Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 97: Lời mời
Hai người không nhận được thư mời sao?
______________________
Minh Yến không muốn để ý đến cậu, sợ nếu nói tiếp nữa anh sẽ không nhịn được mà vung tay đánh cậu, anh hít sâu một hơi nói: “Ngủ đi.”
Lục Vũ lại không chịu buông tha cho anh, càng nói càng hăng: “Em biết ngay mà, biến thành con gián là anh không còn yêu em nữa rồi, anh chỉ thích cái bộ da đẹp trai này của em thôi.”
Gần đây vì bận livestream liên tục nên không có cơ hội tắm nắng, da Lục Vũ vẫn trắng như quả trứng gà luộc đã bóc vỏ. Lúc này nằm trên chiếc chăn màu tối, có thể phân biệt rõ ràng đường nét xương hàm, quả thực có chút đẹp trai.
Minh Yến cúi đầu, dùng mũi cọ nhẹ vào khuôn mặt trắng nõn đó, nói: “Đúng vậy, anh chính là một người đàn ông nông cạn như thế.”
Khoảng cách gần như vậy, Lục Vũ làm sao chịu nổi, cậu đưa tay ấn sau gáy Minh Yến, trao một nụ hôn kéo dài. Sau đó, cọ vào đôi môi ẩm ướt đó, khẽ hỏi: “Nếu có một ngày em biến mất, anh có nhớ em không?”
Minh Yến thở dài: “Cứ hỏi anh mấy câu hỏi đòi mạng này làm gì, làm sao mà em biến mất được?”
Lục Vũ phồng má, đạp chân: “Lục Đại Vũ trở về, thì em sẽ biến mất. Chuyện xuyên không này, khó nói lắm.”
Minh Yến bất lực, nhìn tên nhóc đang nằm ăn vạ trên đùi mình, anh chỉ cảm thấy Lục Vũ biến thành Hà Thần, liên tục hỏi anh: Anh thích Lục Đại Vũ này, hay là Lục Tiểu Vũ này. Anh rất muốn nói, mình chỉ muốn một Lục Vũ bình thường.
Đáng tiếc Hà Thần là do Lục Tiểu Vũ giả mạo, cứ bám riết không tha.
Minh Yến không muốn tiếp tục chủ đề này, hôn nhẹ lên khóe môi Lục Vũ, khàn giọng nói: “Vậy nhân lúc em còn chưa biến mất, chúng ta làm một chút chuyện mà Lục Đại Vũ sẽ không làm đi.”
Hơi nóng thơm tho phả vào mặt, Lục Vũ vỗ đầu một cái: “Đúng rồi, em phải làm một chút chuyện, để lại dấu ấn của mình trên thế giới này, chứng minh Lục Tiểu Vũ em đã từng đến đây.”
Thế là, cậu bật dậy như một con cá chép vượt thác, gọi Lục Đông Đông tới, mở bàn phím ảo bắt đầu gõ chữ điên cuồng.
Minh Yến nhìn lướt qua màn hình sáng, im lặng một hồi: “Dấu ấn em muốn để lại cho thế giới, chính là cái cuốn Chàng Rể Alpha này à?”
Lúc này Lục Vũ đang bấm bàn phím với tốc độ ba ngàn chữ mỗi giờ, viết một cuốn tiểu thuyết H với nhân vật chính mang tên hai người họ.
Lục Vũ nghiêm túc gật đầu: “Ừm, tranh thủ lúc cảm hứng dâng trào, nhanh chóng viết xong cái này, Lục Đại Vũ chắc chắn sẽ không viết.”
Nếu thật sự biến thành Lục Đại Vũ, những cảm hứng, khả năng giao tiếp này có thể sẽ biến mất. Cậu phải tranh thủ lúc mình còn ở đây, xử lý xong mọi chuyện cần làm.
Lục Vũ cảm thấy mình như một người chồng sắp lìa đời, đang tranh thủ thời gian chẻ đủ củi cho vợ dùng qua mùa đông. Hu hu, mình quả là một người đàn ông tốt.
Nghĩ như vậy, cuốn tiểu thuyết H kia viết ra cũng trở nên cảm động hơn.
