Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 357

Nghĩ đến đây, bà còn cho hạ nhân đi tìm hiểu một phen.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Kết quả chờ biết được cô nương kia là ai, bà liền có chút không nói nên lời. Ca ca của cô nương đó là Giải Nguyên đệ nhất danh của phủ thành năm ngoái, nhà nàng mở tiệm mì phở lớn nhất ở phủ thành, trong nhà có cả trăm khoảnh ruộng tốt, là đại thương hộ nổi danh ở phủ thành. Lại còn có giao tình rất tốt với Đồng gia, thương hộ lớn nhất phủ thành.

Cô nương như vậy đâu phải là thôn cô bình thường! Còn tốt hơn cả người mà bà muốn giới thiệu cho Cao Đại Sơn. Đến nước này, bọn họ cũng không còn ý nghĩ làm mai cho Cao Đại Sơn nữa.


Tâm tư của Cao Đại Sơn ở trong doanh trại, mọi người đều đã biết.

Sau đó, cũng là bách hộ, lại còn là hàng xóm của hắn, Triệu bách hộ, nhìn không nổi nữa, bèn nói: “Đại Sơn, ngươi đã thích cô nương đó, thì đi cầu hôn đi.”

Cao Đại Sơn lo lắng sốt ruột: “Nhưng ta không biết nên cầu hôn thế nào, không biết phải chuẩn bị những gì.”

Triệu bách hộ nói: “Việc này có gì khó, ta thấy cũng không cần mời bà mối, cứ để tẩu tử ngươi đi giúp ngươi cầu hôn là được.”


Cao Đại Sơn vừa nghe lời này, một mặt thì vui sướng, một mặt lại có chút rối rắm: “Chỉ là, ta không biết nên mang theo những lễ vật gì, còn nữa, từ lúc trở về ta vẫn chưa được nói chuyện riêng với nàng ấy, trong lòng ta cứ thấy không yên. Không biết trong lòng nàng ấy nghĩ thế nào.”

Triệu bách hộ nghe Cao Đại Sơn nói, có chút kinh ngạc hỏi: “Ngươi không biết nàng ấy nghĩ gì sao? Không phải hai người các ngươi trước khi ngươi ra chiến trường đã nói rõ rồi à? Hơn nữa người ta mười sáu mười bảy tuổi chưa thành thân, chẳng phải là đang đợi ngươi sao? Ngươi còn do dự cái gì nữa.”

Cao Đại Sơn cũng không biết nên hình dung tâm trạng lúc này thế nào, tóm lại, là vô cùng không chắc chắn.


Triệu bách hộ thấy Cao Đại Sơn có chút ngượng ngùng, nghĩ bụng người này tuy đã lăn lộn trong đống người c.h.ế.t, ra tiền tuyến g.i.ế.c giặc, cũng là một anh hùng. Nhưng tuổi cũng không lớn, hơn nữa trong nhà cũng không có ai, một mình lớn lên, đối với những chuyện này có thể là không hiểu. Nghĩ vậy, hắn nói: “Huynh đệ, chuyện này ngươi yên tâm, cứ giao cho tẩu tử ngươi là được, bà ấy chuyên làm mấy chuyện này, ngươi yên tâm. Cứ ở nhà chờ tin tốt đi.”


Vài ngày sau, vợ của Triệu bách hộ liền đến cửa cầu hôn.

Kết quả tự nhiên là vô cùng tốt đẹp, nói thật, Vương thị vẫn luôn ở nhà chờ ngày này. Bà có sốt ruột đến mấy, cũng không thể chạy đến cửa nói chuyện này với Cao Đại Sơn được. Cũng may Cao Đại Sơn còn tính là hiểu lễ nghĩa, biết mời bà mối đến.

Hai nhà lập tức ăn nhịp với nhau.

Cao Đại Sơn khi nghe được tin tức này, đã chạy quanh doanh trại mấy vòng. Hắn vui đến mức trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nghĩ đến việc sắp cưới được cô nương mình yêu, cả người đều như muốn bay lên trời.

Bất quá, tuy Phòng Nhị Hà bọn họ đã đồng ý, nhưng chuyện thành thân cũng không phải ngày một ngày hai là xong. Cuối cùng hôn kỳ của hai nhà được định vào ngày mười tám tháng tám.


Phòng Ngôn năm nay đang chuẩn bị muốn làm một phen lớn, đại ca nàng khẳng định năm nay có thể làm quan, cây ăn quả nhà các nàng cũng đã gần trưởng thành, cho nên, nàng muốn lên phủ thành mở cửa tiệm.

Bất quá, cha nàng lại bước vào giai đoạn vô cùng lo lắng. Bởi vì Phòng Đại Lang lại sắp phải đi thi. Hiện tại đã là tháng hai, tháng sau Phòng Đại Lang phải đi kinh thành thi Hội. Phòng Nhị Hà tự nhiên là muốn đi theo. Phòng Ngôn thầm nghĩ, tháng ba thi Hội, tháng tư yết bảng, tháng năm thi Đình, tiếp theo còn phải thụ quan này nọ, cha nàng không biết khi nào mới có thể trở về. Cho nên, cửa tiệm ở phủ thành của nàng phải nhanh chóng chốt hạ mới được.

Bởi vậy, mặc kệ cha nàng có khẩn trương đến đâu, nàng vẫn lôi ông đến phủ thành. Nàng đã sớm nhắm trúng một cửa tiệm, cũng biết hợp đồng thuê của nhà đó đến tháng tư là hết hạn, cho nên nàng thúc giục cha mình nhanh chóng đặt cọc trước. Vạn nhất đến tháng tư cha nàng vẫn chưa về, nàng còn có thể lôi kéo Hồ Bình Thuận bắt đầu làm ăn.

Tuy rằng trước đây Tần Mặc từng nói bảo nàng lên kinh thành làm ăn, rõ ràng cũng có ý muốn che chở nàng, nàng cũng lờ mờ biết thân phận của hắn. Hơn nữa, đại ca nàng năm nay cũng có thể thi đỗ làm quan. Thế nhưng, nàng vẫn không muốn đột ngột mở tiệm lên tận kinh thành.

     

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 357
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...