Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 23: Cúp điện


Thương chiến đỉnh cao, đều dùng thủ đoạn đơn giản nhất.


________________


Lục Vũ hài lòng cúp điện thoại.


Minh Yến hỏi: “Lão Dương cuối cùng nói cái gì thế? Ồn quá, anh không nghe rõ.”


“Toàn mấy lời lặp lại thôi,” Lục Vũ làm bộ làm tịch thở dài, “anh nói xem, chuyện này làm gấp đến mức biến lão Dương thành rapper luôn rồi.”


Minh Yến: “???”


Đùa thì đùa vậy nhưng chuyện chính vẫn quan trọng hơn. Máy chủ gặp sự cố, nếu dữ liệu mất quá nhiều hoặc phần cứng hỏng nặng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến buổi livestream năm ngày sau.


Hai người nhanh chóng rửa mặt thay đồ, rồi phóng xe đến công ty.


Tòa nhà công ty đã bị căng dây phong tỏa, phía dưới còn có xe cảnh sát, toàn bộ nhân viên đi làm buổi sáng đều bị chặn lại ở sảnh. Còn thư ký hoàn hảo Tiểu Giang thì đang đứng trước cửa, xách một túi đồ ăn sáng chờ họ.


“Tổng giám đốc Lục, tổng giám đốc Minh, tòa nhà đã bị niêm phong. Cảnh sát hiện đang điều tra hiện trường, vẫn chưa có kết quả.” Tiểu Giang đưa cho Lục Vũ phần ăn sáng cho hai người.


Lục Vũ ngạc nhiên nhìn nụ cười tiêu chuẩn của Tiểu Giang. Tốc độ phản ứng thế này, năng lực làm việc thế này, nếu để cậu ta làm CEO cũng chẳng có gì sai: “Làm tốt lắm.”


Tiểu Giang hơi ngại ngùng cười: “Em cũng không làm gì cả, chỉ làm theo lời dặn của tổng giám đốc Thẩm thôi.” Nói rồi còn không kìm được liếc Minh Yến một cái đầy hứng khởi.


Lục Vũ lập tức bước lên nửa bước, chắn khéo trước mặt Minh Yến.


Minh Yến cúi đầu liếc qua trí não, thì ra sáng nay lúc họ chưa xuất phát, Thẩm Bạch Thủy đã tự động gửi tin nhắn cho Tiểu Giang:



Tiểu Giang, lập tức báo cảnh sát. Nói rõ tổn thất có thể vượt quá mức án hình sự, yêu cầu họ phong tỏa tòa nhà. Trước khi tôi tới công ty, một con ruồi cũng không được phép bay ra.


Giọng điệu này, rõ ràng không phải cách Minh Yến thường dùng để nhắn tin, mà là phong cách quen thuộc của Thẩm Bạch Thủy trong tiểu thuyết. Là fan trung thành, Tiểu Giang tất nhiên phân biệt được ngay.


Lục Vũ: “…”


Trí não có hai kiểu gửi tin nhắn: một là chủ nhân tự nhập hoặc đọc để gửi, giống như dùng điện thoại bình thường; hai là trực tiếp ra lệnh cho trí não tự soạn và gửi. Chẳng hạn như Minh Yến nói: “Trí não, hãy gửi tin nhắn cho Tiểu Giang và bảo cậu ta báo cảnh sát”. Lúc đó ngữ khí, nội dung đều do trí não quyết định.


Tiểu Giang biết trợ lý trí não của Minh Yến chính là “Thẩm Bạch Thủy”, còn lưu trữ thông tin phong phú hơn nhiều so với trí não bình thường, nên nhân vật “Thẩm tổng” mà nó diễn xuất ra cũng sống động nhất.


Minh Yến cụp mắt, không nói gì. Anh vốn chưa từng ra lệnh cho trí não, tin nhắn này quả thực là do “Thẩm tổng” đã tự mình gửi.


“Tất cả là lỗi của tôi.” Vẻ mặt lão Dương đấy áy náy đi tới, vừa cắn bánh bao vừa giải thích tình hình.


Tối qua, bộ phận kỹ thuật vừa hoàn tất bộ dữ liệu cơ bản cuối cùng. Nghĩ tới hôm nay còn phải tăng ca chuẩn bị dữ liệu cho phương án mới, cậu ta đã cho mọi người về nghỉ sớm, còn mình thì theo mấy giám đốc ra ngoài uống rượu. Thành ra công ty chẳng có kỹ thuật viên nào trực đêm.


“Rốt cuộc là cúp điện như thế nào?” Lục Vũ vỗ vai cậu ta.


Lão Dương nghiến răng cắn thêm miếng bánh bao:


“Có người trực tiếp dập cầu dao.”


Dập cầu dao?


Lục Vũ há hốc: “Đến trò cao cấp như ‘dập cầu dao’ mà cũng xảy ra thật à?”


Quả nhiên, thương chiến đỉnh cao, đều dùng thủ đoạn đơn giản nhất.


