Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 65: Bất kỳ ai
Anh vừa ngầm thừa nhận đứa trẻ này là con của hai ta đấy.
_________________________
Bình luận trên màn hình khựng lại một giây, sau đó lập tức bị những tràng “ha ha ha ha” lấp đầy, suýt chút nữa khiến ứng dụng live bị lag.
Già mà vẫn sung sức ha ha ha ha ha!
Lục Vũ mới chưa tới ba mươi mà bị con trai khen “già mà vẫn sung sức” ha ha ha…
Ngựa già mà chí chưa tàn, già mà vẫn sung sức, bắt cá trên đất khô!
Đã là thái giám đất khô rồi, con trai anh cũng đã nói thế rồi, còn không mau quay về đăng ba vạn chữ mỗi ngày đi!
Lục Vũ chịu cú đả kích nặng nề, lập tức quay đầu đi mách: “Anh quản thằng ba chút đi, nó nói em ‘già mà vẫn sung sức’.”
Minh Yến đang nằm bò trên bàn đá vẽ vời, nghe vậy liền bật cười khẽ: “Thời cổ đại ba mươi sáu tuổi người ta đã để râu làm ông nội rồi, em bây giờ còn đang đôi co với chim chóc trên cây, người ta không nói em ‘già mà không đứng đắn’ là tốt lắm rồi.”
Nói đoạn, anh quay đầu lại, tiện tay vẽ thêm một bộ râu cho người đang dính sau lưng mình.
Vốn dĩ phong thái ngọc thụ lâm phong của nhị thúc Hoa gia, lập tức biến thành “Hoa nhị lão gia” râu dài mày rậm.
Lục Vũ sờ lên chòm râu: “Trông em già quá đi.”
Minh Yến vẽ ra một tấm gương cho cậu soi, vừa nói vừa nhịn cười: “Đây gọi là tiên phong đạo cốt.”
Tên nhóc này vốn đã quen giả thần giả quỷ rồi, có thêm chòm râu lại càng hợp với cậu.
Lục Vũ nhìn khuôn mặt trong gương của mình, chỉ trong nháy mắt đã già đi hai chục tuổi, rồi nhìn Minh Yến trong thế giới mô phỏng, làn da trắng nõn, vóc dáng như ngọc, ánh mắt bỗng sáng rực, ghé sát lại, dùng giọng điệu d*m đ*ng nói nhỏ: “Này, đây là tiểu mỹ nhân nhà ai thế này, để lão phu nếm thử hương vị tươi mới nào.”
Minh Yến vội lấy tay bịt miệng cậu: “Đừng nói linh tinh, cẩn thận lát nữa bị cấm sóng bây giờ.”
Lục Vũ dùng chòm râu mềm mềm quét vào lòng bàn tay anh.
Đang náo loạn, Minh Yến bỗng thấy Thẩm Ứng đang đi về phía này, liền nhanh tay cầm gôm lau một phát trên mặt Lục Vũ, xóa sạch râu. Hoa nhị thúc lại trở về dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, “già mà vẫn sung sức” như cũ.
Minh Yến đứng dậy chào hỏi: “Tử Hạ, đến tìm Văn Viễn à? Cậu ta ở bên kia.”
Thẩm Ứng mặc áo nho sam màu xanh nhạt, chắp tay, nhẹ giọng hỏi: “Lần này ra trận, Mặc Đài tiên sinh cũng đi cùng sao?”
Minh Yến gật đầu: “Đương nhiên là phải đi.”
Hai người họ phải theo sát Hoa Văn Viễn để quan sát trạng thái nhân vật chính, tiện bề điều chỉnh.
Lục Vũ nghe ra có điều không ổn, vội vàng xen vào: “Ta theo A Yến đương nhiên là phải đi rồi. Phu phu mà tách nhau quá ba ngày là sẽ sinh lòng xa cách đó.”
Minh Yến trừng cậu: “Lại nói bậy.”
Thẩm Ứng cong khóe môi, đôi mắt đào hoa khẽ híp lại cười: “Hai vị nghĩa tình sâu nặng, khiến người khác phải hâm mộ. Vốn định mời Mặc Đài tiên sinh lưu lại giúp tiểu sinh xử lý vài việc vụn vặt, nay xem ra không dám làm phiền nữa.”
