Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 33: Về nhà
Em phải đi cáo trạng với thầy bố.
_________________
Bình luận trực tiếp cười đến phát điên.
Sếp Lục bị đánh hả?
Trời ơi,Sếp Lục bị vợ đánh rồi kìa!
Hai người này đang yêu đương thật sao? Không giống kiểu kết hôn hợp đồng lắm.
Màn hình kết thúc bị vô số chữ “hahaha” phủ kín, nhưng giữa đó vẫn xen lẫn vài bình luận lệch nhịp:
Diễn thôi, mau ly hôn đi.
Tư bản vì kiếm tiền mà liều thật, đến cả “diễn đam mỹ” cũng chịu…
Lục cẩu, cái này vui ghê, cho tôi chơi với, tôi tài trợ cho cậu!
Đang lúc sôi nổi, tài khoản chính thức của Trầm Vũ Technology đăng thông báo, nói buổi livestream hôm nay kết thúc tại đây, ngày mai sẽ tiếp tục.
Cả mạng xã hội lập tức vang lên tiếng kêu than.
Netizen A: “Sao chỉ chiếu có ba chương? Như vậy mà coi được hả? Nhà ai tử tế mà một ngày chỉ chiếu ba chương chứ! Bộ truyện này có tận 1200 chương đó, chiếu kiểu này chẳng lẽ phải chiếu hết cả năm sao!”
Netizen B: “Tuy nói vậy, nhưng ba chương đầu là phần mở đầu của bắt cá trên đất khô, mỗi chương 5000 chữ lận.”
Người dùng C: “Có 15000 chữ thôi, tức là cũng tương đương năm chương bình thường mà, trước đó chẳng phải đã nói là mỗi ngày chiếu nội dung của 50 chương cơ mà!”
Vì sự náo động quá dữ dội, phía Trầm Vũ Technology phải chính thức phản hồi rằng vì hôm nay là ngày đầu tiên, vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm nên mới chỉ chiếu thử ít như vậy, ngày mai sẽ chiếu nhiều hơn.
Thế nhưng cư dân mạng vẫn không chịu, tiếp tục gào khóc dưới bài đăng chính thức, thậm chí còn kéo nhau sang trang chính chủ của bắt cá trên đất khô để “gọi hồn”:
Bắt cá trên đất khô ra đây mau! Có gan chỉ chiếu ba tập thì có gan ra đây giải thích đi!
Độ hot bùng nổ nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Lần đầu tiên, mọi người vô cùng phấn khích khi chứng kiến một buổi livestream biến một cuốn tiểu thuyết thành trò chơi có cốt truyện ba chiều, cho phép họ tham gia vào cốt truyện và tương tác với các nhân vật trong truyện. Đây thực sự là một tác phẩm khoa học viễn tưởng vượt xa trí tưởng tượng về công nghệ hiện tại.
“Hoa Văn Viễn” không ngoài dự đoán đã leo lên hạng nhất bảng tìm kiếm từ khoá viral, những người sáng nay chưa kịp xem livestream đều nhao nhao xin bản phát lại.
Thế nhưng nền tảng BirdBook chủ yếu là các dịch vụ mạng xã hội, tuy tính năng gì cũng có nhưng các dịch vụ đều rất cơ bản, hơn nửa livestream lại không có chức năng phát lại, chiếu rồi là hết. Mọi người chỉ có thể xem lại qua những đoạn video cắt từ bản ghi màn hình do các netizen khác đăng lên.
Lục Vũ vừa tháo mũ thực tế ảo ra, còn chưa kịp chạy sang khoang mô phỏng của Minh Yến để nịnh nọt, thì giám đốc kinh doanh đã lao vào như một cơn gió: “Tổng giám đốc Lục, Tổng giám đốc Minh, có mấy nền tảng video liên hệ muốn mua bản quyền phát lại buổi livestream của chúng ta, giá họ đưa ra đều rất hấp dẫn!”