Lúc này, một kỹ sư giám sát của phòng kỹ thuật vác hộp đồ tới, sắc mặt nặng nề: “Linh kiện nhiệt bị hỏng, máy chủ không thể khởi động. Một số dữ liệu đã bị mất nhưng chúng tôi có bản sao lưu nên tạm thời không đáng lo. Nhưng phần cứng hỏng nặng, có lẽ phải nhờ hãng sản xuất sang tận nơi thay thế.”



Lão Dương nhìn cái bánh bao mà nuốt chẳng trôi nữa: “Đưa tôi danh sách hỏng hóc, tôi sẽ gửi cho bên sản xuất.”


Vừa nhận được bản danh sách hỏng hóc, cậu ta liền gọi video cho nhà cung cấp, mặc kệ bên kia đang là nửa đêm. Ở đầu dây bên kia là một kỹ sư còn đang ngái ngủ mái tóc nâu vàng óng ả. Người nọ nói bằng tiếng G quốc. Giọng điệu đặc biệt hung hăng, như thể đang cãi nhau: “Dương, anh biết mấy giờ rồi không? Hai giờ sáng đó! Ở G quốc, bắt nhân viên làm việc vào lúc nửa đêm là vi bất hợp pháp!”


“Tình hình khẩn cấp, tôi không rảnh đôi co với cậu. Tôi là khách hàng bỏ ra hơn chục tỷ, trong hợp đồng có ghi rõ cậu phải sẵn sàng trả lời các cuộc gọi yêu cầu sửa chữa khẩn cấp bất cứ lúc nào từ tôi.” Lão Dương chủ động đổi ngay sang tiếng G quốc lưu loát, vừa nói vừa chiếu thẳng camera vào phòng máy chủ tầng hai, để đối phương thấy phần cứng đã bị tháo tung.


Kỹ sư tóc nâu vàng cau mày nhìn kỹ, bảo cậu ta quay kỹ vài chỗ, sau đó trầm giọng: “Hư hỏng này không thể sửa chữa được, cần phải thay toàn bộ. Nhưng chi phí thay thế phần cứng sẽ khoảng hai mươi triệu Nhân dân tệ.”


“Hai mươi triệu?! Sao cậu không đi cướp luôn đi!” Lão Dương nổi đóa.


Đối phương nhún vai: “Đây đã là giá ưu đãi cho khách hàng lớn rồi. Ngoài ra, toàn bộ chi phí đi lại ăn ở của kỹ sư đều do các anh thanh toán. Nếu muốn gấp, còn phải trả thêm phí tăng tốc.”


Kết thúc cuộc gọi, Lão Dương nặng nề đi ra khỏi phòng máy, thông báo lại cho Lục Vũ và Minh Yến.


Lục Vũ nghiến răng: “Hai mươi triệu, sao anh ta không đi cướp luôn đi!”


Lão Dương thở dài: “Tao đã khuyên cậu ta đi cướp rồi, nhưng rõ ràng bây giờ cậu ta quyết định cướp chúng ta.”


Lục Vũ: “…”


“Không còn cách nào, công nghệ này hiện tại chúng ta không có. Chưa kể chi phí di chuyển, ăn ở cho kỹ sư, muốn gấp thì càng tốn kém hơn.” Lão Dương mặt đầy lo lắng. Năm ngày nữa sẽ bắt đầu phát sóng trực tiếp, mà việc mời các kỹ sư nước ngoài bay từ xa hàng ngàn dặm còn mang theo phần cứng tới đây thì không thể nào chỉ tốn vài trăm nghìn được.


Minh Yến khẽ thở dài: “Gọi tài vụ lên, chúng ta cùng nhau bàn bạc vụ này.”


Thế là phòng kỹ thuật, tài vụ, ba nhà sáng lập, thêm cả cảnh sát đang điều tra vụ này đã tổ chức một cuộc họp khẩn ngay trong phòng điều khiển tầng hai.


Cúp điện rõ ràng là do con người cố ý làm ta, mục đích chính là phá hỏng máy chủ, ngăn cản buổi livestream sau năm ngày nữa.


Rất có thể đây là hành động của đối thủ cạnh tranh.



Giám đốc tài chính lạnh lùng nói:


“Chúng ta hết tiền rồi. Số tiền trong tài khoản được giữ lại là để chuẩn bị giữa tháng trả nợ ngân hàng.”


Công ty Trầm Vũ vốn đã nợ nần chồng chất, giờ lại thêm một đòn chí mạng.


“Tiền…” Lục Vũ nghiến răng, “Tìm ra kẻ đứng sau bắt bọn họ phải bồi thường. Bọn họ ăn vào thế nào tôi sẽ bắt phải nhả ra thế đó, trước tiên chúng ta sẽ dùng số tiền này để thay đổi cục diện hiện tại.”


“Không được!” Trưởng phòng tài vụ kiên quyết phản đối.


“Nếu không trả đúng hạn, hồ sơ tín dụng của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lần sau muốn vay nữa thì sẽ rất khó.”