Nói xong, chắp tay chuẩn bị rời đi.
Minh Yến khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng giãn ra, mỉm cười gọi với theo: “Tử Hạ, ta mua cho người… vài bộ xuân sam, đã gửi đến chỗ ở của ngươi rồi.”
Tuần trước, khán giả tặng thưởng, yêu cầu làm thêm mấy bộ y phục đẹp cho Thẩm Ứng. Bộ phận mỹ thuật cũng chẳng hiểu sao lại hăng máu, chủ động tăng ca vẽ liền mấy bộ mới.
Sếp Minh chắc là muốn nói: ‘Bảo tổ mỹ thuật vẽ vài bộ quần áo mới cho ngươi đó’, ha ha ha!
Với trí thông minh của Thẩm Ứng, nghe câu này kiểu gì cũng sẽ đa nghi, đâu có dễ dỗ như tiểu Viễn.
Thẩm Ứng chắc sẽ đoán đây âm phủ, quần áo đều vẽ bằng giấy.
Vậy là ván này toang, trừ khi thái giám đất khô thức trắng đêm viết cả triệu chữ để biến câu chuyện này thành chuyện ma tiên ở âm phủ.
May mà Minh Yến không nói lỡ lời, Lục Vũ trong tình trạng “không biết gì” đã thoát nạn.
Khán giả vô cùng hài lòng với hiệu suất của Trầm Vũ Technology, lại ào ào tặng thưởng, đòi Minh Yến cũng làm thêm mấy bộ cho họ. Hai người này ngoài hai tập đầu có chơi trò thay đồ ra, về sau toàn lười, chẳng mấy khi đổi trang phục nữa.
Thẩm Ứng hơi bất ngờ, ngừng một lát mới nói:
“Đa tạ tiên sinh, tiểu sinh quả thật không mang theo xuân sam.”
Chàng vốn lên kinh dự thi, trên đường gặp dân chạy loạn, nhân lúc hỗn loạn cõng hòm sách mà trốn, hành lý lớn nhỏ đều bỏ lại trên xe ngựa. Sau vụ bị cướp, lại chẳng thể liên lạc với gia đình, nên y phục vốn chẳng còn mấy.
Thẩm Ứng chắp tay hành lễ lần nữa, rồi quay người rời đi.
Lục Vũ nhìn theo bóng dáng ấy, hạ giọng nói:
“Hắn đang thăm dò chúng ta. Kiếp trước hắn chưa từng nghe nói đến nhị thúc nhị thẩm của Hoa Văn Viễn, nên không yên lòng.”
Minh Yến nhìn cậu, ánh mắt chạm nhau, đều hiểu đây là kết quả đêm cuối tuần tăng ca của lão Dương cày ra, độ chủ động của Thẩm Ứng đã tăng. Nhưng chuyện này không thể nói trong phòng phát sóng, cả hai bèn làm như chẳng có gì, tự mình đi chuẩn bị cho việc ra trận.
Cùng lúc đó, tại kinh thành trường thi Điện thí.
Hoàng đế nhìn hàng trăm sĩ tử ngồi trong điện, quan sát hồi lâu, thấy người trẻ nhất cũng gần ba mươi, bèn hỏi chủ khảo: “Trẫm nghe nói ở Sở Bình có thần đồng, mười sáu tuổi đã đỗ Cử nhân, trong này ai là hắn? Nếu bài văn lọt vào top ba, có thể phong làm Trạng nguyên.”
Giang sơn đang trong tình thế bấp bênh, cần chút điềm lành. Một thiếu niên mười bảy tuổi đỗ Trạng nguyên, chẳng phải là điềm lành sao.
Chủ khảo giật giật chòm râu bạc trắng dài, quỳ xuống, vẻ mặt buồn bã, tâu với hoàng đế: “Tâu bệ hạ, cử nhân mười sáu tuổi của Sở Bình tên là Thẩm Ứng, trên đường vào kinh dự thi gặp loạn dân cướp xe, hiện đang mất tích, đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích. E rằng… đã lành ít dữ nhiều.”
Hoàng đế sững ra hồi lâu, than thở: “Đáng tiếc thay.”
Bầu không khí trong điện trĩu nặng, còn bình luận thì hớn hở bay đầy màn hình:
Không ngờ chứ gì, cậu ấy theo giặc rồi!
