Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2
Lục Tiểu Vũ viết đồng nhân (2) (Có một chút bất ngờ).
___________________________
Sau thời gian bốc đồng ngắn ngủi, Lục Vũ cuối cùng cũng lấy lại được lý trí, giật mình rụt tay lại như bị bỏng, nhanh chóng kéo áo sơ mi của Minh Yến xuống. Cậu kéo bàn tay nhỏ đang thò vào trong áo mình ra, lấy chiếc khăn trang trí trong túi áo vest lau mặt qua loa hai cái, rồi quay đầu bỏ chạy.
Minh Yến kinh ngạc nhìn bóng lưng Alpha đang cuống quýt tháo chạy, cười tự giễu. Đến mức này rồi mà người này vẫn nhịn được không đánh dấu hoàn toàn anh, không biết nên cảm thán sự tự chủ của cậu quá mạnh mẽ, hay là do sức quyến rũ của bản thân chưa đủ.
Lục Vũ dùng nước lạnh rửa mặt, lảo đảo chạy đến bên Hồng nhị thiếu, giật lấy ống thuốc ức chế rồi tiêm ngay.
Hồng nhị thiếu trố mắt nhìn cậu, nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Cậu đâm sâu như thế, không đau à?”
Người ta tự tiêm cho mình chỉ đâm một chút, có người còn không dám tự ra tay mà cần bạn bè giúp đỡ. Nào ngờ Lục Vũ lại đâm vào cánh tay như thể tự sát vậy, cơ bắp xung quanh đều bị lõm xuống, khiến Hồng nhị thiếu phải nhăn răng, cảm thấy đau nhói thay.
Lục Vũ lúc này mới “á” một tiếng: “Đau, đau, đau!”
Hồng nhị thiếu lườm nguýt đầy vẻ cạn lời.
Lục Vũ không để ý đến ánh mắt khinh bỉ của bạn thân, thò tay vào túi cậu ta: “Có thuốc ngăn cách không?”
Alpha và Omega đôi khi mang theo thuốc ngăn cách, một thứ tương tự như nước hoa, có thể che giấu mùi pheromone ở một mức độ nhất định. Khi Omega sắp đến kỳ ph*t t*nh hoặc Alpha trong kỳ nhạy cảm, nó có thể che đi pheromone đang phát tán, tránh ảnh hưởng đến người khác.
Phóng thích pheromone bừa bãi với người lạ là một hành động rất bất lịch sự.
Giống như thiếu gia nhà họ Hồng, một người biết lễ nghi, luôn mang theo một chút.
Lục Vũ lấy thuốc ngăn cách ra, lại vội vàng chạy đi.
Minh Yến ở trong phòng thay đồ, từ từ điều chỉnh lại hơi thở. Đánh dấu tạm thời đã làm dịu cơn sóng nhiệt cuồn cuộn trong cơ thể, giúp anh hồi phục một chút thể lực. Khó khăn lắm mới đứng dậy được, chân có chút mềm nhũn, anh tựa vào vách ngăn phòng thay đồ để đứng thẳng. Anh giơ tay định vuốt mái tóc lòa xòa trên trán lên, chợt khựng lại. Tuy tay anh đã được lau qua, nhưng đầu ngón tay vẫn còn sót lại hơi thở của Alpha kia, tuyệt đối không thể dùng để vuốt tóc được.
Đang ngẩn người, chợt nghe thấy có người bước vào khu vực phòng thay đồ, cơ thể Minh Yến lập tức căng thẳng.
Theo lý mà nói, trốn trong phòng vệ sinh sẽ an toàn hơn trốn trong phòng thay đồ, vì buồng vệ sinh có thể khóa lại, nhưng anh thực sự không chịu nổi việc mình gục xuống cạnh bồn cầu, điều đó quá kinh tởm.
Tuy nhiên, phòng thay đồ quả thực nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể có người mặt dày như Lục Vũ vén rèm xông vào.
“Trong này có mùi gì vậy, ngọt quá, không lẽ có Omega nào chạy nhầm chỗ sao?” Người đó phát ra một tiếng cười d*m đ*ng.
