Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 314
Cậu biết mình đã không còn là trẻ con, không thể tùy hứng mãi được, cậu quay sang nói với Phòng Đại Lang: “Đại ca, chúc mừng huynh.”
Phòng Nhị Hà lúc này cũng thấy hai đứa con trai, nhìn thấy Phòng Nhị Lang, ông định hỏi Cẩu Thặng vài câu, nhưng nghĩ lại, chắc là không đỗ, vì thế cũng không hỏi nữa.
“Nhị Lang, đừng nản chí, con còn trẻ, ba năm sau vẫn còn cơ hội.”
Tâm tư phức tạp của Phòng Nhị Lang đã thu lại, chỉ còn lại niềm vui sướng vì Phòng Đại Lang trúng cử, cậu cười nói: “Vâng, con biết mà cha. Con nhất định sẽ cố gắng.”
Phòng Nhị Hà thấy Phòng Nhị Lang như vậy, cũng vui mừng gật đầu.
Phòng Ngôn thấy mọi người đều không hỏi vấn đề mà nàng quan tâm nhất, có chút sốt ruột, nàng liếc nhìn đại ca bên cạnh, nàng biết, đại ca chắc chắn cũng đang quan tâm nhất vấn đề đó.
“Cẩu Thặng, đại ca ta thi đỗ hạng mấy?”
Vừa nghe Phòng Ngôn nói, mọi người đều nín lặng, đúng vậy, thi đỗ hạng mấy? Liệu có giống như mấy lần trước, cũng là…
Phòng Đại Lang và Phòng Ngôn nhìn nhau.
Cẩu Thặng kích động nuốt nước miếng, nói: “Đệ nhất danh, đại thiếu gia khảo đệ nhất danh!”
Nghe được thứ hạng, Phòng Ngôn mới thật sự kích động, nàng ôm chầm lấy Phòng Đại Lang bên cạnh, reo lên: “Đại ca, huynh thi đỗ đệ nhất danh, huynh là Giải Nguyên!”
Phòng Đại Lang nghe thấy thứ hạng này, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ, cậu bị tiểu muội nhà mình lay đến hơi chóng mặt, đành giơ tay lên để giữ nàng lại.
Phòng Nhị Lang lúc này, sự thán phục đối với đại ca nhà mình đã khó có thể diễn tả bằng lời. Lại là đệ nhất danh, đại ca cậu thế mà lại là đệ nhất danh! Cử nhân khó thi đến mức nào, trong lòng cậu vô cùng rõ ràng. Thế nhưng, kỳ thi cử nhân khó khăn đến vậy, đại ca cậu lại thi đỗ đệ nhất danh. Đây quả là chuyện khó khăn đến mức nào, là thứ hạng mà cậu có mơ cũng không dám mơ tới! Phòng Nhị Hà cũng kích động đến mức không kìm nén được, ông cũng bước tới nắm lấy bả vai Phòng Đại Lang, muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thốt nên lời, nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi.
Phòng Đại Lang vừa bị Phòng Ngôn lay một hồi, lúc này lại bị cha mình lay tiếp, cũng may cha cậu tương đối đĩnh đạc, lay vài cái rồi cũng thôi.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Cả căn phòng đều bị niềm vui sướng này lây nhiễm.
Vương thị và Phòng Đại Ni nghe được tin tức cũng vội chạy tới, cả hai cũng nước mắt lưng tròng.
Phòng Đại Lang nhìn cảnh tượng này, cậu phảng phất cũng bị niềm vui của mọi người lây nhiễm, hốc mắt cũng hơi ươn ướt. Nhìn Phòng Nhị Hà và Vương thị đang ngồi, Phòng Đại Lang “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Nhi tử có được thành tựu hôm nay đều là nhờ ơn cha mẹ dạy bảo, nhi tử sau này nhất định sẽ càng thêm nỗ lực, không phụ công ơn giáo dưỡng của cha mẹ.”