Chỉ còn mấy ngày, cho dù cảnh sát có phá án thần tốc, thì chuyện bồi thường cũng phải kéo dài đôi co, căn bản chẳng kịp ngày trả nợ.


Minh Yến day day huyệt thái dương, khẽ thở dài, giọng mệt mỏi: “Thương lượng với ngân hàng đi, dời ngày trả sang mùng năm tháng sau.”


Khoản vay của công ty, bình thường là trả vào ngày hai mốt hàng tháng, đồng bộ với ngày tính lãi của ngân hàng. Nhưng cũng có thể chọn trả vào mùng năm tháng sau, khách hàng lớn thường được ngân hàng thông cảm, chấp thuận điều chỉnh.


Giám đốc tài chính sững người: “À… được, tôi sẽ bàn với quản lý tín dụng.”


Bộ phận tài chính biết điều hiển nhiên này, chỉ là lúc ấy quên mất. Không ngờ Minh Yến còn nắm rõ hơn cả bọn họ.


Lục Vũ nhìn anh, nghĩ đến nguyên do của sự thành thạo này Cậu không nhịn được nghẹn ngào, vội vàng nhét một miếng sandwich vào tay anh: “Anh ăn chút đi, chuyện còn lại để em lo.”


Minh Yến chỉ cười tự giễu: “Không sao đâu.”


Cảnh sát bên cạnh nghe đến con số hai mươi triệu, sắc mặt lập tức thay đổi. Ban đầu tưởng chỉ là vụ án nhỏ, giờ mức thiệt hại quá lớn, đã bước vào phạm vi trọng án hình sự.


“Lập tức tăng cường nhân lực, gọi tổ giám định dấu vết đến để xác định.”



Lục Vũ cho những người không liên quan tiếp tục về vị trí, riêng bảo vệ, lao công và nhân viên kỹ thuật thì ở lại, chờ cảnh sát lấy lời khai.


Camera gần phòng máy chủ đã bị phá, mất đúng đoạn hình ảnh tối qua. Chỉ có thể mở những camera khác ra xem, lục tung từng khung hình tìm người khả nghi.


Phòng máy chủ vốn có bảo vệ tuần tra, lịch đổi ca và điểm danh ghi chép rất nghiêm ngặt. Lục Vũ liếc qua sổ đổi ca, nhíu mày: “Sao bản ghi ngày hôm qua lại đúng giờ tròn thế này?”


Máy chấm công điện tử chính xác đến từng 0,01 giây, hầu như không thể nào hiển thị số tròn như vậy. Nhưng chiều qua lại ghi chép đổi ca đúng giờ tròn, rõ ràng không hợp lý.


Hai bảo vệ đổi ca lắp bắp: “Hôm qua máy chấm công hỏng, bọn tôi chỉ báo phòng nhân sự một tiếng rồi tự ghi tay vào thôi.”


“Sau đó các anh tiện thể vào phòng máy tính kiểm tra máy chấm công à?” – Cảnh sát nghiêm giọng truy vấn “Có thấy người khả nghi nào không?”


“Không… không có.” Hai bảo vệ trả lời thật thà.


Vấn đề chính hẳn nằm ở thời điểm này. Phòng máy là khu vực quan trọng, nhân viên thường không thể tự ý ra vào. Khi hai bảo vệ mở cửa vào, chắc chắn đã có kẻ lén lút vào rồi trốn sẵn trong đó, đợi đến tối mới ra tay dập cầu dao và phá hoại.


Cảnh sát rà soát một lượt, thu thập đủ loại dấu vết, dấu vân tay, cuối cùng kết luận: “Tất cả bảo vệ, lao công đều đưa về đồn. Lấy khẩu cung từng người một.”


Đám người lập tức xôn xao oán thán, chẳng ai muốn đến đồn, đông thế này không biết hỏi đến khi nào mới xong, ai có nghi ngờ có khi còn bị tạm giam lại hai ngày. Nhưng chuyện này chẳng ai thay đổi được, mọi người đành rồng rắn theo cảnh sát xuống tầng. Lục Vũ vẫn đứng nguyên tại chỗ, ký vào biên bản tiếp nhận báo án.


Lúc ấy, một bảo vệ rụt rè lại gần: “Ờm… hôm qua lúc tôi dắt xe cho tổng giám đốc Lục, có thấy Tiểu Chu ngồi chồm hổm sau cánh cửa an ninh tầng phòng máy.”


Tiểu Chu cũng là bảo vệ, nhưng không nằm trong ca trực ngày hôm qua.


Cảnh sát đối chiếu danh sách một lượt, chợt cau mày: “Phòng máy ở tầng hai, cậu dắt xe kiểu gì mà lên tận tầng hai?”


Bảo vệ kia ấp úng: “Hôm qua trời mưa, tôi sợ tầng một bị ngập nước… nên đem xe lên tầng hai.”


Nói xong, anh ta kéo chiếc xe trượt của tổng giám đốc Lục từ trong góc hành lang ra.


Cảnh sát: “……”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 23: Cúp điện
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...