Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 30: Gặp mặt


Đợi chút, tiểu tử kia sắp ra rồi.


________________________


Kết thúc chương một, màn hình lập tức tràn ngập bình luận, khán giả sôi trào như nước sôi.


Cái này còn cuốn hơn anime gấp vạn lần, cảm giác như mình cũng đang ở giữa chiến trường, tham gia vào trận chiến khốc liệt này vậy, wao wao wao!


Trầm Vũ tuyệt vời! Trầm Vũ đỉnh của chóp! Trầm Vũ số một!


Công nghệ gì vậy trời, nhân vật còn có cả “ý thức độc lập”, Hoa Văn Viễn suýt nữa phát hiện ra hai người bọn họ rồi!


Hahahahahaha, trời đất ơi, con đại bàng đen hóa ra là Lục Vũ à? Còn sếp Minh đâu rồi?


Những ai chưa kịp nhìn màn hình phụ thì vội cúi đầu xem — rồi ngơ ngác: “???”


Hai người kia thật sự là hai vị tổng tài bá đạo của Trầm Vũ Technology sao? Tổng tài trong tưởng tượng của họ chẳng phải luôn lạnh lùng, điềm tĩnh, xa cách ư? Sao hai người này lại… như thế này?


Lần này, Trầm Vũ dùng nền tảng livestream của BirdBook, có thể trực tiếp liên kết với mạng xã hội. Chỉ một tấm ảnh Lục Vũ và Minh Yến trong hình dạng “đại bàng núi” được đăng lên, ngay lập tức khiến cả mạng bùng nổ, khiến mọi người “hahaha” xôn xao bàn tán.


Tuy nhiên chưa để mọi người có thời gian bàn tán thêm — bên kia, chương hai đã bắt đầu, cả đám liền lao vào xem tiếp. Những người chưa xem livestream thì hoang mang, cũng vội vàng theo dõi, nóng lòng muốn hiểu từ khóa đang thịnh hành này nghĩa là gì.



Hoa Văn Viễn bỗng mở choàng mắt. Cơn đau nhói như vạn tiễn xuyên tim vẫn chưa tiêu tan, khiến y nhất thời chẳng nhúc nhích nổi.


…Mình chẳng phải đã chết rồi sao? Sao còn cảm nhận được đau đớn?



Trước mắt là nền đất lát gạch xanh. Y nhận ra mình đang nằm úp trên một chiếc ghế dài.


Một tiếng “vút” xé gió vang lên. Bản năng quân nhân khiến y lập tức xoay người, giơ tay bắt lấy nhánh roi đang quất tới lưng mình. Ánh mắt y lạnh băng, sát khí bừng bừng. Trong đầu thoáng hiện lên ý nghĩ — chẳng lẽ mình bị mông tộc bắt, thành nô lệ cho giặc?


Nhưng khi y ngẩng đầu, người trước mặt lại là… phụ thân mình.


Hoa lão gia vốn đang dạy dỗ đứa con ngỗ nghịch, không ngờ còn bị nó chộp mất roi, giận đến run rẩy: “Nghịch tử! Còn dám phản kháng phụ thân ngươi à!”


Hoa Văn Viễn sững người, lẩm bẩm: “Cha?”


“Chát!”


Cây roi vụt mạnh lên tấm lưng trần, cơn đau bỏng rát khiến y khẽ rên một tiếng. Cơn đau buốt như thiêu đốt nhắc nhở y rằng tất cả đều là sự thật. Y vẫn còn sống, đang bị chính phụ thân mình đánh!


Kế mẫu vội bước tới can ngăn: “Lão gia, đủ rồi! Ngày mai Văn Viễn còn phải cưới vợ, ông đánh hỏng người ta rồi thì làm sao cưới được nữa?”


“Cưới… vợ?” — Hoa Văn Viễn khẽ cau mày.


Hoa lão gia mắt kém, không nhìn rõ vẻ mặt đờ đẫn của con trai mình, vẫn tức tối mắng: “Thằng nghịch tử này dám đắc tội với con nuôi của thái giám kia, ngươi muốn hại cả nhà ta à?”


Hoa Văn Viễn xoay người nhảy xuống ghế, né khỏi nhát roi tiếp theo, vừa tránh vừa chắp nối lại ký ức trong đầu.


…Đây là năm y mười sáu tuổi, trước ngày thành thân. Khi đó, y từng đá ngã một con ngựa điên đang lao trên phố, khiến người cưỡi ngã gãy chân.


Y khẽ siết nắm tay. Dù chẳng hiểu vì sao mình lại trở về năm mười sáu tuổi, y vẫn trầm giọng đáp: “Người kia phi ngựa trên phố, suýt giẫm chết một đứa nhỏ. Con chỉ cứu người.”


Hoa lão gia giận đến th* d*c, chống roi quát: “Cút ra từ đường mà quỳ! Bao giờ nghĩ thông ra mới được bước chân ra khỏi đó. Nếu đến mai vẫn chưa hiểu, thì quỳ đến tận lúc đón dâu cũng được!”


