Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 337

 

Đồng Cẩm Nguyên cười: “Bởi vì đây là của hồi môn của mẫu thân ta, tuy là ta quản lý, nhưng có một số việc ta vẫn không thể tự quyết, cho nên chỉ chia cho cô hai thành. Nếu cô chê ít, ta thêm cho cô một thành nữa nhé?”


Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Phòng Ngôn cười nhìn thiếu niên trước mắt, cảm thấy hai người bọn họ căn bản không nói cùng một chuyện. Nàng mở ra xem qua số bạc trong rương, nói: “Xem ra kiếm lời không ít tiền nha, Đồng đại ca khách khí rồi, vậy ta xin nhận.” Phòng Ngôn thầm nghĩ, cứ từ chối mãi cũng không hay. Dù sao Đồng gia cũng gia nghiệp lớn, bọn họ đã muốn đưa, nàng cứ nhận là được.


Đồng Cẩm Nguyên cười gật đầu: “Đúng là kiếm lời không ít, đều là nhờ Ngôn tỷ nhi.”

Phòng Ngôn cười: “Đồng đại ca khách sáo rồi.”

Trở về sương phòng ở hậu viện, Phòng Ngôn mở rương ra đếm, bên trong tổng cộng là ba trăm lượng chẵn, xem ra lần này cửa hàng đồ gỗ Giang Ký kiếm được không ít. Quả nhiên gia nghiệp lớn có khác. Một món đồ nho nhỏ mà có thể kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn.

Phòng Ngôn đem số tiền này cất vào không gian của mình. Toàn bộ tiền của nàng đều để ở bên trong, rất nhiều tiền mà Phòng Nhị Hà bọn họ biết, nàng đều đổi thành ngân phiếu, rồi cất vào đây. Dù sao thì rương, hầm chứa đồ có an toàn đến mấy, cũng không an toàn bằng chỗ này của nàng. Huống hồ còn không chiếm trọng lượng. Không có việc gì thì lại lôi ra đếm, xem tài sản hiện tại của mình, sau đó liền càng có động lực đi kiếm tiền.


Phòng Ngôn gọi Cẩu Thặng lại, hỏi nó có muốn đi kinh thành thêm một chuyến nữa không. Bởi vì Hồ Bình Thuận ngày mai phải đi, rất nhiều chuyện vẫn là nên chuẩn bị sớm thì tốt hơn. Cẩu Thặng vừa mới từ kinh thành trở về, không biết ý kiến của nó thế nào.

Cẩu Thặng vừa nghe nhị tiểu thư bảo nó đi kinh thành, nó liền biết đây là nhị tiểu thư coi trọng nó, nếu không sao nhị tiểu thư không bảo người khác đi. Nó vẫn luôn biết, nhị tiểu thư cố ý đề bạt nó. Cho nên, dù thân thể có mệt mỏi đến đâu, nó cũng sẽ không kêu mệt. Huống hồ, nó còn trẻ, sức lực dồi dào, chút vất vả này có là gì.

Nghĩ đến đây, nó “bụp” một tiếng quỳ xuống: “Nhị tiểu thư, tiểu nhân nhất định sẽ không phụ lòng tin cậy của ngài.”


 



Phòng Ngôn cười: “Ừm, ta coi trọng ngươi, làm cho tốt, làm tốt rồi, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc tốt. Đứng lên trước đi, nghe ta từ từ nói.”

Cẩu Thặng vội vàng đứng dậy.

Phòng Ngôn nói: “Ngươi lần này cùng Hồ chưởng quỹ đi kinh thành, thì tạm thời không cần quay về nữa. Lúc Hồ chưởng quỹ đi làm việc, ngươi cũng ở bên cạnh đi theo. Chờ Hồ chưởng quỹ trở về, ngươi cứ ở lại, không cần về vội. Đất nhà ta mua ở kinh thành cũng gần, đến lúc đó vất vả ngươi trông coi hai bên một chút. Trần Quảng dù sao cũng là hạ nhân mới mua, ta cũng không yên tâm lắm, ngươi ở đó cũng quan sát hắn một chút. Ngoài ra, ta còn có một việc rất quan trọng muốn giao cho ngươi.”

Cẩu Thặng nghe Phòng Ngôn sắp xếp, tâm trạng vô cùng kích động, nó nén lại sự phấn khích trong lòng, nói: “Nhị tiểu thư, ngài cứ nói.”


Phòng Ngôn nói: “Lúc trước cũng đã dạy ngươi biết chữ rồi. Ngươi đến kinh thành hỏi thăm giá đất, giá nhà, giá gạo, giá mì, giá hoa quả rau củ… vân vân, các loại giá cả, toàn bộ đều ghi nhớ kỹ. Nếu kinh thành có chuyện gì mới mẻ, cũng ghi lại. Đặc biệt là chuyện của các quan to quý tộc. Đương nhiên, ngươi cũng không cần cố đi tìm hiểu, chỉ cần đến quán trà, quán ăn nghe ngóng là được. Một tháng gửi cho ta một phong thư.”

Cẩu Thặng tuy không hiểu lắm ý của nhị tiểu thư, nhưng vẫn kiên định gật đầu: “Vâng, nhị tiểu thư, tiểu nhân nhất định sẽ làm tốt.”

Phòng Ngôn lấy ra một cái túi tiền trơn, đưa cho Cẩu Thặng: “Trong này có tổng cộng mười lượng bạc, đều là bạc vụn và tiền đồng, ngươi ở kinh thành tìm hiểu những chuyện này cũng cần dùng tiền. Chi phí của Trần Quảng bọn họ cha ta sẽ lo, tiền tiêu hàng tháng của ngươi vẫn phát như thường, số tiền này là ta dùng để ngươi làm việc. Ngươi cũng không cần đến những nơi xa hoa, chỉ cần đến các quán trà, quán rượu trong ngõ nhỏ là được.”

Cẩu Thặng bị hành động này của Phòng Ngôn làm cho ngây người, nó do dự hồi lâu, vẫn hỏi: “Nhị tiểu thư, ngài đây là có ý gì, tiểu nhân sao có chút không hiểu. Ta cứ cảm thấy, tiểu nhân không phải đi làm việc, mà là đi ăn chơi trác táng vậy.”


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 337
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...