Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 112: Đầu tư


Cậu đây là đang lén Lục Vũ báo riêng cho tôi trước đấy à?


_______________________


“Vãi chưởng, đồ đất khô vô tình, lúc này rồi còn quảng cáo Đại Lực Hoàn!”


Hu hu hu, A Ứng của tôi, A Ứng của tôi…


Rốt cuộc vừa rồi bị lỗi gì vậy? Chính thức còn không buồn đưa ra lời giải thích.


Trầm Vũ Technology: Nghe nói tổng giám đốc Lục vì quá đau lòng nên đã nhấn nút dừng khẩn cấp, không phải trục trặc máy móc đâu~


Phòng quan hệ công chúng cuối cùng cũng chịu nạp tiền, cho ra cái dòng bình luận màu mè có danh hiệu lấp lánh, nhưng nói gì thì nói, khán giả chẳng tin lấy một dấu chấm.


Thôi đi, đất khô thì đau lòng cái gì. Tôi thấy anh ta cười lớn đến mức muốn lòi cả nướu răng thì có.


Thực tế trong livestream, Lục Vũ không hề cười, nhưng vẻ mặt chắc chắn chẳng có gì gọi là đau lòng quá mức. Còn rảnh đến mức lôi Đại Lực Hoàn ra quảng cáo, dù thế nào thì cũng không giống người vừa nhấn nút dừng khẩn cấp vì quá đau lòng.


Càng nghe phòng quan hệ công chúng giải thích, khán giả càng không tin. Ai nấy đều nghi ngờ Trầm Vũ Technology cố tình dùng hành động của con người để che đậy lỗi kỹ thuật để khỏi bị đánh giá là “công nghệ rởm”.


Mọi lời giải thích đều là ngụy biện, chắc chắn là bị mất kết nối rồi! Ha ha ha ha—


Các người sửa khoang mô phỏng game tốc độ cao thành máy huấn luyện AI, như vậy đã khá ổn rồi, có một vài lỗi là bình thường mà~


Trời mẹ, nhìn cái giỏ hàng kìa! Đồ vô tâm! Đang lúc người ta đau lòng mà anh lại đi bán hàng?!


Ở góc phải livestream, cái “giỏ hàng vàng” kịp thời mở bán hàng loạt sản phẩm về cái chết của Thẩm Ứng – standee, sticker, card màu, hình nền điện tử – giống y đúc dáng vẻ “mỹ nhân ngủ say” của Thẩm Ứng trong livestream.


Khán giả vừa tức giận lên án Lục Vũ là “đồ cạn tình tuyệt nghĩa”, vừa thành thật bấm mua.



Tranh do Minh Yến vẽ, tràn đầy cảm giác tự sự.


Trên tấm chăn lông trắng như tuyết là bàn tay thon dài như ngọc buông thõng, tóc đen vương rối quanh cổ tay, đầu ngón tay còn dính vệt máu nhạt.


Đó là bàn tay từng đội hoa vào điện Cửu Lâm của một vị thư sinh thông minh khi mới mười bảy tuổi đã đỗ kỳ thi khoa bảng; là bàn tay của vị tể tướng cầm chiếu chỉ và hoạch định chiến lược cho thiên hạ.


Giờ đây lại bị nhuốm màu bởi chính máu của mình, lặng lẽ nằm trong tấm chăn lông ấm áp như mùa xuân giữa rừng núi gió tuyết.


Bức tranh lớn thậm chí còn miêu tả cảnh bình minh ló dạng bên ngoài cửa sổ của ngôi nhà gỗ nhỏ.


Không bao lâu, toàn bộ sản phẩm liên quan đến Thẩm Ứng đều đã bán sạch. Hơn nữa do nhu cầu mạnh mẽ từ khán giả nên buộc phải mở link đặt trước.


Thỉnh thoảng, có người đặt ra câu hỏi liệu trí não đã trở nên sống động hay chưa, nhưng cuộc thảo luận không mấy sôi nổi, trong nhận thức đơn giản của khán giả, một hệ thống còn lỗi tùm lum về mặt cơ học không thể nào tạo ra trí não có thể vượt qua bài kiểm tra Turing.


Cứ thế, nguy cơ lớn đã được hóa giải trong tiếng cười mỉa lẫn phẫn nộ của khán giả.


Còn trong game, Hoa Văn Viễn tiếp tục con đường tranh bá. Nhưng mất đi sự quản giáo của “tiên sinh”, y rất nhanh đã học hư, không cần ai chỉ dạy, chẳng mấy chốc y đã biết đi đòi lợi ích từ Lục Vũ.


Hoa Văn Viễn đặt Thẩm Ứng vào quan tài băng do thợ săn cung cấp, một tay đặt lên nắp băng trong suốt, nhìn dáng vẻ vẫn như còn sống của tiểu trạng nguyên, rồi quay sang nói với Lục Vũ: “Nhị thúc, người đi tìm cách để thi thể không thối rữa. Chờ ta giết xong Đa Hắc, sẽ đích thân đưa quan tài về Sở Bình.”


