Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 1: Xuyên không
Bạn bè của tôi đều gọi tôi là bố, việc này cũng thường thôi.
_______________________________
“Lạch cạch, lạch cạch.”
Trong ký túc xá đại học, ngón tay Lục Vũ đang lướt như bay trên bàn phím, mười ngón tay lướt đi nhanh đến nỗi gần như để lại tàn ảnh.
Dạo gần đây cậu đang kiếm tiền bằng cách viết tiểu thuyết trên mạng, đang viết đến đoạn nam chính tung hoành ngang dọc, giết sạch kẻ thù. Bàn phím laptop cũ bị gõ vang rền, nghe như chỉ cần dùng thêm chút lực nữa cái bàn phím ấy sẽ tan thành từng mảnh.
Điện thoại trên bàn bỗng reo lên.
Lục Vũ liếc mắt, sau khi nhìn thấy cái tên chướng tai gai mắt “ cuộc gọi từ em gái họ ”, lập tức đưa tay ấn tắt chuông.
Từ bàn bên cạnh, bạn cùng phòng thò đầu ra:
“Lão Lục, hay là ông mua cho mình một cái bàn phím tốt hơn đi. Đã quyết định sẽ dựa vào viết truyện để phong thần thì trước tiên cũng phải có món vũ khí lợi hại chứ?”
Lục Vũ không thèm ngẩng đầu, giơ tay ấn đầu bạn cùng phòng xuống:
“Chỉ có kẻ yếu mới cần dựa dẫm vào pháp khí. Cao thủ thực thụ, dù chỉ nhành hoa hay chiếc lá cũng có thể làm người khác bị thương.”
Cậu đang định gõ tiếp, thì chiếc điện thoại vốn để chế độ im lặng đang úp sấp trên bàn đột nhiên rung lên một cái… rồi lại rung một cái… sau đó “vù… vù… vù…” không không ngừng vang lên như sắp rơi cả xuống đất.
Lục Vũ tiện tay nhấc lên, liền thấy màn hình liên tục thông báo tin nhắn:
Lục Vũ! Sao anh không nghe điện thoại của tôi?
Anh có biết bác trai bác gái đau lòng thế nào không? Anh sao lại nhẫn tâm như vậy chứ!
Nhà họ Lục nuôi anh mười tám năm, cúng ăn áo mặc anh có được đều là của nhà họ Lục, anh chẳng biết ơn thì thôi, còn bạc nghĩa chỉ biết tranh giành với em trai, bây giờ anh lại làm ra bộ dạng sống dở chết dở này cho ai xem đây?
Lục Vũ cau mày, đọc hết từng dòng sau đó nhanh gọn trả lời một câu:
“Cúng” là động từ, còn bổ ngữ “cũa” em cũng viết sai rồi.( câu đúng là cơm ăn áo mặc )
Nhắn xong, cậu thẳng tay kéo số này vào danh sách chặn.
Thế giới đã yên tĩnh trở lại, nhưng ý tưởng cho câu chuyện của cậu cũng theo đó mà bị cắt ngang.
Lục Vũ bực bội “Chậc” một tiếng, một tay vuốt tóc ra sau, mắt dừng lại trên câu cuối vừa gõ:
Thân phận dị tộc của nhân ngư bị vạch trần, từ nay hắn không còn là đứa con ngoan gương mẫu được người người ca ngợi, mà biến thành kẻ dị loại, là kẻ mà ai ai cũng muốn diệt trừ.
Đây là nhân vật nam chính trong truyện của cậu – Lục Đông Đông. Lục Đông Đông vốn chỉ là một học sinh trung học bình thường, nhưng bỗng một ngày thân phận của hắn bị bại lộ, hóa ra hắn không phải người, hắn là một mỹ nhân ngư lẩn tránh giữa thế gian. Từ đó, hắn bị tất cả người thân và bạn bè ruồng bỏ, trở thành cái gai trong mắt thế gian.
