Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 378

Phòng Ngôn cũng đã lâu không gặp Đồng Cẩm Nguyên, nhìn người trước mặt với khuôn mặt có chút tiều tụy, không nhịn được hỏi: “Đồng thiếu gia, gần đây có phải ngài nghỉ ngơi không tốt không?” Vừa nói ra, nàng mới nhận ra mình có vẻ hơi đường đột.

Đồng Cẩm Nguyên lại càng thêm vui vẻ, nói: “Ừm, gần đây có chút bận, nhưng không sao.”

Nghe hắn trả lời, Phòng Ngôn rốt cuộc nhớ ra mục đích của chuyến đi này, nói: “Đồng thiếu gia, nghe nói ngài tìm ta có việc?”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 


Đã từng nghe Phòng Ngôn gọi hắn là “Đồng đại ca”, lúc này lại nghe thành “Đồng thiếu gia”, hắn cảm thấy vô cùng chói tai. Bất quá, hắn không nói ra điểm này, mà gật gật đầu, nói: “Ừm.”

Phòng Ngôn lẳng lặng nhìn Đồng Cẩm Nguyên, chờ đợi hắn nói rốt cuộc là chuyện gì.

Đồng Cẩm Nguyên nhìn Phòng Ngôn, cười nói: “Ta nghe nói dạo trước nàng đến cửa hàng tìm ta, có phải là gặp phải chuyện gì khó xử không?”

Nhắc tới chuyện này, Phòng Ngôn mới nhớ ra mình quên cảm ơn Đồng Cẩm Nguyên. “Đúng vậy, hôm Thủy Quả Trai khai trương ta có đến tìm ngài. Nhưng cũng không phải chuyện gì khó khăn, mà là để cảm ơn ngài.”

Đồng Cẩm Nguyên nghi hoặc: “Cảm tạ ta cái gì?”


Nghĩ đến hôm đó Đồng Cẩm Nguyên ủng hộ việc làm ăn của mình, Phòng Ngôn thật lòng muốn cảm ơn hắn, bèn nói: “Cảm ơn ngài đã chiếu cố việc làm ăn của ta! Ngày đó Đồng phủ các ngài đã mua hai mươi hũ đồ hộp trái cây rồi, vậy mà cùng ngày ngài lại cho hạ nhân đến mua thêm 60 hũ nữa. Thật sự rất cảm ơn ngài. Ngài không cần phải làm như vậy đâu.”

60 hũ đồ hộp trái cây? Phản ứng đầu tiên của Đồng Cẩm Nguyên là chuyện mình liên tục ba ngày đi mua đồ hộp đã bị Phòng Ngôn phát hiện. Nhưng nghĩ kỹ lại thấy không đúng. Cùng ngày? 60 hũ? Không đúng, hắn chia làm ba ngày để mua. Cùng ngày... còn có thể là ai? Chẳng lẽ... là tiểu cô nương nhầm? Đồng Cẩm Nguyên lắc đầu, nói: “Chuyện này không phải ta làm, nàng không cần cảm tạ ta.”

Phòng Ngôn không ngờ câu trả lời của Đồng Cẩm Nguyên lại là thế này. Nàng sững sờ một lúc rồi nói: “Không phải ngài? Vậy thì là ai? Rõ ràng là gia đinh nhà các ngài đến, hơn nữa trong đó có một người hình như ta đã gặp vào hôm đi dâng hương, đi theo bên cạnh Đồng phu nhân. Bọn họ nói là ngài bảo họ đến mua.”


Đi theo bên cạnh mẫu thân hắn... Chẳng lẽ là... Đồng Cẩm Nguyên hơi suy tư, một mối nghi ngờ liền nảy lên trong lòng.

Phòng Ngôn thấy bộ dạng Đồng Cẩm Nguyên nhíu mày suy nghĩ, lẩm bẩm: “Không phải ngài thì còn là ai được, bọn họ nói là ngài bảo họ đến mua mà, ta đâu có nghe lầm.”

Đồng Cẩm Nguyên cũng gần như chắc chắn được chuyện gì đã xảy ra, hắn nói: “Đúng là ta sai gia đinh đi mua. Lâu quá rồi, có chút không nhớ rõ.”

Phòng Ngôn thấy Đồng Cẩm Nguyên thừa nhận, tuy rằng cả chuyện này chỗ nào cũng lộ ra sự kỳ quặc, nhưng gia đinh là của Đồng gia, báo danh cũng là Đồng Cẩm Nguyên. Cho nên, chỉ có thể là người nhà bọn họ.

“Ừm, cảm ơn ngài.” Nói lời cảm ơn xong, Phòng Ngôn lại nói, “Lần sau ngài đừng làm vậy nữa, nếu ngài muốn ăn, ta có thể bảo tiểu nhị mỗi ngày mang qua cho ngài. Thứ này để không được lâu, mua nhiều như vậy đều lãng phí.”

Đồng Cẩm Nguyên nói: “Không lãng phí, đều bị ta đem đi biếu rồi.”

Phòng Ngôn gật gật đầu. Sau đó, liền không biết nói gì nữa, chỉ có thể cúi đầu nhìn mặt đất. Đồng Cẩm Nguyên nhất thời cũng không biết nói gì. Lúc hai người ở chung, phần lớn đều là Phòng Ngôn nói, hắn nghe. Lúc này Phòng Ngôn không nói, hắn cũng không biết nên nói gì.


Nghe tiếng ồn ào náo nhiệt từ sân trước truyền đến, lại đối chiếu với khung cảnh yên tĩnh đến quỷ dị trước mắt, Phòng Ngôn cảm thấy cuộc đối thoại gượng gạo này có thể kết thúc được rồi.

“Đồng thiếu gia...” “Ngôn tỷ nhi...”

Cả hai đồng thời mở miệng. Phòng Ngôn nói: “Ngài nói trước đi.” Dù sao thì lời nàng định nói là: Đồng thiếu gia, nếu không có chuyện gì khác, ta về trước đây. Loại lời này vẫn là không nên nói ra. Nàng cũng muốn biết Đồng Cẩm Nguyên muốn nói gì với mình.

Đồng Cẩm Nguyên mím môi, nhìn chằm chằm Phòng Ngôn, nghiêm túc hỏi: “Ngôn tỷ nhi, có phải ta đã làm chuyện gì khiến nàng chán ghét không?”

Phòng Ngôn nghe câu này, có chút chột dạ. Đúng vậy, thật sự có một chuyện, khiến nàng vô cùng chán ghét. Nhưng mà, lời như vậy, nàng lại không thể nói ra. Nghĩ đến đây, nàng không dám nhìn thẳng vào mắt Đồng Cẩm Nguyên, lắc đầu, nói: “Không có.”

     

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 378
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...