Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 319
Tôn Bác nghe xong, câu nói tiếp theo cũng không dám nói ra miệng, thất vọng nói: “Vậy sao. Ừm, được, ta biết rồi.”
Giữa trưa ở lại dùng bữa xong, Tôn Bác mới ra về.
Về đến nhà, Tôn lão phu nhân hỏi hắn đã hỏi Phòng Đại Lang chưa.
Tôn Bác nói: “Hỏi thì cũng hỏi rồi, chỉ là Tu Trúc huynh tạm thời chưa có ý định cưới vợ, nói là chờ sang năm sau kỳ thi mùa xuân rồi mới xem xét.”
Tôn lão phu nhân nghe xong, cũng biết coi như bọn họ đã bị từ chối. Hiện tại Tôn gia bọn họ đính hôn với Phòng Đại Lang còn có thể chiếm được tiên cơ, chờ đến sang năm, nếu Phòng Đại Lang thi đỗ Trạng Nguyên, mọi chuyện sẽ khó mà nói trước.
“Nếu đã vậy, lát nữa ta viết một phong thư, con mang về kinh thành đi.”
“Vâng, thưa tổ mẫu.”
…
Đồng Cẩm Nguyên khi đến phố Xuân Minh xem sổ sách, vừa hay nhìn thấy Dã Vị Quán của Phòng gia đối diện vô cùng náo nhiệt. Nhìn từ xa dường như cửa có dán một tờ giấy đỏ, mà mọi người đều đang nhìn tờ giấy đỏ đó bàn tán xôn xao.
“Không ngờ tới nha, con trai của chưởng quỹ tiệm này lại lợi hại như vậy, thế mà thi đỗ đệ nhất danh của phủ thành ta.”
“Đúng vậy, hôm nào ta phải dắt con trai tới ăn một bữa, không cầu nó thi đỗ Giải Nguyên, ít nhất cũng có thể có tên trên bảng!”
“Nói có lý đó, đi đi đi, đi lấy chút hơi may của nhà chưởng quỹ.”
“Ngươi đừng nói, đồ ăn nhà họ đúng là hương vị không tệ.”
Nghe mọi người nghị luận, Đồng Cẩm Nguyên đến gần xem, trên tờ giấy đó viết: Tin vui đặc biệt! Đại thiếu gia của bổn tiệm gần đây đã vượt qua kỳ thi Hương của phủ thành, trúng tuyển đầu bảng Giải Nguyên. Ba ngày tới, tất cả khách đến tiệm ăn cơm đều được giảm giá 20%…
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Nhìn nội dung trên đó, Đồng Cẩm Nguyên thật sự vô cùng khâm phục Phòng Đại Lang. Từ trước chỉ biết đại ca của Ngôn tỷ nhi học giỏi, nhưng lại chưa bao giờ biết cậu ấy học giỏi đến mức này. Trúng đầu bảng của phủ thành, kỳ thi mùa xuân sang năm về cơ bản là không có vấn đề. Thi đỗ tiến sĩ cũng là chuyện sớm muộn.
Chờ tra sổ sách xong trở về, Đồng Cẩm Nguyên về nhà tìm một ít dụng cụ học tập mà trước đây người khác tặng cho hắn. Rất nhiều thứ hắn còn chưa dùng tới, hơn nữa còn rất quý giá, đem tặng những thứ này là vô cùng thích hợp. Sau khi chọn lựa mấy món, hắn lại đến chính viện tìm mẹ mình để xin chìa khóa kho.
Giang thị nghe được ý định của con trai, hỏi: “Con mở kho làm gì?”
Đồng Cẩm Nguyên giải thích: “Phòng gia ở đối diện tiệm gạo phố Xuân Minh nhà ta, con trai cả nhà họ mấy ngày trước thi đỗ Giải Nguyên. Con muốn chuẩn bị ít lễ vật mang qua.”
Giang thị cũng không phải là phụ nữ vô tri không biết gì, vừa nghe lời này, kinh ngạc nói: “Giải Nguyên của phủ thành ta năm nay lại là con trai nhà họ? Con trai nhà đó học giỏi đến vậy sao? Thật đúng là có phúc khí.”
Đồng Cẩm Nguyên nói: “Đúng vậy, Phòng huynh từ lúc thi Huyện, lần nào cũng là đầu bảng. Học hành thật sự rất giỏi.”
Giang thị nói: “Con trai cả nhà đó hình như chưa lớn lắm đúng không?”
Đồng Cẩm Nguyên nói: “Đúng là chưa lớn lắm, hình như còn nhỏ hơn con hai ba tuổi.”
Giang thị càng thêm bội phục: “Vậy thì thật không tầm thường, tuổi còn nhỏ đã trở thành Giải Nguyên của phủ ta. Đây là chuyện bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện. Giải Nguyên của phủ ta trước giờ đều là những người lớn tuổi hơn một chút. Không ngờ lần này lại bị một đứa trẻ chưa đến tuổi nhược quán đoạt mất. Không biết nhà họ Phòng sẽ có bao nhiêu bà mối muốn đạp vỡ ngưỡng cửa đây.”
Nói đến bà mối, lại gợi lên chuyện đau lòng của Giang thị.
Tuy lần trước bọn họ đã đến chùa Hoàng Minh ở kinh thành, nhờ Độ Pháp đại sư xem qua, nói là chờ đến tuổi nhược quán là có thể hóa giải. Chỉ là, ngày thường khi bà ra ngoài tiếp khách, những lời đàm tiếu kia vẫn nghe được rất nhiều. Về sau, bà lười ra cửa, lười phải nhìn cái sắc mặt của bọn họ khi nói con trai mình có mệnh khắc vợ.
“À, đúng rồi, ta nhớ Phòng gia hình như có con gái đúng không, bao lớn rồi nhỉ?”
Đồng Cẩm Nguyên vừa nghe mẹ mình nói vậy, cũng biết bà muốn hỏi gì. Câu hỏi tương tự bà đã hỏi hắn không biết bao nhiêu lần, hắn dứt khoát cũng không che giấu, nói thẳng ra đáp án mà mẹ hắn muốn biết: “Mẹ, trước đây mẹ từng gặp rồi, cũng hỏi con vấn đề này rồi. Phòng gia có hai cô con gái, đại nữ nhi mười lăm mười sáu tuổi đã đính hôn, tiểu nữ nhi thì chừng mười tuổi.” Hắn sở dĩ biết tình hình của Phòng Đại Ni, đều là nghe Phòng Ngôn nói. Đại tỷ của nàng và nhị ca nàng là song sinh, hơn nữa, người đại tỷ nàng thích đã đi tòng quân.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 319
10.0/10 từ 34 lượt.