Cũng giống như hắn. Cậu đã sống mười tám năm trong nhà họ Lục, nhưng chưa từng thật sự là người nhà họ Lục. Một khi màng giấy mỏng kia bị chọc thủng, thì cái gọi là tình thân giả dối cũng sẽ tan thành mây khói.
Ngón tay Lục Vũ siết chặt, hít sâu một hơi, rồi lại tiếp tục gõ phím:
Hắn muốn, hắn cũng cần phải xé toạc thế giới giả tạo này. Hắn không cần tình cảm, càng không cần sự thương hại. Hắn là thần của thất hải, là vua của dị tộc. Vuốt sắc của hắn đủ để xé toạc núi non, đuôi cá của hắn đủ để dấy ngàn con sóng lớn. Hãy run rẩy đi, hỡi những kẻ ngu ngốc và tầm thường của thế gian!
“Đinh đoong!”
Phần mềm chat bỗng hiện thông báo, vang lên âm thanh dễ nghe chỉ dành cho người được đánh dấu đặc biệt. Khung trò chuyện nhấp nháy một cái, tên hiển thị: “Nam Thần”.
Nam thần gửi đến một bức ảnh, còn khách sáo nhắn kèm một câu:
“Nếu có chỗ nào chưa vừa ý, cậu cứ nói, tôi sẽ sửa lại cho.”
Trong ảnh là bản chibi của một nàng tiên cá nhỏ tròn trịa đáng yêu. Đôi bàn tay tròn trịa mũm mĩm cầm cây đinh ba cùn, chiếc đuôi cá màu huỳnh quang ngắn ngủn chỉ đủ để cong thành một chiếc móc câu nhỏ — đáng yêu đến mức khiến người ta xỉu lên xỉu xuống.
Khi ấy, Lục Vũ vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc của mạch truyện , mặt mũi nhăn nhó như quỷ, vậy mà vừa nhìn thấy bức tranh kia, khóe miệng cậu lập tức không khép lại được, khuôn mặt méo mó.
Thấy vậy bạn cùng phòng của cậu lập tức sợ hãi rụt cổ lại:
“Lão Lục, mày không sao đấy chứ?”
Lục Vũ còn chưa kịp thu lại biểu cảm, run rẩy chỉ vào màn hình:
“Minh Yến…”
Cậu như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, cảm thấy màn hình máy tính không đủ phô bày hết vẻ đẹp của bức vẽ này. Lục Vũ vội vàng tìm máy tính bảng, mở lên, giơ cao lên đầu, hệt như cảnh hệt như lão khỉ đầu chó trong phim hoạt hình bế Vua Sư Tử mới sinh— đầy tự hào và thành kính:
“Minh Yến vẽ tranh cho tao! Anh ấy nhất định cũng thích tao!”
Bạn cùng phòng bị màn hình dí thẳng vào mặt, hoàn toàn cạn lời:
“Đây không phải là bức vẽ nhân vật trong truyện mà mày đặt anh ta vẽ với giá ba trăm tệ sao? Một tay giao tiền, một tay giao tranh, có liên quan gì đến chuyện tình cảm?”
Lục Vũ vỗ vỗ lên mái tóc rối bù của bạn cùng phòng:
“Mày thì biết cái gì! Anh ấy là chính là đại thiếu gia của Minh gia đó, anh ấy thèm để tâm đến ba trăm tệ này sao? Mày thấy anh ấy nhận đơn vẽ của ai khác chưa? Chưa, đúng không?!”
Bạn cùng phòng gãi gãi đầu:
“Mày nói nghe cũng có lý…”
“Hơn nữa, đây không phải bức tranh bình thường — là tao viết, anh ấy vẽ, làm tròn lên chín bỏ làm mười thì đây coi như là đứa con của hai bọn tao rồi”, Lục Vũ hùng hổ tuyên bố . “Bọn tao đã có con rồi, anh ấy còn có thể từ chối sự theo đuổi của tao sao? Sẽ không!”
Bạn cùng phòng: “… Nhất định phải tính như vậy hả?”