Minh Yến: “…Thôi được rồi.” Anh lặng lẽ tắt đèn, đi ngủ.
Đợi đến khi Lục Vũ viết xong một chương đầy sảng khoái, vừa lòng cất bút, cậu chợt phản ứng lại, vừa nãy anh Yến bảo cậu làm chút chuyện Lục Đại Vũ sẽ không làm, hẳn không phải là gõ chữ, mà là… ăn cà rốt!
Lục Vũ đấm ngực dậm chân.
Đêm khuya, một chú lừa say mê kéo cối xay, từ chối cà rốt chủ nhân đưa, nói rằng mình muốn để lại đủ lương thực vàng cho thế giới này. Chủ nhân bày tỏ sự thông cảm, và rút lại củ cà rốt thơm ngon.
Sáng sớm hôm sau, chú lừa nhận ra mình đã làm chuyện ngu ngốc, đòi lại củ cà rốt đêm qua, bị chủ nhân lạnh lùng từ chối.
Minh Yến: “Đã nói rồi, chuyện này không thể bù đắp được.”
Lục Vũ đầy vẻ oán giận bò dậy đi làm, vốn dĩ đã không vui, khi thấy đống tài liệu như núi cần cậu ký duyệt, lập tức càng thêm bực bội.
Liên doanh với Công nghệ Bất Tri Số muốn bắt đầu phải đợi ít nhất ba tháng, đó còn chưa tính thời gian đàm phán. Mà Liên minh Kỹ thuật số Thông Minh sẽ đến khảo sát trong thời gian tới, nên chỉ có thể ký trước một thỏa thuận hợp tác dài hạn, quy định sau khi Công nghệ Bất Tri Số mua lại nhà máy chế tạo DCM, sẽ ràng buộc với trợ lý trí não của Trầm Vũ Technology.
Ban đầu thỏa thuận này vẫn đang trong quá trình xử lý, nhanh nhất cũng phải một tuần mới ký được. Nhưng Tổng giám đốc Trịnh đột nhiên mang đến một tin dữ – Liên minh Kỹ thuật số Thông minh sẽ đến ngay trong tuần này!
Điều này cũng có nghĩa là, tất cả các thủ tục đều phải tăng tốc, phải ký xong thỏa thuận trước khi Liên minh Kỹ thuật số Thông minh đến khảo sát. Mà những tài liệu trong các thủ tục này, cần Lục Vũ đích thân xem xét, ký xác nhận toàn bộ.
Trịnh Vô Cùng ngồi trong phòng họp của Trầm Vũ Technology, vẻ mặt ủ rũ, liên tục lẩm bẩm: “Quá gấp gáp rồi, không biết họ sẽ khảo sát nội dung gì.”
Hồng Vũ Dương vô tư ngồi một bên ăn bữa sáng Tiểu Giang mua, thấy Tổng giám đốc Trịnh như vậy, lặng lẽ đưa một cái bánh bao qua, an ủi: “Khảo sát không qua thì thôi, ông cũng chưa mua lại DCM mà. Còn núi xanh thì không sợ thiếu củi đốt, dự án tốt nhiều lắm, đầu tư cái khác cũng được.”
Tổng giám đốc Trịnh nhận lấy bánh bao, cắn một miếng, lắc đầu: “Tôi thì không thiếu tiền, nhưng một đám anh em già đi theo tôi làm việc, không thể không có cơm ăn. Chế tạo trí não, là phù hợp nhất với ngành công nghiệp của chúng tôi.”
Ông ta làm đồng hồ trẻ em, tuy độ phức tạp kỹ thuật không bằng trí não thông minh, nhưng cũng đã trở thành người dẫn đầu trong ngành này, nuôi dưỡng một nhóm chuyên gia kỹ thuật. Nếu chuyển sang làm trí não, những người này vẫn có thể phát huy nhiệt huyết còn sót lại, nếu làm cái khác, kỹ thuật quá khác biệt, những người này có thể sẽ phải nghỉ hưu sớm.
Trịnh Vô Cùng đã lo lắng đến mức tóc bạc trắng cả rồi.