Vương thị nghe xong lời này, cầm khăn tay lặng lẽ lau nước mắt. Phòng Nhị Hà khóc một lúc, cảm xúc lúc này đã ổn định lại, nói: “Ừm, Đại Lang, con cứ học hành cho tốt, cố gắng lần sau cũng thi đỗ.”
“Con xin tuân theo lời cha dạy bảo.”
Phòng Nhị Hà lúc này liền muốn đi tìm thôn trưởng, mở từ đường tế tổ. Nhưng lại bị Phòng Đại Lang ngăn cản.
Phòng Đại Lang nói: “Cha, hãy đợi người báo tin vui mang công văn tới rồi hẵng đi tế tổ. Lỡ như ở giữa xảy ra biến cố gì, tổ tông sẽ trách tội.”
Phòng Nhị Hà nghe Phòng Đại Lang nói vậy, thắc mắc: “Sao lại có biến cố được, không phải đã dán thông báo rồi sao?”
Phòng Đại Lang nói: “Cha, tuy là đã dán thông báo, nhưng cũng có mấy lần xảy ra vấn đề, cho nên, chúng ta tạm thời đừng vội, cứ đợi thêm mấy ngày nữa.”
Phòng Nhị Hà nói: “Ai, được rồi, cha nghe con.”
Vương thị lau nước mắt, nhìn những người trong phòng nói: “Hôm nay có tiền thưởng, mỗi người một đồng bạc.”
Bọn hạ nhân xung quanh vừa nghe, trên mặt đều lộ rõ vẻ vui mừng.
Lúc này đã là cuối hạ đầu thu, tiết trời hoa quế thoảng hương. Tuy bọn họ ở phương bắc, thực ra cũng không có cây hoa quế. Nhưng mà, trúng tuyển trong kỳ thi Hương lần này, sau khi lên bảng, còn được gọi là quế bảng (bảng quế).
Nhìn dáng vẻ vui mừng của mọi người trong phòng, Phòng Đại Lang lặng lẽ đi ra ngoài, Phòng Ngôn thấy đại ca ra ngoài, cũng đi theo.
Phòng Đại Lang đứng ở cửa nhìn bầu trời xanh thẳm, tâm trạng cũng bình tĩnh lại một chút. Cậu quay đầu nhìn Phòng Ngôn bên cạnh, hỏi: “Tiểu muội, có muốn cùng đại ca lên núi đi dạo một lát không?”
Phòng Nhị Hà lúc này cũng thấy hai đứa con trai, nhìn thấy Phòng Nhị Lang, ông định hỏi Cẩu Thặng vài câu, nhưng nghĩ lại, chắc là không đỗ, vì thế cũng không hỏi nữa.
“Nhị Lang, đừng nản chí, con còn trẻ, ba năm sau vẫn còn cơ hội.”
Phòng Nhị Hà thấy Phòng Nhị Lang như vậy, cũng vui mừng gật đầu.
Phòng Ngôn thấy mọi người đều không hỏi vấn đề mà nàng quan tâm nhất, có chút sốt ruột, nàng liếc nhìn đại ca bên cạnh, nàng biết, đại ca chắc chắn cũng đang quan tâm nhất vấn đề đó.
“Cẩu Thặng, đại ca ta thi đỗ hạng mấy?”
Vừa nghe Phòng Ngôn nói, mọi người đều nín lặng, đúng vậy, thi đỗ hạng mấy? Liệu có giống như mấy lần trước, cũng là…
Phòng Đại Lang và Phòng Ngôn nhìn nhau.
Cẩu Thặng kích động nuốt nước miếng, nói: “Đệ nhất danh, đại thiếu gia khảo đệ nhất danh!”
Nghe được thứ hạng, Phòng Ngôn mới thật sự kích động, nàng ôm chầm lấy Phòng Đại Lang bên cạnh, reo lên: “Đại ca, huynh thi đỗ đệ nhất danh, huynh là Giải Nguyên!”
