Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 20: Lười biếng


Lần sau rảnh rỗi thì đừng có ngồi vẽ cá nữa, hãy đến sờ em đi, em cũng là cá mà.


_________________________


Lục Vũ vừa xoa xoa vành tai đỏ bừng vì bị nhéo, vừa hí hửng lon ton theo Minh Yến tới phòng họp.


Minh Yến nhíu mày hỏi: “Em đã làm xong nhiệm vụ hôm nay chưa?”


Lục Vũ nhét một bên tai nghe vào tai: “Em có thể vừa nghe vừa họp, một công đôi việc, sẽ không chậm trễ đâu.”


Nhiệm vụ thì rõ ràng chưa làm xong, nhưng cậu muốn được ngồi cạnh Minh Yến, xem vợ mình điều hành cuộc họp như thế nào.


Đây cũng là một trong những mục tiêu trong danh sách “theo đuổi tiền bối” của cậu—phải ngồi cạnh tiền bối trong lớp, rồi còn truyền giấy nhắn trong giờ học nữa.


Phòng họp đã ngồi kín người, chỗ hai người quả thật sát cạnh nhau.


Bên nhóm phụ trách nội dung kịch bản cho buổi livestream đang rà soát tài liệu. Thấy Lục Vũ bước vào, ai nấy đều ngây người. Giám đốc mảng nội dung như thấy được cọng rơm cứu mạng, lập tức nhào tới níu lấy Lục Vũ không buông:


“Tổng giám đốc Lục, chúng tôi có tám mốt câu hỏi về cốt truyện, cần anh giải đáp.”


Vừa nói, ông ta vừa lôi tập giấy đã chuẩn bị sẵn:


“Vấn đề này khá hóc búa, chúng tôi đọc sách cũng không hiểu, nhất định phải xác nhận với anh.”


Những câu hỏi này vốn để dành cho MC của buổi phát sóng trực tiếp. Lục Vũ và Minh Yến sẽ phát sóng trực tiếp ở hậu trường, nhưng vẫn sẽ sắp xếp một MC ở bên ngoài để duy trì trật tự và trả lời ngẫu nhiên các câu hỏi khán giả.


Ánh mắt cả phòng họp đều đổ dồn về phía cậu.


Lục Vũ bình thản ngồi xuống vị trí chính, gật đầu điềm tĩnh: “Nói đi.”


Bề ngoài thì vậy, nhưng trong lòng cậu mồ hôi đã túa ra như tắm—cuốn sách này chính cậu cũng không nắm rõ!



Giám đốc mảng nội dung cung kính đưa tập giấy: “Câu đầu tiên: Rốt cuộc Hoa Văn Viễn có từng yêu người vợ kia của hắn không?”


Lục Vũ thở phào. May mà Xạ Thiên Langcậu đã đọc được tám trăm nghìn chữ, phần đầu vẫn có thể trả lời ổn thỏa. Hơn nữa, cậu vốn chỉ viết truyện không CP, làm gì viết nổi tình yêu nam nữ.


“Không hề yêu.” Lục Vũ quả quyết.


Một nhân viên phụ trách ghi chép không nhịn được hỏi: “Hoàn toàn không có sao?”


Lục Vũ nhếch môi cười nhạt: “Người vợ mới cưới của cậu vừa thấy cậu là khóc, không cho cậu tới gần, không cho cậu vào phòng, còn cắm cho cậu cái sừng, chạy theo thằng khác, khiến cậu thành trò cười trước mặt đồng nghiệp. Cậu nghĩ mình có thể nảy sinh tình cảm với người vợ đó không?”


Thanh niên: “… Tôi sẽ giết đôi nam nữ chó má đó!”


Lục Vũ vỗ vai cậu ta: “Không đến mức ấy, phải có tấm lòng thiên hạ.”


Giám đốc vội chặn lại, không để nhân viên quá khích rồi lập tức hỏi tiếp: “Câu hai: Dân cư vùng biên giới dâng ba viên ngọc trai cho Hoa Văn Viễn, tại sao hắn lại nhận?”


Câu hỏi kiểu gì vậy? Lục Vũ hơi bối rối. Câu này vượt quá phạm vi cậu từng đọc, không khỏi trừng mắt nhìn vị giám đốc kia, tại sao người này lại không đi theo lẽ thường? Mới câu hỏi thứ hai đã nằm ngoài phạm vi những gì cậu biết rồi!