Dương Trầm rất hiểu sự khó khăn của nhân viên kỹ thuật, nghe vậy rất cảm động: “ Tổng giám đốc Trịnh, các kỹ thuật viên có ông chủ như ông, quả thật rất may mắn, ông cũng đừng quá lo lắng, nhìn xem, tóc đã bạc hết rồi.”
Tổng giám đốc Trịnh vuốt tóc, như vừa tỉnh lại: “À, mấy ngày nay bận quá, tôi quên nhuộm rồi.” Ông ta vốn đã đến tuổi tóc bạc, để trông trẻ hơn, cứ vài ngày lại phải nhuộm đen một lần.
“Tưởng ai cũng như mày, cứ lo lắng là thể hiện ra tóc à.” Lục Vũ cười khà khà, xoa cái đầu trọc của lão Dương, sự bực bội tích tụ từ sáng sớm đã bay biến hết.
Dương Trầm không quay đầu lại giơ tay đánh cậu: “Cút, cút ngay.”
Đang náo loạn, Tiểu Giang đi tới, đưa một món hàng chuyển phát nhanh cho Lục Vũ.
Lục Vũ nhíu mày: “Chỉ định gửi cho tôi à?”
Tài liệu công ty đều được gửi cho người phụ trách cụ thể của từng phòng ban, dù là gửi cho Lục Vũ, thường cũng viết tên Tiểu Giang. Trừ phi là giao dịch cá nhân, mới trực tiếp gửi cho Lục Vũ.
Tiểu Giang gật đầu, chỉ vào tên trên phiếu chuyển phát nhanh, viết là:
Lục Vũ LUYU nhận
“Mỏng như này chắc không đến nỗi ấy.” Minh Yến bất lực, đưa tay định giúp cậu mở, lại bị Lục Vũ tránh đi.
“Anh đứng xa ra, đừng để bị thương.” Lục Vũ khoa trương xua tay, như thể đang mở không phải là chuyển phát nhanh, mà là bom hẹn giờ.
Cậu nheo mắt mở ra, không có chuyện gì xảy ra, bên trong là một phong thư mời đơn giản:
Trân trọng kính mời ngài Lục Vũ, tối thứ sáu tuần này lúc 6 giờ, đến nhà hàng Mạt Lan, cùng giáo sư Mitchell Lý dùng bữa tối.
Bên dưới còn viết lại nội dung tương tự bằng tiếng Anh, góc dưới bên phải có một biểu tượng dập nổi bằng vàng, đó là LOGO của Liên minh Liên minh Kỹ thuật số Thông minh.
Lục Vũ hỏi tổng giám đốc Trịnh đang mặt mày khổ sở ăn xong cả cái bánh bao: “Đoàn khảo sát của Liên minh Kỹ thuật số Thông minh, bắt đầu khảo sát từ thứ mấy tuần này?”
Tổng giám đốc Trịnh xác nhận lại tin nhắn trên trí não, nói: “Có lẽ là thứ Năm đến đây, thứ Hai tuần sau bắt đầu khảo sát. Trong khoảng thời gian này không biết họ sẽ bí mật đi xem xét những gì.”
Lục Vũ suy nghĩ một chút nói: “Vậy tối thứ sáu lúc dự tiệc hỏi thăm thử xem sao.”
Nghe lời này, Trịnh Vô Cùng và Hồng Vũ Dương đều kinh ngạc nhìn qua: “Tiệc tối thứ sáu nào?”
“Tiệc tối cùng dùng bữa với giáo sư Lý,” Lục Vũ lúc này mới ý thức được nhìn hai người họ, “Hai người không nhận được thư mời sao?”
Đại ca đầu bảng Hồng Vũ Dương ngơ ngác lắc đầu. Mắt Tổng giám đốc Trịnh đột nhiên sáng lên, nắm chặt tay Lục Vũ, hơi run rẩy: “ Tổng giám đốc Lục, mạng sống và gia tài của tôi trông cậy hết vào cậu đấy!”
Minh Yến lập tức lên tiếng ngăn cản, không để lộ dấu vết kéo tay Lục Vũ về: “ Tổng giám đốc Trịnh quá lời rồi, bây giờ vẫn chưa rõ tình hình thế nào, chỉ là một lời mời dùng bữa tối thôi. Nói không chừng Tổng giám đốc Trịnh sau khi về sẽ nhận được thư mời.”
