Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 304
Phòng Ngôn vô cùng hài lòng với nơi này, nàng liếc nhìn Hồ Bình Thuận, Hồ Bình Thuận cũng gật đầu. Phòng Ngôn cảm thấy, không cần báo cáo với cha, nàng có thể tự quyết định thuê luôn.
Nàng vừa định mở lời, thì đúng lúc có người chào hỏi Đồng Cẩm Nguyên.
“Đồng thiếu gia.”
“Vương lão bản.”
“Không biết Đồng thiếu gia có hài lòng với nơi này không, mấy ngày nay đã có rất nhiều người đến hỏi, ba ngày nữa là hợp đồng thuê ở đây hết hạn, ta cũng khó xử quá. Nếu có mạo phạm Đồng thiếu gia, mong ngài thông cảm.”
Đồng Cẩm Nguyên cũng biết nỗi băn khoăn của Vương lão bản, nói: “Thật sự xin lỗi, mấy ngày trước ta bị bệnh nặng một trận, người cứ mê man, chưa kịp nói với Vương lão bản một tiếng.”
Vương lão bản vừa nghe Đồng Cẩm Nguyên bị bệnh, vội vàng hỏi thăm vài câu.
“Vậy Đồng thiếu gia, hôm nay có thể quyết định luôn không?”
Chủ của cửa tiệm này là người phủ thành, nhưng Vương lão bản đang thuê lại là người phương nam. Ông ta đã tìm được chỗ khác thích hợp hơn, nên không muốn thuê tiếp ở đây. Nhưng ông ta lại nói quá muộn, sát ngày mới báo. Người thuê bình thường đều sẽ báo trước một tháng.
Cho nên, ông ta mới sốt ruột muốn cho thuê lại như vậy. Ông ta giúp chủ nhà tìm được người thuê kế tiếp, chủ nhà cũng sẽ không trách cứ ông ta.
Đồng Cẩm Nguyên có chút do dự, hắn liếc nhìn Phòng Ngôn, Phòng Ngôn gật đầu với hắn, rồi ghé sát tai hắn nói nhỏ: “Đồng thiếu gia, ngài còn chưa nói cho ta biết tiền thuê là bao nhiêu.”
Đồng Cẩm Nguyên cảm nhận được hơi thở của Phòng Ngôn phả đến gần, vành tai tức khắc có chút ngứa ngáy, nóng lên. Phòng Ngôn nhìn vành tai ửng đỏ của Đồng Cẩm Nguyên, bất giác có chút buồn cười.
Đồng Cẩm Nguyên nhận ra sự khác thường của mình, xấu hổ ho khan một tiếng, không dám nhìn Phòng Ngôn, mà quay sang Vương lão bản: “Vương lão bản, tiền thuê vẫn như cũ chứ?”
Vương lão bản vừa nghe Đồng Cẩm Nguyên hỏi vậy, vội nói: “Vâng, chủ nhà nói, một năm 600 lượng. Nếu ngài thật sự muốn thuê, cảm thấy giá này chấp nhận được, ta sẽ đi nói với chủ nhà một tiếng. Đến lúc đó nếu ngài thấy không ổn, lại nói chuyện với chủ nhà sau.”
Đồng Cẩm Nguyên liếc nhìn Phòng Ngôn, Phòng Ngôn chớp chớp mắt với hắn. Đồng Cẩm Nguyên cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, giọng nói cũng có chút căng thẳng: “Được. Vậy ông đi liên hệ chủ nhà đi.”
Vương lão bản nói: “A, tốt, đã vậy thì chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là các vị chờ trong tiệm một lát, ta cho tiểu nhị đi mời chủ nhà. Ta cũng sắp sốt ruột c.h.ế.t rồi, muốn giải quyết cho nhanh.”
Đồng Cẩm Nguyên lại liếc nhìn Phòng Ngôn, rồi nói: “Được. Chúng ta ở đây chờ một lát.”
Vương lão bản dặn dò tiểu nhị vài câu, sau đó tiểu nhị kia liền vội vã chạy đi.
Đồng Cẩm Nguyên và Phòng Ngôn ngồi ở một bàn chờ chủ nhà, nhất thời, trong tiệm có chút yên tĩnh kỳ quái.
Phòng Ngôn nhìn Đồng Cẩm Nguyên, nghĩ đến lời hắn vừa nói, liền quan tâm hỏi: “Đồng thiếu gia, ngài bị bệnh à, bệnh gì vậy, có nghiêm trọng không, bây giờ đỡ chưa?”
Đồng Cẩm Nguyên nghe cô nương nhỏ hỏi han liên tục, cười nói: “Không sao, bệnh nhẹ thôi, bây giờ đã khỏi hẳn rồi.”
Phòng Ngôn gật gật đầu: “Vậy thì tốt rồi, ngày thường ngài phải chú ý sức khỏe.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Đồng Cẩm Nguyên nhìn Phòng Ngôn, gật đầu.
Trong phút chốc, tiệm lại yên tĩnh. Nghĩ đến chuyện vừa rồi, Đồng Cẩm Nguyên hỏi: “Phòng tiểu thư, chuyện này không cần nói với cha cô một tiếng sao?”
Phòng Ngôn cười: “Không cần đâu, đại ca và nhị ca ta đang đi thi Hương, cha ta lo lắng quá. Phỏng chừng lúc nãy ta nói gì ông ấy cũng không nghe rõ. Hơn nữa, ta nghe ý của vị chưởng quỹ vừa rồi là họ đang muốn cho thuê rất gấp, vị trí này không tệ, thuê sớm một chút cũng yên tâm hơn.”
Đồng Cẩm Nguyên gật đầu: “Ừm, vị trí đúng là không tệ.”
“Đa tạ Đồng thiếu gia, có phải ngài đã giữ chỗ này lại cho nhà ta không, cho nên mới không từ chối Vương lão bản kịp thời?” Lời này Phòng Ngôn đã muốn hỏi từ lúc nãy.
Đồng Cẩm Nguyên thấy tâm tư của mình bị đoán trúng, có chút không tự nhiên, nhưng nghĩ lại mình cũng coi như đang giúp người khác, nhất thời lại không hiểu rõ vì sao mình không tự nhiên.
“Ừm.” Hắn dứt khoát thừa nhận. Nếu nói dối, sớm muộn gì cũng bị vạch trần.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 304
10.0/10 từ 34 lượt.