“Làm bản báo giá chi tiết đi, ăn trưa xong chúng ta sẽ họp bàn.” Lục Vũ phất tay, đẩy lão Dương đang định qua giúp ra ngoài, tự mình chạy đến tháo mũ, tháo dây an toàn cho Minh Yến, tiện tay chỉnh lại mớ tóc bị ép xẹp của anh, khẽ hỏi nhỏ: “Anh có mệt không, có chỗ nào thấy khó chịu không?”
Minh Yến khẽ lắc đầu, còn chưa kịp nói gì thì giám đốc quảng cáo cũng hí hửng bước vào, híp mắt cười toe toét: “Có nhà quảng cáo mới muốn đặt quảng cáo, giá họ đưa cao gấp mười lần bên trước đó!”
Lục Vũ trừng anh ta một cái, nhưng chẳng ai thèm để ý ánh mắt cảnh cáo ấy của cậu, mọi người đều vô cùng phấn khích.
Người kích động nhất lại là kỹ sư tóc nâu Felix – người phụ trách bảo trì thiết bị. Anh ta há hốc miệng xem hết toàn bộ buổi công chiếu, sau đó cứ đi vòng quanh lão Dương như con lừa bịt mắt kéo cối xay, không sao dừng lại được: “Trời ơi, làm sao các anh làm được thế này? Làm sao văn bản trong tiểu thuyết có thể chuyển đổi trực tiếp thành chuyển động ba chiều? Tại sao nhân vật đó lại có tính tự chủ riêng?”
Dương Trầm bị quay đến chóng mặt, đành bất lực giải thích: “Bởi vì đó chính là trợ lý trí não mà bọn tôi đang phát triển. Dữ liệu nguồn của nhân vật chính cực kỳ khổng lồ, và nó không phải chỉ đơn giản là dựa trên nội dung tiểu thuyết.”
Felix vẫn không dám tin. Công ty họ làm chỉ có thể chế tạo loại máy chơi game chạy theo lập trình có sẵn, thật ra không hề phức tạp — chỉ là biến game bình thường thành dạng game chuyển động ba chiều mà thôi. Còn Trầm Vũ thì chẳng khác nào biến xe đạp thành tàu vũ trụ: “Dương, thiết bị sau khi các anh cải tiến, giá trị của nó phải tăng gấp trăm lần! Anh thật sự cần một hệ thống an ninh nghiêm ngặt đó.”
“Làm gì mà nói khoa trương thế, đừng nói linh tinh.”
Lão Dương vội ngăn anh ta lại — Hệ thống an ninh của họ chưa được thay thế kịp thời. Nếu những người không biết sự thật nghĩ rằng máy chủ đáng giá, rồi dụ dỗ bọn trộm tới trộm mất thì không hay.
Nghe đến đây, Lục Vũ liền thấy nhức đầu, quay sang nói với giám đốc quảng cáo chẳng biết nhìn sắc mặt người ta: “Quảng cáo cũng đưa vào buổi họp thảo luận đi, ưu tiên mấy hợp đồng trả giá cao.” Mọi thứ đều cần tiền, mà cái nào cũng gấp — mong là thằng ba sẽ không bị nhị thúc bỗng dưng đọc quảng cáo giữa chừng dọa cho sợ hãi.
Sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, họ lại bắt đầu một buổi họp mới.
Lục Vũ vừa ngáp vừa bị Minh Yến lôi dậy khỏi giường nghỉ, quả nhiên trong truyện mấy ông tổng tài ngày nào cũng chỉ yêu đương là lừa người ta cả, tổng tài thật sự còn bận hơn cả chó.
Giám đốc kinh doanh là người vui mừng nhất, không kìm được mà khen lấy khen để chuyên viên phân tích dữ liệu ngồi ở góc: “Kỹ sư Lâm tính chuẩn thật, ngày đầu chỉ chiếu ba tập, vừa k*ch th*ch được sự tò mò, vừa cho đối tác đủ thời gian bàn chuyện hợp tác.”
Nhưng kỹ sư Lâm chỉ hờ hững ngẩng mắt, lạnh nhạt nói: “Anh ngạc nhiên như thế, chứng tỏ trước đây tôi gửi bản phân tích cho anh, anh chẳng buồn xem.”