Lục Vũ nhét thẳng máy tính bảng vào tay bạn mình:
“Tới đây, ôm lấy cháu trai cục cưng của mày đi. Sau này nó lớn lên chắc chắn sẽ hiếu kính mày”.
Cậu bạn ngơ ngác ôm lấy đứa cháu trai mới sinh, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì đã thấy Lục Vũ đã phấn khích đến mức nhảy nhót khắp phòng, thậm chí còn chạy lấy đà rồi làm cú lộn nhào ra sau.
Cậu biết Lục Vũ đã thích Minh Yến từ lâu, cũng biết để được mỹ nam lạnh lùng – đàn anh khóa trên viện mỹ thuật – đáp lại là một chuyện vô cùng hiếm thấy. Nhưng… cậu vẫn không thể hiểu nổi sự phấn khích thái quá này của Lục Vũ.
“Lục Vũ!”
Giây tiếp theo, trước mắt cậu tối sầm lại, mọi âm thanh như bị rút cạn.
Chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ là đầu bị đập xuống đất trước, ngã vỡ đầu rồi?
Lục Vũ cảm giác như bản thân bị ném vào máy giặt, xoay tròn đảo lộn không ngừng. Đầu bị đè ép va đập, cổ bị vặn vẹo, kéo căng đau nhói.
“A!” – Cơn đau quá dữ dội khiến Lục Vũ khó khăn bật ra một tiếng khàn khàn khàn đặc, cậu giãy dụa kịch liệt trong bóng tối ngột ngạt, rồi đột nhiên mở mắt.
Đập vào mắt cậu là một trần nhà xa hoa lộng lẫy đến choáng ngợp, dưới thân là tấm thảm dày mềm mại.
Lục Vũ chắc chắn, với khả năng tài chính cộng với độ keo kiệt nổi tiếng xếp hạng ba toàn quốc của đại học T, không đời nào ký túc xá lại có trần nhà chạm trổ dát vàng thế này.
Chuyện này… có gì đó sai sai.
Lục Vũ thử bật dậy… nhưng thất bại.
Cơ thể cậu nặng như chì, không còn cảm giác được sức mạnh thường thấy. Phải mất một giây sau tứ chi cậu mới nhận được lệnh từ đại não, như thể máy móc cũ rỉ sét.
“Duma, là kẻ nào dám bắt cóc ông vậy hả?” Lục Vũ mệt mỏi từ từ chống tay ngồi dậy, vừa nhìn quanh vừa hét lớn,
“Tao nói cho tụi mày biết, bắt cóc tao cũng vô ích thôi! Tao sớm đã đoạn tuyệt với nhà họ Lục rồi, chúng mày sẽ không lấy được xu nào từ tay bọn họ đâu!”
Không ai trả lời.
Đây là một căn biệt thự xa hoa, được trang trí lộng lẫy. Chỗ mà Lục Vũ đang đứng lúc này hẳn là phòng làm việc. Hai bên tường là những giá sách âm tường cao chạm trần, còn toàn bộ bức tường phía sau là một màn chiếu đang phát đi phát lại một bản tin thời sự.
Mới đây, kế hoạch niêm yết của Trầm Vũ Technology buộc phải tạm ngừng. Thị trường trong nước vẫn thiếu niềm tin đối với công ty này. Lĩnh vực trợ lý ảo hiện đang cạnh tranh khốc liệt, mà Trầm Vũ Technology đã hơn một năm không tung ra sản phẩm mới nào mang tính đột phá. Nhiều người cho rằng, Trầm Vũ đã… hết thời.
“Vớ vẩn!” Lục Vũ nhấc chiếc dép đang đi dưới chân, ném thẳng về phía màn hình:
“Ông đây vừa viết ra một tác phẩm hot, sắp—”
Khoan đã.
Trầm Vũ Technology là cái gì?
Cậu chỉ là một sinh viên năm hai, cũng chưa từng mở công ty nào hết!