Bỗng tai nghe vang lên giọng Lục Đông Đông:


“Chuyện này là lúc Hoa Văn Viễn dẫn binh truy kích bọn Đát Tử đến phương Bắc, gặp phải một bộ tộc thợ lặn ngọc trai bị Thát Đát áp bức. Những người thợ lặn ngọc trai dâng lên ba viên ngọc trai lớn nhất để tỏ lòng, muốn làm nội ứng cho Hoa Văn Viễn, khi cần thiết thì sẽ phản công. Nguyên tắc chỉ huy của Hoa Văn Viễn là không quấy nhiễu dân chúng, không cướp đoạt tiền bạc lương thực, nhưng khi đó hắn lại không chút do dự nhận lấy lễ vật của những người thợ lặn ngọc trai kia.”


Lục Vũ lập tức hiểu ra. Cậu vuốt cằm giả bộ hồi tưởng, vừa nhanh chóng đáp lời: “Nhận là nhận tức là nhận lấy lòng trung thành của họ. Nếu không nhận chỉ khiến những người thợ lặn ngọc trai đó thêm sợ hãi.”


Các thành viên tổ nội dung chợt hiểu ra, đồng loạt gật gù, vội vàng ghi chép.


Chuẩn bị hỏi câu ba thì Minh Yến gõ ngón tay xuống bàn, lạnh giọng ngăn lại: “Những câu hỏi này gửi mail cho tổng giám đốc Lục là được. Ngay trong cuộc họp mà hỏi tám mươi mốt câu, sẽ làm lãng phí thời gian của mọi người.”


“Được rồi được rồi, lâu lắm mới gặp tổng giám đốc Lục, chúng tôi kích động quá.” Vị giám đốc kia cười gượng, lén lau mồ hôi rồi ngồi xuống.


Lục Vũ thở phào, cũng len lén lau mồ hôi.


Minh Yến ra hiệu cho Tiểu Giang bắt đầu. Thư ký Tiểu Giang đứng trước màn hình lớn, bắt đầu chủ trì cuộc họp: “Cuộc họp hôm nay chủ yếu thảo luận về công tác chuẩn bị livestream. Đầu tiên, là xác định thời lượng phát sóng.”



Nói xong, cậu ra hiệu cho bộ phận vận hành phát biểu.


Giám đốc vận hành trình bày một bài thuyết trình PPT: “Mỗi chương trình mất khoảng 10 phút để thực hiện. Nếu chúng ta phát trực tiếp 8 tiếng mỗi ngày, chúng ta có thể thực hiện 48 chương.  Chúng ta có thể lùi thời gian phát sóng 20 phút để đạt 50 chương. Toàn văn có 1.200 chương, vậy tính ra cần 24 ngày.”


Minh Yến cau mày: “Livestream xong còn hậu kỳ, phải rút ngắn thời gian. Một ngày phát 10 tiếng được không?”


Giám đốc vận hành còn chưa kịp trả lời, ở góc phòng một người đàn ông đeo kính dày như đáy chai bất ngờ lên tiếng: “Mười tiếng sẽ khiến khán giả mệt mỏi.”


Rồi người đó lập tức chuyển sang bài thuyết trình PPT, hiển thị một biểu đồ phân tích dữ liệu phức tạp, lờ đi vẻ mặt tối sầm của Giám đốc Vận hành, bắt đầu thao thao bất tuyệt:


“Mặc dù hầu hết mọi người, ngoại trừ những người đặc biệt yêu thích bộ truyện này, sẽ không dán mắt vào buổi phát trực tiếp suốt tám tiếng, nhưng bất cứ điều diễn ra trong thời gian quá dài đều có thể tạo ra ảo giác nhàm chán và không cần thiết. Tôi đã làm ra báo cáo này dựa trên những thăng trầm của cốt truyện, lưu lượng truy cập nền tảng, xu hướng văn hóa, ngày kỷ niệm và thời tiết hàng ngày. Tôi hy vọng mọi người sẽ để ý..”


Bộ phận vận hành: “…”


Tiểu Giang nhắc: “Kỹ sư Lâm, bây giờ chưa đến lượt anh phát biểu.”


Người đàn ông được gọi là kỹ sư Lâm đáp tỉnh rụi: “Tôi nói ngay bây giờ thì tránh được mấy cuộc thảo luận vô bổ của các anh. Dù sao cuối cùng cũng phải nghe theo tôi thôi.”


Giám đốc vận hành nghiến răng: “Anh Lâm, làm ơn chuyển lại PPT của tôi.”