Giám đốc kinh doanh nghẹn họng, vội quay sang tự vả nhẹ mấy cái, đúng là rảnh rỗi quá sinh nông nổi. Điều chỉnh lại thái độ, anh ta quay lại báo cáo về các nền tảng muốn mua quyền phát lại:
“Đây là bảng báo giá. Hầu hết giá cả không chênh lệch mấy. Trong đó, Bát Tiêu đưa giá cao nhất, nhưng yêu cầu độc quyền phát sóng.”
Bát Tiêu là một trong bốn nền tảng video lớn, nhưng không giống như những nền tảng khác, nó khởi đầu là Bát Tiêu, một nền tảng phát trực tiếp và cũng sở hữu một nền tảng phát trực tiếp mạnh mẽ. Nền tảng này chuyên nghiệp hơn nhiều so với nền tảng phát trực tiếp của BirdBook, cho phép đổi thưởng và bán hàng thông qua giỏ hàng.
“Tất nhiên các nền tảng khác cũng muốn có quyền phát sóng, nhưng không bắt buộc, và cũng không yêu cầu độc quyền.” Giám đốc kinh doanh bổ sung thêm.
Mấy nền tảng khác cũng có thể phát sóng, nhưng chức năng không mạnh hơn BirdBook là mấy, chủ yếu muốn bản quyền phát lại để đăng video.
Tóm lại, Bát Tiêu là mạnh nhất, trả giá cao nhất; còn lại mấy bên kia chênh lệch không đáng kể.
Phòng kinh doanh nghiêng về phía bán cho Bát Tiêu, mọi người cũng thấy có lý.
“Cho tôi nói một câu.”
Một giọng nói trong trẻo trầm ổn vang lên, lập tức khiến cả phòng họp đang ồn ào chợt im bặt. Minh Yến bình tĩnh mở miệng: “Không thể cho độc quyền.”
Ánh mắt Lục Vũ sáng rực, nhìn người đàn ông trầm tĩnh kia giữa bầu không khí nghiêm túc mà chỉ cảm thấy — đẹp trai chết mất!
Minh Yến thản nhiên liếc qua mọi người, đợi ai nấy đều thu lại biểu cảm mới tiếp tục: “Bây giờ chúng ta đang có chút độ hot, nếu đột nhiên đổi nền tảng sẽ khiến người xem giảm mạnh. Hơn nữa, mong mọi người nhớ lại mục tiêu của chúng ta, mục tiêu cuối cùng là bán trợ lý trí não, chứ không phải làm một chương trình tạp kỹ.”
Những người vừa nãy còn bị dòng tiền nhất thời trong giới giải trí làm cho choáng ngợp, dần dần lấy lại bình tĩnh.
Đúng vậy, họ là công ty sản xuất trợ lý trí não, chứ không phải tổ sản xuất show thực tế ba chiều. Mấy khoản thu phụ này, so với việc bán được trí não, cũng chỉ muối bỏ bể mà thôi.
“Đúng thế!” Lục Vũ gật đầu, lớn tiếng phụ họa, khiến lão Dương bên cạnh giật nảy mình. Sau đó cậu quay đầu, nhỏ giọng hỏi Minh Yến:
“Chương trình tạp kỹ tình yêu à?”
Minh Yến trừng cậu một cái.
Đôi mắt đẹp như chim sẻ nhỏ, khi trừng người lại như tuyết trắng nhuốm ánh chiều tà, rực rỡ vô cùng, trừng đến mức Lục Vũ chỉ thấy tim nở hoa, miệng cười ngu ngơ.
“Tôi đồng ý với ý kiến của Minh tổng.”
Dương Trầm chẳng buồn để ý đến màn liếc mắt đưa tình của hai người kia, bổ sung thêm:
“Sản phẩm của chúng ta là để phát hành toàn cầu. Birdbook là nền tảng có thể đồng bộ trên toàn thế giới, còn Bát Tiêu thì chủ yếu phục vụ thị trường nội địa.”
