anh, eo mông lắc lư tới lui. “Ôn thần cho em đi… Em muốn…”
“Muốn cái gì hả?!” Ôn Thần ngẩng đầu lên khỏi hõm xương quai xanh cô, hai mắt đỏ rực. Anh thở dốc, nhẫn nhịn đến mức trán đã ứa ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Muốn anh cắm vào trong.” Cố Dĩ An nhắm mắt lại, vừa ngứa vừa xấu hổ. “Cho em đi…”
“Muốn cái gì cắm vào?!” Ôn Thần đang đánh cược, anh cá rằng cô không dám nói ra cái từ đó, bởi vì chỉ cần cô dám nói ra thì đêm nay anh sẽ dám làm thật!
Cái miệng nhỏ của Cố Dĩ An khẽ nhếch lên, trên mặt tràn đầy biểu cảm đau khổ khó chịu, vốn cô cũng chỉ hơi say, hơn nữa thuốc đã phát huy tác dụng nên mới muốn bị anh cắm vào thật sự như thế; cô nghĩ rằng chỉ cần học theo cách diễn viên trong phim người lớn chủ động quyến rũ là có thể trêu chọc người đàn ông này, khiến anh hoàn toàn mất khống chế mà cắm vào, không ngờ rằng anh lại không để cho bản thân mình bị cô dắt mũi!
Còn bảo cô phải nói ra cái từ đó nữa chứ…


Hai tay Cố Dĩ An nắm chặt khăn trải giường dưới thân, rối rắm cắn môi dưới, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, nhưng lại chẳng thể nào nói được nên lời: “Muốn cái kia của anh… Cái kia của anh cắm vào...”
 “Cái gì, nói!” Giờ phút này Ôn Thần có một loại hưng phấn và mong chờ khó lòng diễn tả được thành lời.
Chỉ cần cô nói thôi! Chỉ cần cô nói ra thôi!
Nhưng chờ đợi mấy chục giây lại chỉ thấy cô cắn môi dưới đến sắp trầy da, mà không thấy cô mở miệng, Ôn Thần đành từ bỏ, cúi đầu nhìn chăm chú khuôn mặt đỏ bừng của cô, hầu kết trượt lên trượt xuống, khàn giọng an ủi: “Không nói được thì thôi, không cần phải tự làm đau mình. Anh thấy mà đau lòng, nếu muốn cắn thì cắn anh này.”
Cố Dĩ An suýt chút nữa là òa khóc, nhắm mắt lại lắc đầu thật mạnh: “Nhưng em muốn cho anh! Em muốn giao toàn bộ bản thân mình cho anh!”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Đừng khóc.” Anh hôn lên nước mắt ở khóe mắt cô, rồi lại hôn lên đôi môi kia, dịu dàng dỗ dành. “Em đã làm rất tốt rồi, anh có thể cảm nhận được em thật sự muốn giao chính mình cho anh mà.”

Nhưng càng dỗ dành thì cô lại càng khóc dữ dội hơn.

Ôn Thần thật sự không thể nhìn thấy cô khóc được, vì để giúp cô di dời sự chú ý, anh tách hai chân cô ra, chui đầu vào giữa hai chân cô, há miệng ngậm lấy âm hộ của cô mà cắn mút.
“A…” Tiếng rên rỉ pha lẫn với tiếng khóc nức nở vang lên, Cố Dĩ An cong lưng nắm lấy khăn trải giường ở dưới thân, nơi đó bị anh liếm đến phát ngứa. “A a… Đừng mút nơi đó… Xin anh đấy…”
Cố Dĩ An càng nghẹn ngào cầu khẩn, thì Ôn Thần càng liếm mạnh hơn, mút sạch lấy dòng nước mà tiểu huyệt của cô tiết ra. Đầu lưỡi đó thọc vào rút ra trong tiểu huyệt mềm mại xinh xắn, anh lại dùng ngón tay tách môi âm hộ ra, ngón cái có vết chai mỏng xoa bóp mạnh lên đầu âm đế của cô.
“A a a…” Cô ngửa đầu há miệng, ngón chân đạp mạnh lên khăn trải giường, vươn tay túm tóc của anh, kêu lên. “Ưm ưm… Ngứa quá, a a… Ôn Thần cho em đi… Xin anh cho em đi… Xin anh đấy…”
 




Lấy danh nghĩa vợ chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lấy danh nghĩa vợ chồng Truyện Lấy danh nghĩa vợ chồng Story Chương 30:
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...