Nói rồi, ông ném cây roi xuống, được quản gia đỡ dậy, tức giận bỏ đi.



“Văn Viễn, con không sao chứ?” — kế mẫu che miệng, cầm khăn tới gần.


Hoa Văn Viễn không để ý đến sự lo lắng giả tạo của bà, mặc áo khoác vào rồi bước nhanh ra ngoài.


Đã bao năm chinh chiến nơi biên ải, đây là lần đầu y trở về nhà. Từng ngọn cỏ, từng gốc cây nơi đây đều xa lạ. May mà đây là nơi y lớn lên, và dù đã xa nhà bao nhiêu năm, nhưng y vẫn nhớ đường về.


Tiểu thư đồng thấy y bước nhanh ra ngoài, vội hỏi: “Thiếu gia đi đâu thế ạ?”


Hoa Văn Viễn dừng lại, túm lấy cổ áo hắn:


“Ngươi có biết, nhà ta định để ta cưới ai không?”


Tiểu đồng tái mặt, run run: “Thiếu gia… ngài không phải bị lão gia đánh cho hồ đồ rồi đấy chứ? Ai mà lại quên cả cô nương sắp thành thân với mình chứ?”


Hoa Văn Viễn thả tay, khẽ cười, gõ nhẹ lên đầu hắn: “Ta chỉ muốn thử trí nhớ của ngươi thôi. Trả lời đúng thì được thưởng.”


Tiểu thư đồng thở phào nhẹ nhõm. May mà thiếu gia không bị đánh hỏng. Hắn lập tức vui vẻ trở lại: “Là tiểu thư nhà họ Trình! Thiếu gia muốn để tôi đi đưa lễ vật phải không?”


Hoa Văn Viễn búng tay: “Thông minh. Đi theo ta.”


Nhưng khi xoay lưng đi, nụ cười trên mặt y vụt tắt.



“Tiểu tử này đáng thương thật, người ta vẫn còn đang hồi phục sau cơn căng thẳng từ chiến trường.”


Lục Vũ khoanh tay, nằm dài trên bức tường thấp, nhìn cảnh tượng trước mặt như xem kịch, giọng lười biếng nói với Minh Yến: “Nhà họ Trình là phe văn quan, đang muốn mượn liên hôn để kéo phe võ tướng đối kháng với bọn hoạn quan trong triều. Nhưng vì Hoa Văn Viễn sắp ra trận, chẳng ai chịu gả cho hắn, nên họ đành đưa thất tiểu thư — đứa con gái bị thất sủng — ra làm vật hi sinh.”


Cậu vẫn mặc bộ ngắn tay màu nâu ban đầu, ngồi chễm chệ trên tường, chân đung đưa nhịp nhàng.



Lục Vũ xoa cằm. “Chậc, đáng tiếc, tiểu thuyết này lại không có CP.”


Minh Yến đứng dưới tường, bất lực nhìn cậu: “Xuống đi, một lát bị người ta thấy thì phiền phức lắm.”


Lời vừa dứt, Hoa Văn Viễn hình như có cảm giác, quay đầu liếc về phía này.


Lục Vũ lập tức nhảy xuống, kéo tay Minh Yến chạy ra xa, ẩn dưới tán liễu rợp bóng. “Chúng ta thay quần áo trước đã.” cậu nói “mặc thế này nhìn là biết dân khả nghi.”


Cậu cúi đầu nhìn lại bộ ngắn tay của mình, nhún vai: “Tục ngữ có câu người dựa vào áo, ngựa dựa vào yên. Mặc thế này ngồi tường thì khác gì trộm cướp. Nếu mặc đồ sang trọng hơn, có dù bị bắt gặp cũng chỉ nghĩ là công tử lêu lổng thôi.”


Minh Yến xoay bút trong tay: “Muốn mặc kiểu gì?”


Lục Vũ hất tay, ánh mắt sáng rỡ: “Cho em một bộ long bào.”


Minh Yến: “…”


Lục Vũ nắm lấy cổ tay đang cầm bút của Minh Yến, lắc nhẹ: “Haha, đùa thôi mà. Cho em bộ đồ gọn gàng kiểu chiến đấu, tay áo bó sát một chút. Còn anh…” – cậu liếc nhìn anh từ đầu đến chân – “anh có thể mặc áo dài rộng tay, kiểu thư sinh nho nhã cũng được.”


Minh Yến không hỏi thêm lý do, chỉ cúi đầu, vẽ vài nét bằng chiếc bút trong tay. Chẳng mấy chốc, trên người Lục Vũ đã hiện ra một bộ trang phục chiến đấu màu lam ngọc, vai viền chỉ bạc, eo thắt bằng đai bạc đính lam bảo thạch, cổ tay gắn thêm miếng hộ thủ chạm trổ hoa văn. Minh Yến lùi lại một bước, nhìn tổng thể rồi thêm vào cho cậu một cái trâm bạc cài tóc và phát quan cùng màu.