Giám đốc kinh doanh gật đầu: “Tổng giám đốc Dương nói đúng. Bát Tiêu tuy cũng có chi nhánh ở nước ngoài, nhưng chưa phát triển được, lại không kết nối với nền tảng trong nước. Quả thật không thể cho họ độc quyền, sẽ ảnh hưởng đến việc quảng bá sản phẩm của ta.”
Lục Vũ gật đầu chốt lại: “Vậy trước tiên cứ đàm phán với Bát Tiêu, cấp quyền phi độc quyền, chia 10% lợi nhuận từ quà tặng. Nếu họ không đồng ý thì vẫn có thể hợp tác với bất kỳ nền tảng lớn nào trong ba cái còn lại.”
Họp xong, các bộ phận tản ra làm việc, Lục Vũ thì như cái đuôi nhỏ, bám theo Minh Yến quay lại văn phòng.
Tiểu Giang gõ cửa bước vào, có phần ngượng ngùng, đẩy gọng kính: “ Tổng giám đốc Lục, Tổng giám đốc Min, tôi có một yêu cầu hơi đường đột.”
“Gì vậy?” — Lục Vũ ngạc nhiên nhìn khuôn mặt đang hơi đỏ ửng của cậu ta.
“Nếu sau này còn có buổi livestream nào của sếp Thẩm, thì… có thể cho tôi vào đóng vai người qua đường được không?” — Tiểu Giang nói, giọng lắp bắp, lại đẩy kính thêm lần nữa.
Lục Vũ hiểu ngay, sảng khoái đáp: “Không vấn đề gì.”
Hiệu quả buổi phát sóng hôm nay quá xuất sắc, mà Tiểu Giang lại là fan cuồng của Thẩm Bạch Thuỷ, cậu mà còn ngồi yên được thì mới là lạ.
“Cảm ơn sếp Lục.” — Tiểu Giang vui mừng ra mặt, đặt hai túi quà lên bàn Minh Yến:
“Sếp Minh, quà ngài cần mang về Minh gia tối nay, tôi đã chuẩn bị xong rồi.”
Minh Yến hơi sững lại — anh suýt nữa quên mất chuyện này.
Lục Vũ cười hỏi: “Lại do sếp Thẩm dặn dò à?”
Nói xong còn lén giơ ngón cái với Tiểu Giang. Ngay trước mặt cậu mà nhắc đến chuyện “về nhà họ Minh”, vậy là cậu có thể đường hoàng đòi đi theo rồi.
Tiểu Giang khẽ cười, rời khỏi văn phòng, giữ lại phần công lao và danh tiếng thuộc về mình.
Lục Vũ quay lại, nói: “Anh sắp về nhà mà không nói với em? Em giận rồi đó.”
Minh Yến liếc cậu một cái: “Không phải em biết rồi sao? Hôm gọi video anh đã nói rồi, sau buổi phát sóng đầu tiên sẽ về nhà một chuyến.”
Lục Vũ chống một tay lên bàn, ngồi phịch lên mặt bàn ra vẻ ương bướng: “Em mặc kệ, em cũng đi.”
Minh Yến bất lực: “Em đi làm gì?”
Lục Vũ nói đầy lý lẽ: “Mẹ bảo em tới ăn bồ câu sữa quay. Hơn nữa hôm nay anh đánh em, em phải về mách bố mới được.”
Minh Yến nhướng mày:
“Không phải em định mách với giáo viên sao?”
“Cha mẹ là người thầy đầu tiên của con cái. Em phải đi mách thầy bố, hỏi xem ông có biết câu ‘Con không được dạy là lỗi của cha’ không. Anh đánh em, phải đền cho em hai con bồ câu quay!”
Nói rồi Lục Vũ còn búng tay “tách” một cái, cười đắc chí: “Ha, gieo vần luôn đó nha!”
Minh Yến: “…… Được rồi, với trạng thái tinh thần này, đúng là không nên để em ở một mình.”
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Story
Chương 33: Về nhà
10.0/10 từ 14 lượt.