Phòng Đại Lang nghe thấy thứ hạng này, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ, cậu bị tiểu muội nhà mình lay đến hơi chóng mặt, đành giơ tay lên để giữ nàng lại.
Phòng Nhị Lang lúc này, sự thán phục đối với đại ca nhà mình đã khó có thể diễn tả bằng lời. Lại là đệ nhất danh, đại ca cậu thế mà lại là đệ nhất danh! Cử nhân khó thi đến mức nào, trong lòng cậu vô cùng rõ ràng. Thế nhưng, kỳ thi cử nhân khó khăn đến vậy, đại ca cậu lại thi đỗ đệ nhất danh. Đây quả là chuyện khó khăn đến mức nào, là thứ hạng mà cậu có mơ cũng không dám mơ tới! Phòng Nhị Hà cũng kích động đến mức không kìm nén được, ông cũng bước tới nắm lấy bả vai Phòng Đại Lang, muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thốt nên lời, nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi.
Phòng Đại Lang vừa bị Phòng Ngôn lay một hồi, lúc này lại bị cha mình lay tiếp, cũng may cha cậu tương đối đĩnh đạc, lay vài cái rồi cũng thôi.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Cả căn phòng đều bị niềm vui sướng này lây nhiễm.
Vương thị và Phòng Đại Ni nghe được tin tức cũng vội chạy tới, cả hai cũng nước mắt lưng tròng.
Phòng Đại Lang nhìn cảnh tượng này, cậu phảng phất cũng bị niềm vui của mọi người lây nhiễm, hốc mắt cũng hơi ươn ướt. Nhìn Phòng Nhị Hà và Vương thị đang ngồi, Phòng Đại Lang “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Nhi tử có được thành tựu hôm nay đều là nhờ ơn cha mẹ dạy bảo, nhi tử sau này nhất định sẽ càng thêm nỗ lực, không phụ công ơn giáo dưỡng của cha mẹ.”
“Con xin tuân theo lời cha dạy bảo.”
Phòng Nhị Hà lúc này liền muốn đi tìm thôn trưởng, mở từ đường tế tổ. Nhưng lại bị Phòng Đại Lang ngăn cản.
Phòng Đại Lang nói: “Cha, hãy đợi người báo tin vui mang công văn tới rồi hẵng đi tế tổ. Lỡ như ở giữa xảy ra biến cố gì, tổ tông sẽ trách tội.”
Phòng Nhị Hà nghe Phòng Đại Lang nói vậy, thắc mắc: “Sao lại có biến cố được, không phải đã dán thông báo rồi sao?”
Phòng Đại Lang nói: “Cha, tuy là đã dán thông báo, nhưng cũng có mấy lần xảy ra vấn đề, cho nên, chúng ta tạm thời đừng vội, cứ đợi thêm mấy ngày nữa.”
Phòng Nhị Hà nói: “Ai, được rồi, cha nghe con.”
Vương thị lau nước mắt, nhìn những người trong phòng nói: “Hôm nay có tiền thưởng, mỗi người một đồng bạc.”
Bọn hạ nhân xung quanh vừa nghe, trên mặt đều lộ rõ vẻ vui mừng.
Lúc này đã là cuối hạ đầu thu, tiết trời hoa quế thoảng hương. Tuy bọn họ ở phương bắc, thực ra cũng không có cây hoa quế. Nhưng mà, trúng tuyển trong kỳ thi Hương lần này, sau khi lên bảng, còn được gọi là quế bảng (bảng quế).
Nhìn dáng vẻ vui mừng của mọi người trong phòng, Phòng Đại Lang lặng lẽ đi ra ngoài, Phòng Ngôn thấy đại ca ra ngoài, cũng đi theo.
Phòng Đại Lang đứng ở cửa nhìn bầu trời xanh thẳm, tâm trạng cũng bình tĩnh lại một chút. Cậu quay đầu nhìn Phòng Ngôn bên cạnh, hỏi: “Tiểu muội, có muốn cùng đại ca lên núi đi dạo một lát không?”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 314
10.0/10 từ 34 lượt.