Lục Vũ vốn đang coi kịch vui: “…Được rồi.”


Trong nguyên tác, đúng là có cách giữ thi thể nguyên vẹn, nhưng không phải do Hoa Văn Viễn tìm ra! Hơn nữa phải đợi đến gần khu vực của thợ mò ngọc trai mới lấy được.


Nhưng đối diện với đôi mắt đỏ rực đầy ý “không cho thì ta gây chuyện” của y, Lục Vũ đành cắn răng đồng ý.


Con cái toàn là của nợ.


Một ngày livestream xong, Lục Vũ mệt như sắp xỉu. Đến giờ tan làm cũng không muốn nhúc nhích, nằm dài trên ghế sofa trong phòng nghỉ, làm trò hề.


Minh Yến bước lại, vỗ vỗ người sắp gục ngã: “Đi thôi, về nhà nào.”



Nhưng nhà họ chẳng có bồn tắm, chỉ có hai phòng tắm đứng riêng biệt.


Nghe cậu than thở mãi, Minh Yến bất lực: “Vậy đặt khách sạn đi.”


Lục Vũ lập tức có sức sống, chống nửa người dậy rồi lại nằm bẹp xuống, đạp chân mấy cái: “Em không có tiền hu hu hu…”


Tiền bạc trong nhà, bao gồm nhuận bút của cậu, đều nằm trong tay Minh Yến. Cậu chỉ có tí ti tiền tiêu vặt.


Minh Yến khẽ cười: “Được rồi, được rồi, để anh đặt.”


Đúng lúc đó, đại ca đầu bảng ôm một đống đồ lưu niệm của Thẩm Ứng đi ra, nghe được câu ấy liền như bị sét đánh: “Đất khô! Thật đấy à! Cậu đặt phòng khách sạn mà lại để vợ trả tiền á?!”


Lục Vũ lật người, nằm thành một đống trên sofa: “Đúng đó, tôi chính là loại đàn ông cặn bã như thế đó!”


Hồng Vũ Dương giận tới run người: “Tôi nhìn lầm cậu rồi.”


Lão Dương bĩu môi: “Là do trong túi nó không có tiền thôi.”


Trong mắt lão Dương, Lục Vũ mà không bị Minh Yến quản chặt thì đã chẳng lôi nợ mấy đồng năm xưa ra đòi nữa.


Mặc dù quá trình phân tích của lão Dương hơi sai sai, nhưng kết quả thì chuẩn.


Đại ca đầu bảng hiểu ý, nhìn Lục Vũ đầy đồng cảm: “Tôi hiểu mà. Bố tôi cũng thường xuyên thiếu tiền. Khi nào có tiền rồi, thì cậu sẽ có thêm chút tiền tiêu vặt thôi.”


Minh Yến đặt một khách sạn có bồn tắm lớn. Mấy thứ khác thì bình thường, nhưng phòng suite có bồn massage khổng lồ ngay cạnh cửa sổ sát đất. Vừa ngâm mình trong bồn, vừa ngắm cảnh đêm, còn gì tuyệt vời hơn nữa.


Lục Vũ nằm trong bồn tắm, mặc cho dòng nước massage nâng người cậu lên như con cá khô gặp nước.


Minh Yến ngồi ở bệ cạnh, cầm ly rượu vang nhìn cậu, bật cười: “Tư thế của em nhìn… buồn cười lắm.”


tr*n tr** và lộ liễu, thẳng thắn bày ra trước mắt, phần nhô lên kia còn chen giữa đám vịt vàng đồ chơi, trông chướng mắt nhưng rất buồn cười.



Minh Yến quay mặt đi, vẻ mặt phức tạp: “Em cần nòng nọc chất lượng làm gì?”


Lục Vũ ngẫm nghĩ một hồi, rồi vỗ trán: “Cũng phải ha, Dù sao cũng vô dụng thôi… cứ cho nó chín luôn.” Nói rồi cậu lật người lại, mông chổng lên, biến thành một con cá muối nằm sấp.


Minh Yến chọc cậu: “Đừng nghịch vậy, nguy hiểm lắm.”


Nhưng người đang ngâm mình trong nước dường như không nghe thấy gì, vẫn lơ lửng trên mặt nước. “Lục Vũ?” Minh Yến hơi lo, gọi cũng không phản ứng. Anh vội đặt ly xuống, định kéo người dậy: “Lục Vũ!”


Vừa chạm đến hông cậu, Lục Vũ bật dậy như cá sấu ngụy trang, túm lấy Minh Yến kéo xuống nước.


Minh Yến kêu nhẹ một tiếng, cả người rơi vào bồn tắm, áo choàng lập tức ướt sũng.


Lục Vũ đỡ gáy anh, tránh để anh sặc nước: “Hì hì, hai tụi mình cùng ngâm sẽ không bị đuối nước đâu.”


“Ai nói vậy?” Minh Yến đấm nhẹ vài người cậu, giãy ra.