Ngẩng đầu nhìn kỹ, trên màn hình ở quầy lễ tân tin tức hiện lên là hình ảnh của công ty tên “Trầm Vũ Technology”. Ô nhỏ ở góc hiển thị là tấm ảnh một người đàn ông thành đạt mặc vest, gương mặt ấy… chính là cậu, chỉ là có vẻ trưởng thành và chững chạc hơn đôi chút. Ở góc phải dưới của màn hình còn hiển thị rõ ràng: Ngày 9 tháng 11 năm 2033.
2033 sao?!
Không thể nào! Rõ ràng bây giờ mới là năm 2023, cậu vừa mới bước vào học kỳ đầu của năm hai đại học. Phải mười năm nữa mới đến 2033 kia mà!
Chẳng lẽ đây là trò đùa của bọn bắt cóc? Bọn bắt cóc bây giờ còn rảnh đến mức dựng cả một màn “trốn thoát khỏi mật thất” để chơi cậu nữa sao? Lục Vũ khẽ “xì” một tiếng, xoay người quan sát kỹ lưỡng từng món đồ trong phòng, nhưng trong lòng cũng lại cực kỳ cảnh giác. Nếu bọn chúng đã có thời gian bày trò phức tạp như thế này, vậy đây tuyệt đối không phải một vụ bắt cóc bình thường.
Rồi ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc gương lớn.
Trong gương phản chiếu một khuôn mặt quen thuộc mà xa lạ—một Lục Vũ trưởng thành hơn, ánh mắt u tối, mệt mỏi. Cậu sững sờ, đưa tay sờ lên bọng mắt thâm quầng cùng râu ria lởm chởm kia:
“Nếu đây là hóa trang… thì kỹ thuật này cũng quá thật rồi.”
Nhịp thở chợt gấp gáp, cậu giật mạnh chiếc áo ngủ loang lổ vết rượu vang đang mặc trên người. Trên lồng ngực tái nhợt, rõ ràng hiện ra những vết sẹo xòe ra như pháo hoa.
Đây đúng là cơ thể của Lục Vũ—nhưng không phải của Lục Vũ mười tám tuổi.
Cậu… đã xuyên không. Xuyên thẳng đến mười năm sau.
Là một tác giả mạng Lục Vũ đã đọc vô số tiểu thuyết , cậu hiểu rõ một đạo lý:
Xuyên về mười năm trước, đó gọi là “trọng sinh mang theo bàn tay vàng”.
Còn xuyên tới mười năm sau… ừm, tám phần mười là cái bẫy chôn người.
Thông tin cậu nắm được còn ít hơn người bình thường, lại còn mất luôn cái thân thể trẻ trung cường tráng!
“Lộn nhào một cái đã xuyên không, Tôn Ngộ Không cũng chưa chắc đã lợi hại thế này đâu nhỉ? Mười năm thanh xuân của tôi, chẳng lẽ chỉ vì một cái lộn nhào mà mất sạch rồi sao?”
Ánh mắt cậu rơi xuống cơ bụng đáng thương—giờ chỉ còn sót lại một múi cô độc, ngay cả đường nhân ngư quyến rũ cũng mờ đi gần hết. Lục Vũ không khỏi cảm thấy buồn bã.
Với tư cách là một “mãnh công chính hiệu”, không có ít nhất sáu múi cơ bụng, cậu sẽ xấu hổ đến mức không dám xuống lầu vứt rác!
“Đinh đoong—đinh đoong!”
Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, dồn dập hai lần liền.
Lục Vũ vốn đang gào thét vì nỗi uất ức, lập tức im lặng, cảnh giác đứng dậy.
Chưa kịp bước tới, cửa chính đã vang lên mấy tiếng “tít tít”, sau đó “cạch” một tiếng mở ra. Một người đàn ông mặt chữ điền, mặc vest đen, đeo găng tay trắng bước nhanh vào.