Tiễn Tổng giám đốc Trịnh đang kích động ra về, Minh Yến quay lại nhìn Lục Vũ, thấy cậu vẫn còn cầm thư mời đó ngẩn ngơ.
Đại ca đầu bảng và lão Dương đã rời đi. Trong phòng họp trống không, chỉ có một mình Lục Vũ ngồi tại chỗ, cầm một tấm thiệp cứng màu trắng, trông có vẻ đáng thương.
Minh Yến đi tới, xoa đầu cậu: “Sao em lại ngồi một mình ở đây?”
“Anh nói xem, bà ấy chỉ mời em, không mời người khác, là có ý gì?” Lục Vũ ngẩng đầu, cọ nhẹ vào lòng bàn tay Minh Yến.
Minh Yến mím môi, câu trả lời rõ ràng, vị giáo sư Lý này chỉ đích danh muốn ăn tối riêng với Lục Vũ, rất có khả năng bà ấy thật sự là Lý Mặc Kiều, người mẹ ruột mà Lục Vũ chưa từng gặp mặt.
Nhưng suy đoán vẫn chỉ là suy đoán, anh không dám nói như vậy, sợ rằng kết quả cuối cùng không tốt, sẽ khiến Lục Vũ lại bị đả kích, bèn nói đùa: “Có lẽ là vì em lên top tìm kiếm, làm nền tảng Bird Book bị sập, giáo sư Lý cũng tò mò không biết người phi thường này là ai.”
Lục Vũ bật cười, biểu cảm trống rỗng trở nên sinh động trở lại, ôm lấy eo Minh Yến cọ cọ: “Anh Yến, em rất yêu anh.” Anh Yến của cậu, đang cẩn thận bảo vệ cậu.
Minh Yến xoa đầu cậu: “Đừng làm nũng nữa, đến phòng livestream đi, kịch bản cần sửa hôm nay đã chuẩn bị xong chưa?”
Lục Vũ ngồi lì không chịu nhúc nhích: “Anh kéo em đi đi.”
“Anh còn phải xác nhận vài tài liệu với tổ mỹ thuật, em đi trước đi.” Minh Yến véo má Lục Vũ, dỗ dành cậu buông tay.
Đợi Lục Vũ rời đi, Minh Yến thu lại nụ cười trên mặt, giơ tay gọi một cuộc gọi video.
Điện thoại đổ chuông năm lần, bên kia mới bắt máy. Trong video, hiện ra khuôn mặt của bố nuôi Lục Vũ, người mà anh mới gặp hai ngày trước. Bố nuôi Lục trông có vẻ tiều tụy, nhìn còn già nua hơn cả tổng giám đốc Trịnh bận đến mức không có thời gian nhuộm tóc.
Bố nuôi Lục vừa thấy Minh Yến đã ánh lên lửa giận: “Cậu lấy mặt mũi nào gọi điện cho tôi?”
“Đừng kích động, tôi không livestream cũng không ghi hình,” Minh Yến thấy đối phương giống như con gà chọi xù cánh đang gào thét, bèn mở lời an ủi một câu, “Ông Lục trông có vẻ gần đây đang gặp khó khăn. Ông có cần tôi giúp gì không?”
Bố nuôi Lục đưa tay muốn cúp điện thoại.
Minh Yến không nhanh không chậm nói: “Gần đây tôi tra được vài tài liệu thú vị, liên quan đến giáo sư Mitchell Lý, ông Lục có quen biết vị giáo sư này không?”
Đồng tử của bố nuôi Lục rung động, trong mắt xuất hiện sự hoảng loạn rõ rệt, nhưng mặt vẫn căng cứng: “Tôi không quen biết vị giáo sư nào cả.”
Họa sĩ rất nhạy cảm với sự thay đổi ánh mắt của nhân vật. Minh Yến vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, đợi đối phương ngụy biện xong, anh mới khẽ gật đầu: “Vậy tôi hiểu rồi, cảm ơn câu trả lời của ông.”
Bố nuôi Lục kinh hãi mở to mắt.
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Story
Chương 97: Lời mời
10.0/10 từ 14 lượt.