Lục Vũ vỗ đùi: “Anh ngồi lên chân em, đảm bảo sẽ không chìm.”


Minh Yến cởi áo choàng tắm ướt sũng ra, ném sang một bên rồi trượt khỏi Lục Vũ, nằm xuống chỉ để hở mỗi vai và phần trên.


Lục Vũ lặn xuống nước trườn qua bên anh, ôm eo anh ngoi lên, cọ một nụ hôn ướt át lên môi anh. Rồi thỏa mãn nằm cạnh anh, cậu khép chặt hai chân lại. Quấn lấy chân anh như loài rắn, anh rút chân ra cậu lại quấn lại. Trò chơi vô tri như vậy mà hai người lại chơi say mê suốt một lúc lâu.


Minh Yến dùng ngón chân chọc chọc vào lòng bàn chân Lục Vũ: “Anh muốn bàn với em chuyện này.”


“Chuyện gì?” Lục Vũ kẹp chặt chân giữ chân anh lại.


“Đợt gọi vốn này, anh muốn bán một phần nhỏ cổ phần của mình để lấy vốn lưu động.” Minh Yến với lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, nhấp một ngụm, thấy Lục Vũ muốn cúi xuống nếm thử anh liền đẩy ly ra xa.


Lần này khác với lúc anh vội vã bán cho Thanh Khê Capital.


Anh chỉ cần bán một phần nhỏ là có thể kiếm được một khoản tiền lớn.



Lục Vũ suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Báo với Tây Môn Thanh luôn. Tuần sau Trầm Vũ sẽ bắt đầu quá trình kêu gọi tài trợ, bảo anh ta chuẩn bị.”


Giới thiệu thêm nhiều nhà đầu tư tranh giá, sẽ làm tăng định giá của công ty thông qua đấu thầu, như vậy sẽ giúp Minh Yến kiếm được nhiều tiền hơn.


Minh Yến nhướng mày, quan sát kỹ biểu cảm của Lục Vũ, thấy cậu nghiêm túc, liền mỉm cười gật đầu, sau đó lấy trí não gửi tin nhắn cho Triệu Diên Thanh.


Tin nhắn vừa gửi đi, Lục Vũ đã nhào tới, cắn nhẹ vào cổ anh: “Anh dám ở trước mặt em mà nhắn cho người từng theo đuổi mình hả? Xem em phạt anh thế nào!”


Minh Yến trừng mắt: “Em chẳng phải mới nói mệt sao?”


“Mệt mỏi vì công việc và loại mệt mỏi này là khác nhau. Hiện tại em không thể làm việc gì được, nhưng đối với việc này thì em luôn tràn đầy năng lượng!” Lục Vũ cười xấu xa: “Máy đóng cọc Lục Tiểu Vũ xin sẵn lòng phục vụ quý khách.”


Minh Yến: “Này!”


Ngay khi hai người đang đùa giỡn nước bắn tung tóe, trí não bị quăng sang một bên bỗng đổ chuông. Trợ lý Tiểu Bạch uể oải: “Cuộc gọi từ Triệu Diên Thanh. Có nghe không?”


Minh Yến đang chống hai tay lên thành bồn, nước bắn tung tóe lên đầu ngón tay tái nhợt, nhưng anh không quan tâm.


Lục Vũ nhếch miệng cười ranh mãnh rồi nói thẳng: “Nghe.”


Minh Yến giật mình, cơ thể căng lên.


Thẩm Bách Thuỷ ân cần bật loa ngoài. Giọng Triệu Diên Thanh vang lên qua trí não: “Cậu đây là đang lén Lục Vũ báo riêng cho tôi trước đấy à?”


Minh Yến cắn môi, điều chỉnh hơi thở, rồi bình tĩnh đáp: “Không. Lục Vũ biết.”


Đầu dây kia im lặng một lúc. Rồi Triệu Diên Thanh nói: “Tuần sau sản phẩm mới của các cậu ra mắt, giá cả có lẽ còn cao hơn nữa. Nể tình quen biết, cậu có thể bán riêng cho tôi vài cái trước được không?” Anh ta cố tình nói rất chậm để phô diễn chất giọng trầm ấm, nam tính của mình.


Minh Yến nhận ra tên này phiền phức đến mức nào, định lên tiếng từ chối, chưa kịp mở miệng thì bỗng nhiên r*n r* một tiếng, anh vội vàng lấy tay che miệng. Mất thăng bằng, anh trượt về phía trước, bị Lục Vũ giữ chặt eo. 


Một cú dập nước vào sau lưng khiến anh như muốn phát điên. Minh Yến đẩy cậu, không nhịn được nghiến răng nói: “Ngày mai nói tiếp. Giờ tôi đang bận.”Rồi không đợi Triệu Diên Thanh trả lời, anh vội vàng cúp máy.


Bên kia, tổng giám đốc Tây Môn – vốn đang rất hài lòng với sự ưu ái của Minh Yến – lặng người: “…”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 112: Đầu tư
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...