Ai muốn làm Trạng nguyên nước mất thì cứ việc, ta Thẩm Tử Hà không làm!
Thật ra hơi tiếc, giá mà đỗ Trạng nguyên rồi mới theo giặc, tiếng tăm sẽ vang hơn.
Kêu to thì có to, nhưng lúc đó cả nhà họ Thẩm hơn trăm cái đầu rơi xuống cũng vang to chẳng kém.
Nhà họ Thẩm vốn là nho gia thế tộc, là một gia tộc có tiếng một vùng, trong triều có không ít người làm quan. Việc Thẩm Ứng đi theo phản tặc là tuyệt đối không thể để lộ.
Công tác chuẩn bị cho ra trận cũng chẳng có gì phức tạp, chỉ là kéo quân đi đánh mấy toán sơn tặc ở huyện nhỏ và trong thành. Những người lính này đã được huấn luyện trong nửa năm và mọi thứ đều hoàn hảo, không cần phải chú ý thêm nữa.
Chỉ là, nhị thúc của Hoa Văn Viễn hôm nay lại tràn đầy năng lượng, liên tục giảng giải cho y về công tác tư tưởng chính trị và các vấn đề kinh tế xã hội, khiến Hoa tướng quân cảm thấy choáng ngợp..
Rốt cuộc cũng đến giờ xuất quân.
Hoa Văn Viễn phi thân lên ngựa, vẫy tay ra hiệu: “Xuất phát!” Phóng như bay, nhanh chóng bỏ xa “lớp học nhỏ” của nhị thúc.
Cả người lẫn ngựa đều ăn đầy bụi, Lục Vũ “phụt phụt” hai tiếng: “Đứa nhỏ này, chẳng thích học hành gì cả, không biết giống ai nữa.”
Nói xong, quay đầu nhìn Minh Yến đang cưỡi ngựa song song bên cạnh.
Minh Yến hồi nhỏ từng học cưỡi ngựa, tư thế rất đẹp. Để lên đường, anh còn đặc biệt thay một bộ y phục bó sát phù hợp để cưỡi ngựa, đai lưng rộng làm nổi bật đường eo thon, khiến Lục Vũ nhìn mà không rời mắt nổi.
Minh Yến nhướng mày: “Đừng nhìn anh, chúng ta cùng học một trường, ai trách ai được.”
Lục Vũ ngẩn ra một chút, mới phản ứng kịp là Minh Yến đang đáp lại câu cậu vừa vô thức nói trước đó, liền nhe răng cười: “Em có nói anh đâu, anh chỉ chịu trách nhiệm phần… dung mạo thôi mà.”
Bình luận im phăng phắc:
Hai người tỉnh táo lại đi, đó là con trai ảo của hai người chứ không phải sinh thật đâu!
Ha ha ha, sếp Minh nghiêm túc chối bỏ trách nhiệm thật đáng yêu!
Lục Vũ bị dáng vẻ ấy của Yến ca làm cho mềm lòng, thúc ngựa lại gần, nhỏ giọng nói: “Hê hê, anh có nhận ra không, anh vừa ngầm thừa nhận đứa trẻ này là con của hai ta đấy.”
Minh Yến không thèm đáp, chỉ xoay nhẹ cây bút Mã Lương trong tay, biến con ngựa cao to mà Lục Vũ đang cưỡi thành một con lừa chân ngắn.
Lục Vũ: “???”o
Mặc Đài tiên sinh dáng vẻ phong nhã, cưỡi ngựa phóng vút đi xa.
Còn con lừa tai dài thì lắc lư chậm rì, chẳng bao lâu đã bị bỏ lại tít đằng sau, suýt nữa còn bị bộ binh vượt qua.
Lục Vũ túm hai cái tai lừa, không đổi được ngoại hình, đành vác đàn cầm lên lưng lừa, gõ nhanh lên bàn phím:
Tọa kỵ của Hoa Sinh Di — thần lừa “Xích Thố vùng khô”, mỗi ngày đi ngàn dặm chẳng phải chuyện khó!
Vừa nhấn Enter, “Xích Thố” lừa như uống phải dầu diesel, “í a í a” phi điên cuồng đuổi theo Minh Yến.
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Story
Chương 65: Bất kỳ ai
10.0/10 từ 14 lượt.
