Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 312
Phòng Ngôn nghe thấy tiếng Đồng Cẩm Nguyên, thu lại suy nghĩ, nói: “Không có. Ta thấy các thợ thủ công làm rất tốt, còn tốt hơn cả trong tưởng tượng của ta. Chỉ là ta đột nhiên nghĩ đến, tuy có máy móc hỗ trợ, nhưng quay lâu, người vẫn sẽ mệt. Vẫn chưa làm được đến mức tiết kiệm sức lực và thời gian hơn nữa.”
Đồng Cẩm Nguyên không ngờ trong lòng Phòng Ngôn lại có suy nghĩ như vậy, một thứ mà trong mắt người đời đã là vô cùng hoàn mỹ, vô cùng thần kỳ, vậy mà trong mắt nàng vẫn là không hoàn hảo, cần phải cải tiến.
Phòng Ngôn nghe lời khuyên giải của Đồng Cẩm Nguyên, thở dài một tiếng, những thứ tự động hóa kia, nàng thật sự bất lực, có thể nghĩ ra được vật này cũng đã rất hao tâm tổn sức rồi. Còn về điện, vẫn là nên giao cho các nhà khoa học dũng cảm đi. Nghĩ đến đây, nàng cười nói: “Ừm, được rồi. Nếu mọi người đã thích như vậy, chắc chắn thứ này sẽ bán rất chạy. Đồng đại ca, đến lúc đó có thể phiền các huynh để lại cho nhà ta hai cái không? Ruộng nhà ta cũng nhiều lắm.”
Đồng Cẩm Nguyên nghe yêu cầu của Phòng Ngôn, gật đầu: “Việc này có gì mà không được. Đương nhiên là được, làm ra xong, ta sẽ cho hạ nhân mang mấy cái qua cho các cô trước.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn cười: “Đa tạ Đồng đại ca.”
Một lát sau, Phòng Ngôn và Phòng Nhị Lang trở về tiệm.
Phòng Nhị Hà thấy hai người đã về, hỏi: “Sao rồi, đồ vật làm xong chưa?”
Phòng Ngôn cười: “Làm xong rồi ạ.”
Phòng Nhị Lang nói: “Con vừa mới thử xong, đúng là rất dễ dùng, đơn giản hơn nhiều so với cách bóc hạt ngô trước đây của chúng ta.”
Nói đến đây, cậu nghĩ đến người phát minh ra cái máy này đang ở ngay bên cạnh, liền quay sang nhìn Phòng Ngôn với vẻ mặt thán phục: “Cũng không biết đầu óc tiểu muội nghĩ gì, thứ thần kỳ như vậy mà muội cũng nghĩ ra được.”
Phòng Ngôn nhìn Phòng Nhị Lang, cười: “Nhị ca, trong đầu ta còn có thứ thần kỳ hơn nữa kìa, huynh cứ chờ xem.”
Phòng Nhị Lang nghiêm túc gật đầu: “Ừm, nhị ca chờ muội phát minh sáng tạo.”
Vài ngày nữa là đến vụ thu hoạch, lúc thu hoạch Phòng Nhị Hà nhất định phải về nhà. Chỉ không biết ý kiến của mấy đứa con trai thế nào. Ông hỏi qua, Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang và cả Ngô tú tài đều muốn về nhà.
Mọi người đã thống nhất ý kiến, chiều hôm sau, sau khi dặn dò Hồ Bình Thuận xong xuôi, đoàn người Phòng Nhị Hà liền trở về thôn.
Phòng thị tộc học hôm nay cũng được nghỉ, Phòng Ngôn nhân lúc trời chưa tối liền ghé qua xem thử, học sinh đều đã về hết, chỉ còn Hà Hoa và Trương Thư Bình ở lại.
Hà Hoa bây giờ đã m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng, bụng đã lộ rõ. Hai người họ đang ở trong phòng học, chụm đầu vào nhau không biết nói gì. Nghe thấy tiếng động, cả hai đều quay lại nhìn.
“Tỷ Hà Hoa, tỷ phu.”
Hà Hoa cười: “Ngôn tỷ nhi, các em về rồi à.”
Phòng Ngôn nói: “Đúng vậy, vừa mới về, em qua xem một chút. Tỷ Hà Hoa, tỷ bụng lớn vậy mà vẫn đi dạy, có mệt không, có muốn tìm người san sẻ bớt tiết học không?”
Hà Hoa vừa nghe Phòng Ngôn nói, vội vàng: “Ta không mệt chút nào, việc này có là gì. Phụ nữ trong thôn ta trước khi sinh còn phải ra đồng làm việc kìa, ta đây lại không cần xuống ruộng, nhàn rỗi lắm.”
Phòng Ngôn nghe xong, gật gật đầu, nghĩ đến kiếp trước rất nhiều người cũng làm việc đến sát ngày dự sinh mới nghỉ, nàng nói: “Ừm, vậy thì tốt rồi, nếu mệt thì cứ nói với mẹ ta một tiếng, đến lúc đó sẽ sắp xếp lại.”
Nói chuyện vài câu, Phòng Ngôn liền rời đi.
Khi đi vòng qua bên cạnh, cửa sổ đang mở, Phòng Ngôn vừa hay nhìn thấy Hà Hoa đang nhìn Trương Thư Bình với vẻ mặt hạnh phúc. Trương Thư Bình thì cúi đầu, cẩn thận xoa bụng Hà Hoa. Tuy trên cây ve vẫn còn kêu râm ran, nhưng cảnh tượng lúc này, Phòng Ngôn chỉ nghĩ đến một cụm từ: Năm tháng tĩnh lặng.
Có thể thấy, duyên phận giữa người với người thật sự rất kỳ diệu.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 312
10.0/10 từ 34 lượt.