Người kia nói: “Cậu chắc chắn đây là pheromone của Omega sao? Sao tôi ngửi thấy lại không nhịn được mà rùng mình?” Đây là hiệu ứng áp chế đồng loại của pheromone Alpha mạnh hơn.
Minh Yến rút một khẩu súng điện mini hình chiếc nhẫn từ túi áo vest ra, ánh mắt lạnh lùng đeo vào ngón giữa tay phải.
Việc bị Lục Vũ phát hiện giới tính đã rất phiền phức, nhưng Lục Vũ là người còn có thể thương lượng, những người khác thì khó kiểm soát hơn.
Ngay khi anh nín thở, cong người như một con báo gấm chuẩn bị tấn công, giọng nói của Lục Vũ đã phá tan bầu không khí căng thẳng này: “Xin lỗi, cho tôi qua. Quần áo của tôi vẫn còn ở trong đó, làm phiền hai vị sang phòng thay đồ khác.”
Quần áo còn ở bên trong có nghĩa là có thể có đồ vật quý giá, vì phép lịch sự và tránh hiềm nghi, người ta sẽ không bước vào phòng thay đồ có quần áo của người khác.
Hai Alpha kia quả nhiên không bước vào nữa, cười nói: “Tổng giám đốc Lục, cậu đây là?”
Lục Vũ chỉ mặc áo sơ mi, vẻ ngoài có chút phóng túng. Cậu đáp lại một cách cà lơ phất phơ: “Ở trong hội trường hơi lâu, xin đừng chê cười.”
Bị ảnh hưởng bởi pheromone mất kiểm soát, gây ra sự bạo ngược bốc đồng, ngoài việc tiêm thuốc ức chế để giảm nhẹ, còn một cách khác không được tao nhã cho lắm đó là hít pheromone Omega. pheromone Omega còn có cách gọi khác là pheromone an ủi, có thể làm dịu cảm xúc của Alpha một cách hiệu quả.
Nhưng thứ này, dù sao cũng rất riêng tư, một Alpha chưa kết hôn không thể tùy tiện hít hà pheromone của Omega khác, như vậy là thành kẻ lưu manh. Thế nên mới có chế phẩm tổng hợp pheromone loại Omega, được bán như thuốc lá. Nhưng hít thứ này cũng gây ra một số phản ứng sinh lý, không được đẹp mắt, nên không ai dám dùng ở nơi công cộng, đa số mọi người thà chọn tiêm thuốc ức chế.
Hai Alpha kia hiểu ngay, phát ra tiếng cười ngầm hiểu ý nhau, thảo nào ở đây có mùi vị quái lạ.
Đợi hai người rời đi, Lục Vũ đứng ngoài tấm rèm khẽ nói: “Đừng sợ, ở đây chỉ có tôi. Tôi vừa tiêm thuốc ức chế rồi.”
Minh Yến thư giãn dựa vào tường, thở hắt ra, từ từ xoay chiếc nhẫn kim loại trên ngón tay, hỏi người sau tấm rèm: “Cậu muốn gì?”
Không cầu xin, cũng không đe dọa, anh chỉ bình tĩnh hỏi điều kiện giao dịch.
Giữa những người thông minh, không cần giao tiếp dài dòng.
Lục Vũ nhắm mắt lại, khẽ hít hà mùi hương hoa linh lan còn sót lại trong không khí: “Anh như thế này không phải là kế sách lâu dài, sớm muộn gì cũng sẽ mất kiểm soát, có muốn cân nhắc, hẹn hò với tôi không?”
Minh Yến cười khẩy: “Đổi cái khác đi.”
Lục Vũ dùng một ngón tay vén rèm: “Sao, không vừa mắt tôi à?”
Minh Yến liếc nhìn cậu một cái, không thể phủ nhận vẻ ngoài của thiếu gia nhà họ Lục quả thực là cực phẩm trong giới Alpha, vừa đúng gu thẩm mỹ của anh, anh trầm ngâm một lát rồi nói: “Sau khi tôi ổn định được Minh gia, sẽ tìm một Alpha đến ở rể. Nếu cậu có thể từ bỏ tất cả mọi thứ của nhà họ Lục, nhận cậu vào cũng không phải là không được.”
