Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 332
“Vậy mua bốn lớp sân, ngày mai chúng ta đi xem.”
Phòng Nhị Hà gật đầu: “Cũng được.”
Phòng Ngôn hỏi: “Sao cha lại nói vậy?”
Phòng Nhị Hà nghĩ nghĩ, nói: “Có lẽ không phải giá nhà ở kinh thành quá rẻ, mà là do nhà ta có tiền? Nếu không thì nơi tốt như kinh thành, sao những căn nhà rẻ đó lại không bán được? Có lẽ không phải là bán không được, mà là mọi người đều không có tiền mua nhà?”
Phòng Ngôn nghĩ đến Đồng gia, lại so sánh với những nhà khác, nói: “Cha, có lẽ nhà ta thật sự rất có tiền. Nói không chừng ở huyện thành cũng đã có thể xếp hạng rồi.”
Phòng Nhị Hà có chút khẩn trương: “Vậy sao?” Đây là điều ông chưa bao giờ nghĩ tới.
Phòng Ngôn nói: “Cha, không phải người từng tham gia tiệc rượu của thương nhân ở huyện thành sao, ít nhiều cũng có thể nhìn ra được một chút chứ? Những người đó có phải đối với người đặc biệt tôn kính, có sắp xếp cho người ngồi ở ghế trên không?”
Phòng Nhị Hà sững sờ: “Có thì cũng có, nhưng những người đó chẳng phải là vì ca ca con thi đỗ tú tài, thậm chí thi đỗ cử nhân, nên họ mới tôn kính cha như vậy sao?”
Phòng Ngôn nói: “Cha, nếu là tiệc rượu của thương nhân, người ta ai lại quan tâm con cái nhà ngài có phải tú tài hay không? Chắc chắn là xem ngài có tiền hay không. Trừ phi con nhà đó đang làm quan, thì mọi người mới nể trọng.”
Lời nói của Phòng Ngôn đối với Phòng Nhị Hà có chút tác động lớn, ông ngơ ngác nhìn Phòng Ngôn, không biết đang suy nghĩ gì.
Phòng Ngôn nói tiếp: “Vậy ở phủ thành thì sao? Con nghe nói mấy ngày trước tiệc rượu của thương gia ở phủ thành cũng mời người đi. Bọn họ có coi thường người, hay là lạnh nhạt với người không?”
Phòng Nhị Hà nói: “Sao có thể, dù sao ta cũng đi cùng với Đồng thiếu gia, ai dám lạnh nhạt với ta. Bọn họ nịnh bợ ta còn không kịp nữa là.”
Phòng Ngôn nói: “Cha, chẳng lẽ người cảm thấy mọi người là vì Đồng thiếu gia nên mới kính trọng người sao? Con thấy chưa chắc, nói không chừng bọn họ cũng đều biết nhà ta có tiền, cửa tiệm nhà ta kiếm được tiền, đạt đến đẳng cấp của bọn họ, cho nên mới mời người đi.”
Phòng Nhị Hà lẩm bẩm: “Là như vậy sao?”
Phòng Ngôn càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, gật đầu: “Biết đâu thật sự là như vậy. Hay là cha về rồi hỏi thăm thử xem.”
Phòng Nhị Hà gật đầu: “Bất quá những buổi tụ tập như vậy cha thực ra không thích tham gia, lúc đầu còn thấy thú vị, dần dần liền thấy chẳng có gì hay ho. Một đám người tụ tập ăn ăn uống uống chơi bời, vô vị thực sự.”
Phòng Ngôn bắt được thông tin trọng điểm: “Cha, người cùng bọn họ đi đâu chơi?”
Phòng Nhị Hà nói: “Đi…”
Còn chưa nói xong, ông trừng mắt nhìn Phòng Ngôn: “Trẻ con hỏi nhiều vậy làm gì. Bất quá cha bị đẩy vào xem qua một chút, rồi chạy ra ngay, nơi như vậy không thể đi.”
“Vậy mẹ có biết cha từng đi những nơi như vậy không?”
Phòng Nhị Hà nhìn ánh mắt con gái, vuốt ria mép, cười nói: “Mẹ con tự nhiên là biết, ngày đó về nhà cha liền nói với mẹ con rồi.”
Phòng Ngôn thở phào nhẹ nhõm: “Mẹ biết là tốt rồi.”
Phòng Nhị Hà lắc đầu: “Cha còn chưa nói đi đâu, con đã khẩn trương như vậy. Con yên tâm, trong lòng cha biết rõ. Cha làm ăn buôn bán thậm chí còn không bằng con, xử lý việc nhà không bằng mẹ con, đọc sách lại không bằng hai ca ca con. Chuyện thành công nhất đời này của cha có lẽ chính là cưới được mẹ con, sau đó sinh ra mấy đứa các con. Hiện giờ có thể kiếm được nhiều tiền như vậy cũng là nhờ mấy huynh muội các con, cha đã mãn nguyện rồi. Sau này phải sống thật tốt với mẹ con, sau đó mở thêm mấy cửa tiệm, mua thêm ít đất, mua thêm vài căn nhà.”
Phòng Ngôn nghe Phòng Nhị Hà nói, trong lòng thực sự xúc động.
“Cha, người đừng nói vậy, người đây là đang lấy khuyết điểm của mình so với sở trường của người khác. Hơn nữa, nếu không có cha, con cùng các ca ca tỷ tỷ nói không chừng đã sớm c.h.ế.t đói, các ca ca cũng chưa chắc có cơ hội đọc sách. Cho nên, tất cả đều là nhờ ơn cha.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Nhị Hà cười: “Con không cần an ủi cha, những chuyện này cha đã sớm nghĩ thông suốt rồi. Việc cấp bách là chúng ta ở kinh thành dạo một vòng, mua một căn nhà đã. Bất quá, con nói… có cần hỏi ý kiến đại ca con không?”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 332
10.0/10 từ 34 lượt.
