Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 347

Không ngờ là, bùa bình an còn chưa kịp dùng đến, đối phương đã đồng ý yêu cầu của nàng.

“Đa tạ.” Đồng Cẩm Nguyên cất lá bùa đi.


Phòng Ngôn nói: “Ngài không chê là tốt rồi.”

Đồng Cẩm Nguyên nói: “Sao lại chê được, Ngôn tỷ nhi có thể nhớ đến ta, ta đã rất vui rồi. Sao lại ghét bỏ chứ. Chùa Hoàng Minh hương khói xưa nay vẫn luôn vô cùng thịnh vượng.”

Nhắc tới chuyện này, Phòng Ngôn liền có chuyện muốn nói, nàng than thở: “Đúng vậy, lần đầu tiên ta đi chùa miếu lớn như vậy. Bên trong người đông thật. Ta với cha thậm chí còn không vào được chính điện để vái lạy, người thật sự quá đông, hôm đó trời lại còn nóng nực, chúng ta đành vội vàng trở về. Nghe nói ở đó có vị Độ Pháp đại sư rất nổi tiếng, cũng không biết có linh nghiệm không.”


Nhắc đến Độ Pháp đại sư, Đồng Cẩm Nguyên liền nghĩ tới mệnh số của mình, hắn bưng ly trà trên bàn lên uống một ngụm, che giấu sự bối rối.

“Có lẽ là rất linh nghiệm. Rất nhiều chuyện cũng không phải thần phật có thể tính ra được, vẫn là phải dựa vào chính mình.”

Phòng Ngôn tuy rằng chính mình cũng có chuyện thần quái, cũng coi như là người từng gặp thần phật, nhưng vẫn gật đầu: “Huynh nói đúng.”

Một lát sau, Chiêu Tài liền mang sổ sách đến.



Phòng Ngôn nhìn Đồng Cẩm Nguyên, không hiểu lắm đây là ý gì.


 

Đồng Cẩm Nguyên cười giải thích: “Đây là hoa hồng bán máy tuốt hạt ngô. Ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên chia hoa hồng cho cô. Ta biết, đưa nhiều cô chắc chắn sẽ từ chối, cho nên chỉ chia cho cô hai thành.”

Phòng Ngôn không ngờ Đồng Cẩm Nguyên cuối cùng vẫn đưa tiền cho nàng, lần trước hắn đồng ý sảng khoái như vậy, nàng đã biết là sẽ có hậu tạ, không ngờ lại chờ nàng ở đây. Nàng còn tưởng lần trước đại ca nàng thi đỗ cử nhân, lễ vật hắn tặng đã là đáp lễ rồi, không ngờ lại không phải.



Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Nghĩ đến đây, nàng cười cười: “Đồng đại ca, huynh khách sáo quá rồi. Các huynh bán máy móc cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, tiền công thợ, tiền thuê nhà, phí vận chuyển, những thứ đó đều tốn không ít, trừ đi những khoản đó, cũng không còn lại bao nhiêu, vậy mà huynh còn chia cho ta hai thành. Chẳng phải ta đã nhận không quá nhiều tiền rồi sao?”

Đồng Cẩm Nguyên cười: “Bởi vì đây là của hồi môn của mẫu thân ta, tuy là ta quản lý, nhưng có một số việc ta vẫn không thể tự quyết, cho nên chỉ chia cho cô hai thành. Nếu cô chê ít, ta thêm cho cô một thành nữa nhé?”

Phòng Ngôn cười nhìn thiếu niên trước mắt, cảm thấy hai người bọn họ căn bản không nói cùng một chuyện. Nàng mở ra xem qua số bạc trong rương, nói: “Xem ra kiếm lời không ít tiền nha, Đồng đại ca khách khí rồi, vậy ta xin nhận.” Phòng Ngôn thầm nghĩ, cứ từ chối mãi cũng không hay. Dù sao Đồng gia cũng gia nghiệp lớn, bọn họ đã muốn đưa, nàng cứ nhận là được.



Phòng Ngôn cười: “Đồng đại ca khách sáo rồi.”

Trở về sương phòng ở hậu viện, Phòng Ngôn mở rương ra đếm, bên trong tổng cộng là ba trăm lượng chẵn, xem ra lần này cửa hàng đồ gỗ Giang Ký kiếm được không ít. Quả nhiên gia nghiệp lớn có khác. Một món đồ nho nhỏ mà có thể kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn.

Phòng Ngôn đem số tiền này cất vào không gian của mình. Toàn bộ tiền của nàng đều để ở bên trong, rất nhiều tiền mà Phòng Nhị Hà bọn họ biết, nàng đều đổi thành ngân phiếu, rồi cất vào đây. Dù sao thì rương, hầm chứa đồ có an toàn đến mấy, cũng không an toàn bằng chỗ này của nàng. Huống hồ còn không chiếm trọng lượng. Không có việc gì thì lại lôi ra đếm, xem tài sản hiện tại của mình, sau đó liền càng có động lực đi kiếm tiền.

Phòng Ngôn gọi Cẩu Thặng lại, hỏi nó có muốn đi kinh thành thêm một chuyến nữa không. Bởi vì Hồ Bình Thuận ngày mai phải đi, rất nhiều chuyện vẫn là nên chuẩn bị sớm thì tốt hơn. Cẩu Thặng vừa mới từ kinh thành trở về, không biết ý kiến của nó thế nào.

 


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 347
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...