Lục Vũ bật cười trước câu nói phía sau, lần đầu tiên cậu nghe thấy Omega nói “nhận cậu” với Alpha, cậu nhún vai nói: “Được rồi, vậy coi như anh nợ tôi một ân tình cá nhân, đợi khi tôi có việc cần anh giúp, chúng ta sẽ nói tiếp.”
Cậu phóng khoáng ném chai thuốc ngăn cách vừa cướp được từ chỗ Hồng nhị thiếu qua.
Minh Yến đón lấy bình xịt một cách chuẩn xác, xịt khắp người từ đầu đến chân. Sau khi loại bỏ mùi hương linh lan, anh bước ra khỏi phòng thay đồ, cúc áo sơ mi được cài ngay ngắn, lại trở về với vẻ ngoài ung dung, điềm tĩnh của tổng giám đốc Minh.
Lục Vũ nhìn thiếu gia Minh Yến lướt qua trước mắt mình, không nhịn được trêu chọc: “Không có một nụ hôn tạm biệt sao?”
Minh Yến liếc xéo cậu, vỗ nhẹ chai thuốc ngăn cách vào ngực cậu, trên mặt hiện lên nụ cười kỳ lạ, lười nhác nói: “Lần sau đi, hết thuốc ngăn cách rồi.”
Lục Vũ bị nụ cười đó làm cho ngẩn ngơ, theo phản xạ chụp lấy chai thuốc ngăn cách chỉ còn lại một chút dưới đáy.
Minh Yến quay đầu lại, cảnh cáo: “Trong thời gian ngắn tới chúng ta đừng gặp nhau, cũng đừng liên lạc.”
Sau khi đánh dấu tạm thời, giữa hai người sẽ nảy sinh một phản ứng hóa học, rất dễ phát sinh tình cảm. Thiếu gia Minh Yến sẽ không cho phép mình rơi vào thế bị động như vậy.
Có được một Omega xinh đẹp hay có được một lời hứa của người nắm quyền tương lai Minh gia, cái nào có lợi hơn, tin rằng Lục Vũ sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Quả nhiên, Lục Vũ gật đầu, đồng ý.
Đợi Minh Yến đi rồi, Lục Vũ mới chậm rãi nhặt chiếc áo vest nhăn nhúm của mình lên, liên tục hồi tưởng lại sự mê loạn trong phòng thay đồ và nụ cười lúc chia tay. Cậu nghĩ, có lẽ sau khi hoàn toàn nắm quyền kiểm soát Lục gia, cậu có thể nói chuyện với Minh Yến về hôn nhân mà vẫn giữ được sự độc lập về tài chính và nhân cách của mỗi người.
Lý tưởng thì cao cả, nhưng thực tế lại tr*n tr**, thậm chí là dơ bẩn và tàn nhẫn.
Sau ngày hôm đó, Lục Vũ rất lâu sau không gặp lại Minh Yến. Cậu bận rộn với công việc của Lục gia, cũng cẩn thận giữ kín bí mật này, không kể cho bất kỳ ai hay bất cứ con vật nào, thậm chí còn cẩn thận đến mức không viết vào nhật ký.
Thỉnh thoảng rảnh rỗi, cậu sẽ tưởng tượng về dáng vẻ của Minh Yến trong lần gặp mặt tiếp theo. Có lẽ là trong một buổi tiệc xa hoa nào đó, hoặc có lẽ là trong một bữa tiệc không mấy đứng đắn.
Tuy nhiên, cậu không ngờ, lần gặp lại tiếp theo, lại là ở sàn đấu giá ngầm của Đế quốc.
Loài người khi bước vào Kỷ nguyên Thiên Hà đã chia thành hai khu vực thống trị lớn, Đế quốc và Liên bang.
Lục Vũ và các gia tộc tài phiệt như Minh Yến đều là người của Liên bang. Ở Liên bang, các tài phiệt nắm giữ hầu hết tài nguyên, Tổng thống chỉ là con rối do họ bầu ra. Còn Đế quốc theo chế độ quân chủ, Hoàng gia và quý tộc nắm giữ của cải, Nguyên soái nắm giữ quân đoàn.
Lục Vũ, sau khi tỉnh lại từ trạng thái mơ hồ, bị xiềng xích trói buộc, bị kéo một cách thô bạo lên sân khấu náo nhiệt.
