Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 41: Tiền giấy


Nhị thúc, sao thúc cứ kể cho ta nghe những chuyện này thế?


_____________________


Bình luận trực tiếp ngay lập tức tràn ngập màn hình.


Nam nhân kim cương? Bắt cá trên đất khô, anh đúng là cái gì cũng dám nói?


Ha ha ha ha, lừa trẻ con như vậy có ổn không? Trong nguyên tác, Tạ Trọng Vân là một mãnh tướng đó!


Lần đầu tôi xem buổi livestream này, “Mặc Đài tiên sinh” là ai vậy?


“Mặc Đài” là cái tên hiệu mà “bắt cá trên đất khô” đặt bừa cho Minh Tổng của chúng ta đó! Ôi trời, Sếp Minh đỏ mặt rồi kìa! (Biểu tượng cảm xúc bao quanh khuôn mặt Minh Yến)


Công nghệ toàn ảnh này đỉnh thật, đến cả đỏ mặt cũng hiển thị được sao?


Thiết bị siêu nét của nền tảng Bát Tiêu khiến từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt nhân vật đều được phóng đại rõ mồn một, lại một lần nữa làm khán giả kinh ngạc trước công nghệ mới của Trầm Vũ. Người dẫn chương trình nhân cơ hội quảng bá, giới thiệu sự khác biệt cốt lõi giữa sản phẩm của Trầm Vũ và các trợ lý trí não thông thường.


Phía dưới màn hình livestream còn treo thêm biểu tượng “giỏ hàng nhỏ” chỉ cần nhấp vào là có thể mua ngay “Lục Đông Đông” và “Thẩm Bạch Thủy”, những trợ lý trí não được xây dựng bằng công nghệ tiên tiến, lấy hình mẫu từ “hai người anh của Hoa Văn Viễn”.


Trong cửa hàng ứng dụng trí não, lượt mua “Lục Đông Đông” và “Thẩm Bạch Thủy” tăng vọt. Nhìn những con số thống kê liên tục nhảy múa phía sau hậu trường, Dương Trầm cảm thấy món trứng cháy sáng nay cũng bỗng ngon hẳn ra: “Chó Lục biết kiếm tiền, đúng là chó ngoan.”


Còn trong trình mô phỏng, mấy nhân vật trong tiểu thuyết lại chẳng vui vẻ như vậy.


Cái tên dài dằng dặc kia khiến Tạ Trọng Vân nghe mà ngẩn người, đếm đếm đầu ngón tay cả buổi:



“Ờ ờ, kim cương, ừm, nam nhân, gì mà Tiên Cầm, chưa nghe qua bao giờ…”


Minh Yến sợ livestream bị khoá, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng nói mấy chữ ‘kim cương’ nữa.”


“Yên tâm đi, không vi phạm đâu.” — Lục Vũ, người đã học thuộc lòng danh sách từ cấm, nhe răng cười, làm điệu bộ nhướng mày kiểu mèo Tom với Minh Yến “Em đâu có nói cái gì ‘cứng như kim cương’…”


Minh Yến vội bịt miệng cậu lại. Lục Vũ để mặc cho anh làm, còn tiện thể l**m nhẹ một cái trong lòng bàn tay mềm mại ấy.


“A!” Tạ Trọng Vân cuối cùng cũng hiểu ra, vỗ tay lên đầu một cái “Nói cả nửa ngày, thì ra người chính là Nhị thúc của Hoa gia à!”


“Thông minh lắm,” Lục Vũ nắm lấy tay vị “Mặc Đài tiên sinh” đang định rụt về, giơ ngón cái tán thưởng, “Thiếu niên, ngươi đã học được cách lọc bỏ dối trá, giữ gìn chân lý. Ngươi quả là một nhân tài có thể bồi dưỡng.”


Tạ Trọng Vân gãi đầu: “Thật… thật à? Ta giỏi thế sao?”


Đang nói dở, xe ngựa bỗng dừng khựng lại.


Cậu nhóc mập mạp ngồi không vững, “bộp” một tiếng va đầu vào thành xe.


Lục Vũ đã chuẩn bị sẵn, dang tay đỡ lấy Minh Yến đang ngã nhào về phía trước: “Ôi trời, nhị thẩm, trong xe còn có trẻ con đấy, thật ngại quá.”


Minh Yến đâm sầm vào ngực Lục Vũ, giãy giụa định đứng dậy nhưng lại bị cậu ôm chặt eo không buông.


“Xuỵt, đừng để người ngoài nghe thấy, bọn họ chuyên đi bắt mấy người đẹp như anh đó.” Lục Vũ cúi đầu, nói nhỏ.


Minh Yến ngẩng lên trừng mắt nhìn, hiển nhiên chẳng tin lời nói nhảm của cậu. Nhưng Tạ Trọng Vân thật lương thiện nghe thấy, vội vàng chen lên trước hai người, dùng thân hình cường tráng che chắn cho Minh Yến.