“Anh không biết tự chuyển sao?”


Lục Vũ nhìn bảng phân cảnh ấy, không hề cố định 50 chương một ngày như bộ phận vận hành nói, mà là lịch phát sóng dài ngắn khác nhau. Có ngày phát sóng tua nhanh 100 chương nội dung chiến tranh, có ngày chỉ phát sóng 10 chương tình tiết quan trọng. Cậu gật gù, nhỏ giọng hỏi Minh Yến bên cạnh: “Người này giỏi thật, anh ta tên gì thế?”


Minh Yến đành nghiêng đầu sát lại, khẽ đáp:


“Lâm Ngạo Thư, kỹ sư dữ liệu. Mọi người đều gọi anh ấy là kỹ sư Lâm.”


Hơi thở ấm áp phả vào tai khiến Lục Vũ lơ đãng. Cậu không nhịn được lại nghiêng thêm chút nữa, hy vọng “vô tình” chạm được đôi môi mềm mại ấy.


Ai ngờ lại bị Minh Yến véo một cái thật đau vào eo. Lục Vũ giật bắn, lập tức cứng đờ, nghiến răng giữ vẻ mặt “tổng tài bá đạo”, mỉm cười nghe Minh Yến nói tiếp.


“Đây là nhân tài mà không biết em đào từ đâu ra. Rất lợi hại, chỉ tiếc EQ quá thấp. Nghe nói từng làm ở phố Wall, cuối cùng bị tất cả đồng nghiệp xa lánh.”



Nhìn sắc mặt đen thui như đáy nồi của giám đốc vận hành, cũng hiểu vì sao anh ta bị xa lánh rồi.


Dương Trầm vội vàng chen vào, sợ nhân viên trong phòng họp lao vào đánh nhau: “Chuyện hậu kỳ đừng lo, tôi sẽ vừa làm vừa theo dõi livestream, kết thúc cốt truyện thì cải tạo cũng đã hoàn thành. Công tác sơ bộ đã xong, dữ liệu cơ bản cũng đã được truyền vào, giờ chỉ chờ Hoa Văn Viễn thức tỉnh ý thức.”


“Ha ha ha, thức tỉnh ý thức cơ đấy.” Cách nói nghe như trẻ trâu này khiến bầu không khí phòng họp trở nên thoải mái.


Minh Yến mím môi, trừng mắt liếc Dương Trầm, ra hiệu cậu ta đừng nói lung tung. Bởi chỉ có ba người bọn họ mới biết rõ nguồn dữ liệu AI mà bọn họ tạo ra thực sự có ý thức riêng


Đây là chuyện tạm thời giới khoa học chưa cho phép, tuyệt đối không thể tiết lộ.


Dương Trầm cười gượng, vội giục Tiểu Giang tiếp tục.


Bộ phận vận hành trình bày xong quy trình livestream, đám thuộc hạ hói đầu dưới trướng Dương Trầm liền bắt đầu báo cáo các vấn đề điều chỉnh dữ liệu.


Đám thuộc hạ ấy, người sau còn hói sáng loáng hơn người trước, nhưng ai nấy đều tinh thần phơi phới, tràn đầy năng lượng hệt như được bơm ba tấn máu gà, chẳng khác gì ông sếp hói nhà mình.


Lục Vũ vừa nghe sách, vừa thầm nhủ phải nhắc nhở lão Dương và mọi người chú ý nghỉ ngơi. Cậu hy vọng tin đồn công ty họ còn “vắt kiệt” hơn cả các tập đoàn lớn sẽ không bị lan truyền, nếu không thì cậu biết đi đâu kêu oan.


Minh Yến thì nghe chẳng hiểu gì, liền vẽ cả một hàng người đầu hói trên giấy.


Lục Vũ hiểu được một phần, nhưng cậu lười nghe. Cậu quay sang nhìn vợ, và lập tức bị vẻ đáng yêu của anh làm cho động lòng. Cậu đưa tay giật lấy tờ giấy.


Minh Yến giật mình, định giành lại, nhưng tay đã bị Lục Vũ giữ chặt.


“Lần sau rảnh rỗi thì đừng vẽ linh tinh nữa, sờ em đi, em cũng là cá mà.” Lục Vũ mặt dày thả thính, vừa nói vừa viết nguệch ngoạc lên bức tranh: “Người hói Vô Địch.”  (= sờ cá= rảnh rỗi; = Lục Vũ = Lục Ngư = Lục cá)


Tai Minh Yến lập tức đỏ bừng, muốn giật lại bức tranh.