Vừa nhìn thấy Lục Vũ, người đó khựng lại:
“Lục tiên sinh? Tôi là quản lý của tòa nhà này. Tiên sinh nhà ngài đã gọi điện nói hình như ngài bị ngất, đã cho phép chúng tôi tiến vào kiểm tra. Giờ ngài ổn chứ? Có cần chúng tôi đưa đi bệnh viện không?”
Cách xưng hô “Tiên sinh nhà ngài” có chút kỳ lạ này khiến Lục Vũ hơi nghi hoặc, nhưng rõ ràng không tiện hỏi.
Cậu vội nói bừa:
“Không sao, chỉ là hạ đường huyết ngã một cái thôi, không có việc gì.”
Quản lý của tòa nhà nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười gật đầu:
“Vậy làm phiền ngài xác nhận một chút trên trí não.”
Trí não? Lục Vũ khẽ nhướng mày. Thế giới tương lai quả nhiên xịn sò. Cậu đại khái biết bộ não thông minh là gì, thứ này chắc là phiên bản nâng cấp của điện thoại, máy tính. Nhưng vấn đề là… nó ở đâu cơ chứ?
Thấy cậu mãi không có động tĩnh, quản lý của tòa nhà liếc mắt nhìn sang cổ tay trái của Lục Vũ.
Cậu theo ánh mắt ấy, cúi đầu nhìn, mới thấy trên cổ tay mình đeo một vật hình tròn giống như đồng hồ thông minh. Cậu giả vờ bình tĩnh, đưa tay chạm vào mặt kính, miệng thì lẩm bẩm:
“Xác nhận…”
“Bố, bố muốn xác nhận quản lý đã đến kiểm tra và tắt cảnh báo sao?”
Lục Vũ thở phào:
“Đúng.”
“Vâng, bố.” Trí não đáp một câu, rồi tự động kết nối với thiết bị của quản lý để xác nhận.
Khóe môi quản lý khẽ giật, lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.
Lục Vũ thả lỏng thân thể, đứng thẳng, bày ra dáng dấp chủ căn hộ:
“Còn vấn đề gì sao?”
Quản lý mỉm cười, đáp:
“Không, chỉ là… cách trí não xưng hô với ngài hơi đặc biệt.”
Lục Vũ khoát tay, làm bộ không để tâm:
“Có gì đâu. Điện thoại của tôi cũng gọi tôi là bố mà.”
—Mỗi lần đổi điện thoại mới, cậu đều báo với trợ lý thông minh tên mình là “bố”.
Quản lý sững lại.
Lục Vũ lập tức ý thức được mình lỡ lời nhắc tới điện thoại. Có lẽ đối với người ở năm 2033, điện thoại di động đã là đồ cổ rồi, giống như những người cùng thế hệ với anh nhắc đến máy nhắn tin vậy. Câu này quá đột ngột, nên cậu vội vàng ho khan một tiếng, bổ sung:
“À… bạn bè tôi cũng hay gọi tôi là bố, bình thường thôi. Nếu ông thích, cũng có thể gọi tôi như vậy.”
Quản lý: “…”
Lục Vũ: “Khụ khụ…”
Dù nghe có hơi vô lễ, nhưng ít nhất đã thành công đánh lạc hướng, khiến đối phương không truy cứu chuyện “điện thoại” nữa.
Một lát sau, quản lý thấp giọng:
“Có lẽ tôi nên lập tức thông báo cho tiên sinh nhà ngài quay về.”
~ Lời tác giả~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tặng 154 phiếu ủng hộ và 3799 chai dinh dưỡng~
Lục Vũ là công, mọi người đừng đứng sai cp nha~
Xin chào mọi người, mình là tân binh Lục Điểu Xanh.
Lần đầu đặt chân tới nơi quý báu này, có gì sơ suất mong được mọi người bỏ qua.
Có tiền thì góp tiền ủng hộ, không có tiền thì góp chút nhiệt tình là quý rồi, đa tạ đa tạ~
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Story
Chương 1: Xuyên không
10.0/10 từ 14 lượt.