Đúng lúc này, có người mặc trang phục quan binh vén rèm xe lên, ánh mắt tham lam lướt một vòng khắp trong xe: “Đây là quan kha* của bến Phong Tân, trong xe các ngươi có hàng hóa gì không?” 



( *Quan kha là nơi đặt chốt kiểm soát do triều đình hoặc tư nhân lập ra để kiểm soát người và hàng hóa qua lại. Thường thu phí, kiểm tra giấy thông hành.)


Tạ Trọng Vân lập tức nổi nóng: “Phong Tân chỉ là bến nhỏ, lấy đâu ra quan kha? Các ngươi rõ ràng là trạm thu lậu!” Là người bản địa, Tạ Trọng Vân biết rõ tình hình khu vực này, tự nhiên hiểu ngay có gì đó không ổn.


Tên quan binh lập tức sa sầm mặt, “soạt” một tiếng rút đao bên hông ra, quát dữ dằn: “Phía tây có phản tặc, đây là quan kha do Trương công công lập ra để quyên tiền dẹp loạn. Thái độ của các ngươi thế này, chẳng phải phản tặc thì là gì? Người đâu—!”


Hoa Văn Viễn khẽ giơ hai ngón tay ấn xuống chuôi đao, ngược lại nhét vào tay gã một thỏi bạc: “Tiểu đệ không hiểu chuyện, mong quan gia rộng lượng.”


Tên kia cầm bạc, ước lượng một chút rồi lập tức nở nụ cười: “Ngươi chỉ là đứa nhỏ, không hiểu thì đừng nói bậy, lần này ta bỏ qua. Gặp kẻ khác là rắc rối to rồi đấy. Thôi được, đi đi.”


Tạ Trọng Vân tức giận đến đỏ cả mắt: “Biểu ca, sao huynh lại như vậy?” Quan kha này rõ ràng là do bọn thái giám tới đây làm nhiệm vụ dựng lên để vơ vét của dân, đúng là lột da hút máu mà!


Hoa Văn Viễn đội nón lá che mặt, dựa lười biếng vào vách xe: “Ừ, ta chính là hèn nhát vậy đó. Ta đâu phải phản tặc, chẳng lẽ còn muốn đánh nhau với quan binh? Trước khi rời nhà, ta vừa bị phụ thân đánh cho một trận vì dám đắc tội với con nuôi của thái giám giữ bút ký lệnh đấy.”


Tạ Trọng Vân tức đến mức mắt đỏ hoe, có cảm giác thần tượng trong lòng mình sụp đổ ngay trước mặt mình.


Lục Vũ vỗ vai cậu nhóc đang giận đùng đùng: “Tiểu tử, nóng vội thì hỏng chuyện. Cứ tiếp tục thế này ra ngoài giang hồ sẽ thiệt thân đó.”


Nói rồi, Lục Vũ dùng quạt gõ nhẹ lên nón lá của Hoa Văn Viễn: “Tiểu Viễn này, đoán xem ngàn năm sau còn có ‘quan kha’ không?”


Hoa Văn Viễn liếc qua qua kẽ nón, y chẳng buồn trả lời.


Nhưng thầy Lục vốn không biết nản, gợi ý không được thì liền bật mí luôn: “Ngàn năm sau, quan kha gọi là ‘trạm thu phí’. Nhưng đến lúc đó, trạm thu phí tư nhân sẽ rất hiếm hoi, không ai dám tự ý dựng lên. Tiền thu được cũng không phải là thuế mà là phí làm đường.”


Vừa nói, cậu vừa đưa cây quạt cho Minh Yến. Minh Yến cầm bút Mã Lương, thản nhiên vẽ lên mặt quạt một bức ảnh đường cao tốc và trạm thu phí hiện đại, rồi chuyển nó thành phong cách thủy mặc trong chớp mắt.


Hoa Văn Viễn xoa trán: “Nhị thúc, sao thúc cứ kể mấy chuyện này cho ta làm gì?”



“Đây là bàn tay vàng của cháu đấy, đứa trẻ ngốc ạ.” Lục Vũ giơ mặt quạt lên trước mắt y, giọng đầy ẩn ý: “Biết được thế giới ngàn năm sau ra sao, chẳng khác nào nắm trong tay hướng đi xây dựng tương lai cho đất nước. Sau này, khi cháu có năng lực, cháu cũng có thể làm đường cao tốc, thông suốt bốn phương tám hướng, vạn nước thần phục. Lúc ấy, còn phải lo lắng cho thiên hạ loạn lạc, dân chúng phồn vinh sao?”


Hoa Văn Viễn nhìn bức tranh trên quạt, nghe theo lời nhị thúc vẽ ra tương lai huy hoàng ấy, trong lòng y dần dần nảy sinh khát vọng.


Bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóc. Có một người buôn nhỏ đi ngang qua bị quan binh chặn lại, đang quỳ dưới đất cầu xin: “Quan gia, chuyến này ta chỉ kiếm được có hai lạng bạc, ngài thu một nghìn năm trăm văn tiền, thì ta còn lại chẳng đủ tiền đi đường nữa.”


Tên sai dịch cầm cán roi quất lên đầu người kia: “Ngươi để lại con la này, để người kéo xe đi, vậy thì sẽ không tính là dân buôn, không thu phí nữa.”


Người kia lập tức im bặt, run rẩy lấy tiền ra. Con la là tài sản quý nhất của hắn, nếu để con la lại đây thì sau này coi như không còn đường sống nữa.


“Thời đại này, thật quá đê tiện.” Tạ Trọng Vân siết chặt nắm tay, rồi quay sang nói nhỏ: “Còn nữa, không được gọi ta là ‘nhóc béo’.”


“Phản ứng của đệ nhanh thật đấy,” Hoa Văn Viễn khẽ nhướn mày, bật cười bất lực. Y tiện tay nhổ một cọng cỏ đuôi chó, ngậm vào miệng, đầu hơi nghiêng, liếc nhìn biểu đệ ngốc nghếch của mình:


“Tối nay làm một chuyện lớn với ta, dám không?”


Tạ Trọng Vân lập tức hứng khởi: “Chuyện lớn gì?”


Hoa Văn Viễn nhìn ra đám quan sai ngoài kia đang vênh váo ra oai, khóe môi khẽ nhếch: “Cướp quan kha.”



Đêm đến, Hoa Văn Viễn dẫn theo Tạ Trọng Vân xông vào nhà tạm trú của thái giám.


Tạ Trọng Vân trơ mắt nhìn Hoa Văn Viễn một đao chém chết gã thái giám béo, có phần khó hiểu: “Sao huynh không ở ngoài bắn tên? Một tên một mạng, vừa nhanh vừa đỡ tốn sức.”


“Bớt lắm mồm, lại đây làm việc.” — Hoa Văn Viễn lười giải thích. Một tên một mạng à? Trong vòng trăm dặm này chỉ có y có bản lĩnh ấy, vậy chẳng phải muốn nói cho quan phủ biết là chính y Hoa Văn Viễn đã cướp quan kha à?



Quan kha này mới lập được mấy ngày, chưa thu được bao nhiêu, tính tất cả chỉ có chừng năm ngàn lượng bạc.


Tên thái giám tham lam, mỗi khi nhận được tiền giấy đều đổi thành bạc, xếp ngay ngắn trong kho.


Trong nguyên tác, Hoa Văn Viễn vác một nghìn lượng, Tạ Trọng Vân vác ba nghìn lượng, số còn lại hơn một nghìn vì nặng quá nên bỏ lại. Thực ra Tạ Trọng Vân vẫn còn sức, nhưng Hoa Văn Viễn lo dấu chân quá sâu, khó xóa dấu vết.


Lần này có cả Lục Vũ đi theo, Hoa Văn Viễn liếc sang, ánh mắt đầy mong đợi: “Nhị thúc, người cũng từng luyện võ, trăm cân chắc không thành vấn đề chứ?” ( 100kg trung = 50kg việt)


Lục Vũ thở dài: “Hầy, nói thật, nhị thúc ta tuổi cao rồi, lưng và đầu gối yếu lắm.”


Nói rồi, cậu thử nhấc cái rương lên, nhưng chẳng hề nhúc nhích nổi.


Hoa Văn Viễn có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì thêm, y ra hiệu cho Lục Vũ cất vài thứ quý giá vào trong ngực rồi rời đi.


Lục Vũ lắc đầu, rút từ ngực ra một viên thuốc được bọc trong giấy sáp, cẩn thận giơ lên trước ngực: “Nhưng ta có tiên đan. Thuốc này tên là Toàn Phong Hoàn – Bổ thận kiện yêu đan.”


Nói xong, cậu xé lớp giấy sáp, ném thẳng viên thuốc vào miệng, nhanh tay gõ lên bàn phím:


Hoa Sinh Nghi ăn viên tiên đan, đạt được một kỹ năng ngắn hạn — “sức mạnh tuyệt đỉnh”, có thể dễ dàng nhấc bổng một nghìn lượng bạc.


Rồi cậu đeo cây thất huyền cầm lên lưng, một tay ôm hòm bạc, tiện thể vác luôn cả Minh Yến, sải chân phóng vụt ra ngoài như gió lốc.


Hoa Văn Viễn: “???”


Màn hình bình luận im lặng vài giây, rồi có người không chắc chắn hỏi:


Cái đó… vừa rồi là quảng cáo hả?


Chết rồi, hình như quảng cáo này đã chui vào đầu tôi theo một cách đáng ghét rồi!!


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 41: Tiền giấy
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...