Ngay bên cạnh, Dương Trầm dựng thẳng tập tài liệu, giả vờ chăm chú xem xét, rồi nhanh như chớp đoạt lấy tờ giấy mà hai người đang giành:


“Còn truyền giấy trong giờ học à? Họp xong thì qua văn phòng tôi ngay.”


“Bốp!” Minh Yến đấm cho Lục Vũ một cú.



Lần này thì bị Dương Trầm bắt thóp rồi. Nếu để nhân viên thấy cảnh anh vẽ cả đám đầu hói, hình tượng lãnh đạo coi như xong đời.


Lục Vũ đau đến nhe răng trợn mắt, nhỏ giọng dỗ dành: “Đừng lo, lát nữa em sẽ lấy lại cho anh.”


Kết thúc cuộc họp, Lục Vũ liền phóng thẳng tới văn phòng Dương Trầm, bàn bạc về phương án cải tạo.


Dương Trầm nhìn xong bản kế hoạch mới của Lục Vũ, há hốc mồm: “Vãi chưởng, bảo sao mày chịu livestream lại. Phương án này ăn đứt mấy cái cũ cả trăm lần! Khó trách trước đây mày lại mắng tổ nội dung vì mấy thứ họ nộp lên, so với cái này thì mấy bản bọn họ nộp đúng là một đống cứt!”


Lục Vũ nhướng mày: “Tao mắng họ à? Khó trách hôm nay bọn họ thấy tao cứ run lẩy bẩy như chuột thấy mèo.”


“Ôi giời, mày không tự biết à? Mày mắng người ta ghê gớm lắm! Cả công ty này khổ nhất là tổ nội dung. Mày biết vì sao bọn họ nhất định phải hỏi mày ngay trong cuộc họp không? Vì lúc họp mày mắng còn nhẹ tay, chứ lỡ vào phòng riêng, bọn họ còn sống mà đi ra được hay không còn chưa rõ đấy.” Dương Trầm thở dài, lộ rõ vẻ cảm thông.


Lục Vũ ngẩn người. Cậu thật khó tưởng tượng mình lại phát hỏa đến mức ấy. Không ngờ Lục Đại Vũ cũng có lúc nóng nảy dữ dội như vậy.


Đang nói dở, giám đốc nội dung gõ cửa bước vào, thấy Lục Vũ liền rụt cổ: “Tổng giám đốc Lục cũng ở đây à…”


Dương Trầm vẫy tay: “Ồ, đúng lúc quá, cậu đến rồi, đây là kế hoạch mới của tổng giám đốc Lục, các cậu mau điều chỉnh càng sớm càng tốt.”


Giám đốc nội dung gật đầu liên tục. Dương Trầm thở phào nhẹ nhõm: “Mày có biết mấy ngày nay tao nơm nớp lo sợ thế nào không? Chỉ sợ mày lại lên cơn, không chịu livestream, bao nhiêu vốn liếng đầu tư của chúng ta đều sẽ đổ sông đổ biển hết.”


Lục Vũ “ừ à” cho có, mắt thì dán chặt vào mảnh giấy trong túi Dương Trầm.


“Đi, tối nay uống với tao một chén.” Dương Trầm khoác vai Lục Vũ, rồi ngoảnh sang giám đốc nội dung: “Tiểu Trương, cậu cũng đi đi, gọi thêm mấy giám đốc khác nữa, tôi mời.”


Lục Vũ bĩu môi: “Tao không đi. Tao tan làm còn phải về nhà với vợ. Trời tối, Minh Yến ngủ một mình sẽ sợ.”


Dương Trầm: “???”


Nhân lúc Dương Trầm ngẩn người, Lục Vũ nhanh tay móc trộm tờ tranh hói từ túi cậu ta, phẩy tay: “Thôi bỏ đi, nói với mày thì mày cũng không hiểu.”


Nói xong, cậu ngạo nghễ rời đi.


Dương Trầm tức giận gầm lên: “Mẹ nó! Tôi phải giết đôi nam nam chó này!”


Giám đốc nội dung vừa chứng kiến toàn bộ màn “đấu đá nội bộ cấp cao”, vội níu cậu ta lại: “Không đến mức ấy, không đến mức ấy, chúng ta phải có tấm lòng thiên hạ.”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 20: Lười biếng
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...