“Tiếp theo, là vật phẩm đấu giá quý hiếm, Alpha hàng đầu được bán ra từ Liên bang!”
Một chiếc vòng kim loại thô ráp siết quanh cổ cậu, kích thước chỉ vừa đủ để cậu thở, thiếu oxy khiến tầm nhìn của cậu hơi mờ đi, phải mất một lúc tập trung cậu mới nhìn rõ tình hình trước mắt.
“Quỳ xuống.” Người dẫn chương trình mặc hai mảnh vải khoa trương, lớn tiếng quát Lục Vũ.
Lục Vũ cuối cùng cũng nhớ ra, cậu đã bị người nhà họ Lục hãm hại. Uống một ly rượu ở Lục gia, đầu óc quay cuồng, mở mắt ra đã bị bán đến chợ đen ngầm của Đế quốc.
Dự án Cơ giáp Hạng nhẹ vừa kết thúc, đã có người không thể ngồi yên, nóng lòng muốn cướp đi quyền lực của cậu. Nhưng đoạt quyền chỉ cần giam giữ cậu một thời gian là được, không biết ai lại hận cậu đến mức này, trực tiếp bán cậu làm nô lệ.
Liên bang không cho phép nuôi nô lệ, nhưng Đế quốc thì có thể.
Nghe nói quý tộc Đế quốc đều nuôi rất nhiều nô lệ xinh đẹp, ngoài người bình thường, còn có các loài vật thông minh khác trên các hành tinh khác. Liên bang cũng có người nhà tài phiệt lén lút nuôi, chỉ cần không đưa ra ánh sáng, cũng không ai quản.
Nhưng ngay cả Đế quốc cũng không cho phép nuôi nô lệ Alpha. Bởi vì Đế quốc cho rằng, tất cả Alpha đều là chiến binh ưu tú, không thể lãng phí.
Ở Đế quốc, phân biệt giới tính nghiêm trọng, Alpha là giới tính đứng trên tất cả các giới tính khác.
Lục Vũ chưa kịp nhớ xong, đã bị vòng nô lệ trên cổ tấn công. Dòng điện mạnh mẽ đột ngột kích hoạt, trong chớp mắt truyền từ cổ chạy khắp cơ thể, cơn đau dữ dội và tê liệt khiến cậu rên lên một tiếng, quỳ gối xuống.
Người dẫn chương trình phấn khích chỉ vào cơ bắp đang căng lên của cậu nói: “Nhìn xem, cơ bắp đẹp tuyệt vời.”
Mồ hôi lấp lánh phủ trên những thớ cơ săn chắc, tựa như bức tượng thần Mặt Trời được các nghệ sĩ thời Phục hưng khắc họa từng nét.
[Tại đây lược bỏ 1000 từ miêu tả cường điệu về thân hình hoàn hảo của Lục Vũ.]
Lục Vũ cố gắng giữ lại một tia tỉnh táo, nhìn xuống khán đài, suy nghĩ cách thoát thân. Bỗng nhiên, ánh mắt cậu chợt ngưng lại, cậu nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Minh Yến mặc chiếc áo sơ mi hoa lệ phức tạp đặc trưng của Đế quốc, vắt chéo chân, ngồi ở ghế khách VIP với tư thế thảnh thơi, nhìn cậu với nụ cười như có như không. Tài phiệt Liên bang, không chỉ đơn thuần là người giàu có, trong tay họ còn nắm giữ cơ giáp, chiến hạm, lực lượng quân sự, và địa bàn.
Lúc này, sau khi hoàn toàn nắm quyền kiểm soát Minh gia, khí chất của Minh Yến đã hoàn toàn khác biệt, anh chính thức là người thừa kế của Minh gia thực thụ có thể hô mưa gọi gió.
Và người ngồi cạnh anh…
Đồng tử Lục Vũ co lại, cậu nhận ra khuôn mặt luôn xuất hiện trên tin tức đó.
Đó là người có quyền lực thực sự mạnh nhất Đế quốc – Nguyên soái Đế quốc Trương Thần Phi!
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Story
Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2
10.0/10 từ 14 lượt.