Chớp mắt, Lục Vũ từ một gã thanh niên lam lũ lúc nãy bỗng hóa thành một công tử trẻ tuổi, vừa giàu có vừa tuấn tú, ánh mắt sáng ngời như biết cưỡi ngựa, giương cung.


Còn Minh Yến, ban đầu chọn cho mình bộ áo dài rộng tay kiểu thư sinh, trông ôn nhã điềm tĩnh.


Lục Vũ nhìn một vòng rồi lắc đầu: “Không không, chưa đủ đẹp. Anh mặc phải nổi bật hơn chút, phải có vân lụa, có phong thái thần tiên ấy.”


“Cốt truyện gì mà cần quần áo như vậy?” Minh Yến hơi cau mày, nhưng vẫn làm theo. Lần này, anh thay thành trường bào màu ngọc bích, bên ngoài phủ một lớp voan mỏng như mây, nơi thắt lưng treo thêm dải lụa bạc cùng vòng ngọc trắng rủ chuỗi châu. Ánh sáng khẽ lướt qua, cả người anh như hòa tan giữa sương khói, vừa nhã nhặn vừa xa xôi.


Lục Vũ ngẩn người. Cậu xoay quanh Minh Yến một vòng, lại thêm một vòng nữa, rồi ngẩn ngơ há miệng, quay ra phía khán giả ngoài màn hình:



“Mau chụp lại đi, nhanh lên!”


Nói xong, bản thân còn dán mắt nhìn thêm mấy giây, rồi mới nuối tiếc khẽ thở dài nói: “Rồi, được rồi. Đẹp quá, anh thay lại bộ thư sinh ban nãy đi, kẻo em không làm việc nổi mất.”


Minh Yến siết chặt cây bút trong tay, hít sâu một hơi, nhắc bản thân: đây là livestream, không được đánh người, không được chửi thề.


Lục Vũ thấy thế liền giả vờ sợ hãi, giơ tay lùi lại hai bước: “Không được đánh nha, cấm bạo lực đó!”


Sau khi Minh Yến đổi lại quần áo, Lục Vũ giơ tay ra trước: “Bàn phím, xuất hiện!”


Một chiếc bàn phím đen trôi nổi trong không trung. Cậu nhíu mày nhìn nó, cảm thấy cực kỳ chướng mắt: “Không được, cái này hiện đại quá.Cục Cưng , giúp em biến nó thành đàn thất huyền cầm đi.”


“Đừng gọi lung tung.” – Minh Yến nghiến răng, vẫn cố mỉm cười, giọng nhỏ và lạnh: “Lần sau mà còn nói ‘bảo bối’ nữa thì tự đổi đi.”


“Ha ha… được rồi mà, anh Yến ơi ~ Anh Yến à~ giúp em nhé.” – Lục Vũ cười đến cong mắt, đưa bàn phím qua. Minh Yến hít sâu, phác vài nét, bàn phím lập tức biến thành một cây đàn thất huyền màu đen ánh bạc. Nhân tiện, cây bút trong tay anh cũng hóa thành bút lông.


Nhìn cây đàn, Minh Yến nhướn mày: “Không có phím, em định gõ chữ kiểu gì?”


Lục Vũ nháy mắt: “Không sao, chỉ nhìn giống đàn thôi, thực ra vẫn là bàn phím mà. Em quen gõ chữ không nhìn bàn phím rồi, chỉ cần chạm vào là gõ được thôi.”


Cậu thử gõ vài phím, dáng vẻ lúc ấy tựa như đang gẩy đàn, phong thái phiêu diêu, tuấn tú đến mức khiến khán giả điên cuồng spam tim.


Cậu không để đàn biến mất, để nó lơ lửng bên mình, rồi kéo Minh Yến ngồi xổm vào một góc tường: “Đợi chút, tiểu tử kia sắp ra rồi.”


Quả nhiên, không lâu sau, Hoa Văn Viễn nhẹ nhàng trèo qua tường, vừa chạm đất đã bắt gặp hai kẻ đang ngồi chồm hổm bên tường.


“Hả!” – y kinh ngạc kêu lên, rồi im bặt. y lập tức rút dao găm từ thắt lưng ra, ánh mắt lạnh băng:“Các ngươi là ai? Sao lại nấp ở đây?”


Lục Vũ lập tức kéo Minh Yến ra sau lưng. Bình tĩnh nào, tiểu tử này vừa mới trọng sinh, tinh thần còn chưa ổn, vẫn đang trong trạng thái phản ứng chiến đấu. Cậu biết Hoa Văn Viễn tuy mang hình dạng thiếu niên, nhưng tinh thần vẫn là vị tướng quân từng chinh chiến sa trường, chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể khiến người khác sợ hãi.


Cậu cười khẽ, dùng đàn đẩy dao của đối phương ra: “Văn Viễn, ngươi không nhận ra ta sao? Ta là nhị thúc Hoa Sinh Nghi của ngươi đây mà.”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 30: Gặp mặt
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...