Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 306

Đồng Cẩm Nguyên cười: “Không được rồi, ta còn có chút việc phải xử lý.”

Trở lại cửa tiệm, Phòng Nhị Hà hỏi: “Nhị Ni, nghe Hồ chưởng quỹ nói con đã quyết định thuê cửa tiệm rồi à?”

Phòng Ngôn gật đầu: “Vâng, thưa cha, Đồng thiếu gia đi cùng con, ngài ấy cũng thấy tiệm đó tốt. Hợp đồng của người thuê trước còn ba ngày nữa là hết hạn, con phải nhanh chóng quyết định, nếu không sẽ bị người khác giành mất.”

Phòng Nhị Hà nghĩ đến lời mình nói lúc trưa, đột nhiên cảm thấy có chút rát mặt, tuy nói ông bảo con gái cứ xem mà làm, nhưng khi con gái thật sự làm, ông lại có chút không yên tâm.

Phòng Ngôn thấy vẻ mặt rối rắm của cha, cũng biết ông đang nghĩ gì: “Cha, người không cần lo lắng, chờ ngày mai đại ca nhị ca về, ngày kia người đi xem sẽ biết, bảo đảm người sẽ hài lòng. Vị trí vô cùng tốt, chỗ cũng rất rộng. Tiền thuê cũng không đắt lắm, một năm 580 lượng, vốn là 600 lượng, nhưng nể mặt Đồng thiếu gia nên đã bớt cho 20 lượng.”


Sự đã rồi, Phòng Nhị Hà cũng không thể nói lời phản đối. Dù sao Đồng thiếu gia là người đáng tin cậy, mà mắt nhìn của con gái mình cũng không tệ. Đợi thêm hai ngày nữa, chờ tâm tình ông ổn định lại rồi đi xem sau.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

“Ừm, con cũng vất vả rồi, mau ra sau ăn chút gì đi, mẹ con nhắc con cả buổi trưa đấy.”

Phòng Ngôn cười rồi đi vào hậu viện.


Chiều ngày hôm sau, sau chín ngày thi cử, Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang và Ngô tú tài cuối cùng cũng từ trường thi bước ra.

Sắc mặt Phòng Đại Lang vẫn ổn, không nhìn ra vấn đề gì. Phòng Nhị Lang thì có chút tiều tụy, tuy cậu cũng đã uống nước linh tuyền của Phòng Ngôn, nhưng rõ ràng vấn đề của cậu không phải ở thể chất, mà là ở tâm lý. Phòng Ngôn nghĩ, có lẽ là đã chịu đả kích lớn.

Còn Ngô tú tài, nói thật, tuy không bằng Phòng Đại Lang, nhưng vẫn tốt hơn Phòng Nhị Lang rất nhiều. Ít nhất về mặt tinh thần cũng rất tốt.

Ngô tú tài vuốt râu nói: “Năm nay thế mà cảm giác còn tốt hơn ba năm trước, tinh thần cũng tốt hơn. Tuy ta biết thi đỗ là vô vọng, nhưng dù sao cũng có tiến bộ.”


Phòng Ngôn nghe xong, thầm nghĩ, có lẽ là do tâm thái của Ngô tú tài, cùng với tác dụng của nước linh tuyền.


Vương thị cũng không hỏi gì, vội vàng chạy vào bếp bưng ra một mâm lớn bánh bao rau dại và canh trứng gà rau dại.

Sau khi tắm rửa xong, nhìn đồ ăn thơm nức, ngay cả Phòng Đại Lang ngày thường cử chỉ tao nhã cũng không thể giữ kẽ được nữa.

Mông còn chưa kịp đặt xuống ghế, bánh bao đã đưa lên miệng. Phòng Nhị Lang thậm chí còn đứng ăn, ba bốn miếng đã hết một cái bánh bao, nghẹn đến mức muốn trợn cả mắt. Cẩu Thặng vội vàng bưng một chén canh trên bàn đưa cho Phòng Nhị Lang, cậu uống vội mấy hớp, cái bánh bao cuối cùng cũng trôi xuống.

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch này của Phòng Nhị Lang, Phòng Đại Lang lạ thường không nói gì. Bởi vì bản thân cậu cũng đói muốn c.h.ế.t, mỗi ngày đều gặm màn thầu, trong miệng thực sự nhạt nhẽo vô cùng.

Cẩu Thặng chạy ra chạy vào nhà bếp hai ba lượt, vốn dĩ bưng lên mười lăm cái bánh bao, thế mà không đủ ăn, Cẩu Thặng lại bưng thêm mười cái, cuối cùng cũng chỉ còn dư lại hai cái.


Còn canh, mỗi người cũng húp đến hai ba bát.

Cẩu Thặng là người tận mắt chứng kiến, hắn thực sự được mở mang tầm mắt. Lần đầu tiên hắn thấy Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang ăn nhiều như vậy, hơn nữa, vị tiên sinh trông có vẻ gầy yếu kia cũng không hề kém cạnh.

Chờ mấy người ăn xong, đi lại vài bước cho tiêu cơm, rồi tất cả đều ngã vật ra giường ngủ li bì.

Vương thị nghe nói ba người họ ăn nhiều như vậy cũng kinh ngạc không thôi, đồng thời lại có chút đau lòng, có thể thấy mấy đứa con trai mấy ngày nay thật sự không dễ dàng. Một lát sau, nghe tiếng mấy người ngủ say, bà lại có chút sốt ruột, vừa ăn xong đã ngủ, có bị bội thực không. Bà không yên tâm đi vào xem, kết quả phát hiện mấy đứa con đều ngủ say đến ngáy, bà dặn Cẩu Thặng đi lấy mấy cục băng đặt trong phòng, rồi cũng lặng lẽ đi ra.

Phòng Nhị Hà thấy các con trai bình an trở về, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống an ổn.

Ông cũng có thời gian để suy nghĩ chuyện khác, và việc đầu tiên, chính là cái cửa tiệm mà Phòng Ngôn đã tự ý thuê.


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 306
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...