Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 419
Phòng Ngôn nghe Đồng Cẩm Nguyên hỏi, c.ắ.n cắn môi, dũng khí để thú nhận lỗi lầm vừa rồi đã sớm tan biến, lúc này liền có chút không biết làm sao.
Đồng Cẩm Nguyên cũng ý thức được mình hỏi không đúng lúc, liền kịp thời dời chủ đề: “Bản vẽ này là do các thợ thủ công vẽ lại, muội xem còn có chỗ nào cần sửa sang lại không.”
Phòng Ngôn thấy Đồng Cẩm Nguyên không hỏi nữa, cũng thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy bản vẽ xem xét. Vừa nhìn, nàng liền bắt đầu khâm phục trí tuệ của người lao động thời xưa. Cái này còn tốt hơn cả ý tưởng ban đầu của nàng, dùng chân đạp đúng là sẽ đỡ tốn sức hơn, hơn nữa còn có thêm bộ dây xích, tức là hệ thống ròng rọc, trông vừa tiết kiệm thời gian lại tiết kiệm sức lực.
Sau khi xem xong, mắt Phòng Ngôn sáng lên, nói: “Thiết kế rất tốt, tốt hơn nhiều so với em tưởng.”
Nghe được sự công nhận của Phòng Ngôn, Đồng Cẩm Nguyên cũng vô cùng vui vẻ. Kỳ thực bản vẽ này là do lúc rảnh rỗi hắn ở nhà nhìn bản vẽ gốc của Phòng Ngôn mà nghĩ ra cách sửa, sau đó lại cùng các thợ thủ công bàn bạc, mấy người cùng nhau thảo luận, cuối cùng mới ra được bản vẽ này.
“Không đâu, không bằng muội. Chúng ta nhiều nhất cũng chỉ là cải tiến trên cơ sở của muội, nếu nói lợi hại, vẫn là phải kể đến muội.” Đồng Cẩm Nguyên khiêm tốn nói, “Muội cũng biết đấy, các sư phó trong tiệm ta sắp tôn muội lên làm Lỗ đại sư đương đại rồi.”
Những lời tâng bốc như vậy Phòng Ngôn cũng không dám nhận hết, nàng nói hàm hồ: “Cũng không hẳn là công lao của một mình em, em cũng là xem trên sách vở, không có trí tuệ của tiền nhân em cũng không nghĩ ra được.”
“Vậy cũng rất lợi hại rồi.” Đồng Cẩm Nguyên cười khen. Phòng Ngôn ngẩng đầu lên khỏi bản vẽ nhìn hắn một cái, khi nhìn thấy tình ý không rõ ràng trong mắt hắn, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng thường thôi.”
Đồng Cẩm Nguyên cười một tiếng, cũng đúng lúc chuyển chủ đề: “Nếu không có vấn đề gì, mấy ngày nay ta sẽ bảo thợ thủ công làm thử, sắp đến mùa ngô chín rồi.”
Mắt Phòng Ngôn vẫn dừng trên bản vẽ, gật gật đầu: “Đúng vậy, lần này có thể làm sớm một chút, cũng đỡ đến lúc đó luống cuống tay chân.”
Đồng Cẩm Nguyên “Ừm” một tiếng, không làm phiền Phòng Ngôn xem bản vẽ nữa. Tự mình bưng chén trà trên bàn lên uống. Bầu không khí như thế này, Đồng Cẩm Nguyên vô cùng trân trọng. Hắn đã từng nghĩ rằng, Phòng Ngôn sẽ không bao giờ để ý đến hắn nữa, rốt cuộc đến giờ hắn vẫn không nghĩ ra mình rốt cuộc đã đắc tội nàng ở điểm nào. Bất quá, hiện giờ những điều đó đều không quan trọng, chỉ cần nàng còn bằng lòng để ý đến hắn là tốt rồi.
Kỳ thực hắn cũng muốn hỏi, không phải vì tò mò, mà là sợ hãi lần sau mình lại phạm phải sai lầm tương tự ở cùng một chỗ. Nàng hiểu lầm hắn, hoặc không thích hắn ở điểm nào, hắn sửa là được.
Phòng Ngôn dĩ nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Đồng Cẩm Nguyên, lúc này nàng thật sự đang nghiêm túc xem bản vẽ. Một lát sau, nàng chỉ vào một chỗ nói: “Em thấy chỗ này tốt nhất nên làm bằng sắt, bằng gỗ liệu có dễ hỏng quá không.”
Đồng Cẩm Nguyên đứng dậy, đi tới bên cạnh Phòng Ngôn, cúi đầu nhìn chỗ nàng chỉ. “Ừm, cũng có thợ thủ công đề xuất rồi, chúng ta dự định làm một cái bằng gỗ, một cái bằng sắt, đến lúc đó xem cái nào tốt hơn.”
Phòng Ngôn gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt. Dây xích cũng phải làm chắc chắn một chút, nếu không dễ hỏng.” Đồng Cẩm Nguyên cười gật đầu: “Được.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Kết quả, nàng đột nhiên phát hiện Đồng Cẩm Nguyên không biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh, lẳng lặng nhìn nàng. Đồng Cẩm Nguyên không nói gì, chỉ cười cười, nhận lấy bản vẽ Phòng Ngôn đưa qua, sau đó lại trở về ngồi đối diện nàng.
Không biết vì sao, Phòng Ngôn đột nhiên có chút căng thẳng. Nghĩ đến chuyện cần nói cũng đã nói xong, nàng liền nói: “Đồng đại ca, nếu không có chuyện gì nữa, em về trước đây.”
Đồng Cẩm Nguyên cũng đứng dậy: “Vừa hay, ta cũng không có chuyện gì, chúng ta cùng đi.” Hai người cùng nhau đi trên con đường về phố Xuân Minh. Tuy bây giờ là mùa hè, bên ngoài vẫn còn khá nóng, nhưng Đồng Cẩm Nguyên lại không hề cảm thấy nóng.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
